TRUYỆN CỰC NGẮN - 50 - TRUYEN CUC NGAN - 50 - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

TRUYỆN CỰC NGẮN - 50

[Không rõ 23/02/2017 22:36 | by kytrung ]

 

Cháu cố học tiếng Việt thật tốt để viết truyện cực ngắn ( Ảnh minh họa)

 

ĐAU ĐỚN QUÁ!

 

 

               …Ông về thăm và có buổi nói chuyện với bà con ở đây,   nơi ngày xưa, ba của ông được  bà con nuôi nấng, đùm bọc trong những cuộc càn quét của đối phương trước năm 1975.

           Ở Hội trường của xã,  dân tập trung rất đông. Ông nói với bà con:

         - Tôi về đây, chắc bà con không biết, nơi đây chính là nơi ba tôi từng hoạt động trong sự che chở của bà con. Về lại nơi đây tôi coi như là về với quê hương ,với bà con ruột thịt. Uống nước, nhớ nguồn, đảng ,chính phủ luôn luôn  ghi nhớ sự hy sinh to lớn của đồng bào. Thay mặt trung ương, tôi sẽ cố gắng giải quyết khó khăn của bà con, không quên một ai, nhất là những gia đình có người thân hy sinh cho tổ quốc, cho cuộc sống vẹn toàn như ngày hôm nay. Bà con có điều gì thắc mắc, cứ nói, trong khả năng của tôi, tôi sẽ giải quyết. Nào mời bà con có ý kiến…

       Mới đầu dân còn ngại, nhiều người không dám phát biểu. Ông giục:

      - Bà con phát biểu đi!

       Một cánh tay rụt rè giơ lên, phát biểu về chuyện đất đai đền bù chưa thỏa đáng, ông nói với thư ký ghi ý kiến đó lại, hứa sẽ giải quyết sớm nhất. Lại có ý kiến nói bên cán bộ lãnh đạo xã ăn uống quá nhiều, còn ghi nợ, chưa trả. Ông yêu cầu ngay ngày mai, cán bộ xã phải trả hết nợ “nhậu” cho dân, không được như thế nữa…

       Mọi người ngồi bên dưới hoan hô

       Lại có ý kiến…ý kiến…ông cố gắng trả lời hết cho bà con yên lòng…

       Ông đang thể hiện một tác phong của một vị lãnh đạo to, gần dân, sát dân, hiểu dân, không quan liêu…

       Bên dưới hội trường có một đám đông lao xao…:

       - Đưa  lên, để bà ấy nói cho ông ấy biết!

       - Khổ, đã già lại lẩn thẩn, bà ấy biết nói cái gì?

       - Không nói, biết khi nào nói. Bà ấy khổ quá. Hay là ai nói giúp, để bà ấy có bảo hiểm y tế…

         Ông nghe vậy, liền nói:

       - Có chuyện gì thế, bà con?

        Một người dân đứng dậy, lấy tay đỡ một bà già đứng lên cùng.

       Bà già tóc tai bù xù, áo quần không lành lặn ,nét mặt ngây dại, ánh mắt đờ đẫn. Người dân này nói:

       - Thưa cấp lãnh đạo! Đây là bà Ba ở thôn… bà ấy bị thần kinh không bình thường suốt hơn năm chục năm nay, chồng chết trong chiến tranh, có mỗi một đứa con, nó cũng chết rồi…

        Nghe vậy ông quyết định rất nhân đạo:

       - Tôi sẽ cho người đưa bà ấy vào trại tâm thần…ở đó họ sẽ chăm sóc và chữa bệnh cho bà ấy… Mà tại sao bà ấy lại bị tâm thần nặng như vậy?

       - Hồi ấy bà là du kích xã hoạt động bí mật, bên kia cho lính vào càn quét, bà trốn xuống hầm cùng đứa con mới đẻ và một cán bộ của trên…nó khóc… để cứu cán bộ, bà bóp mũi thằng bé …Nhờ thế , hầm bí mật không bị lộ, cán bộ kia được cứu sống nhưng con bà chết…Từ đó bà bị tâm thần cho đến tận bây giờ.

          Nghe vậy, ông  nói liền:

       - Đau đớn quá! Mà ông cán bộ nào lại hèn hạ đến thế nhỉ! Để cho mẹ giết con, cứu sống mình.

        - Đấy là ông Nguyễn Văn T…cán bộ to, hay xuất hiện trên ti vi ấy! - Một người dân nói ngay.

         Ông giật mình. Đấy là ba của ông.

 

 

 

 

 

                           THOÁNG HƯƠNG GIÓ ĐỒNG

 

                          ( Rút gọn theo truyện ngắn cùng tên)

 

         Người yêu của tôi, con một ông lớn, nhà giàu, tôi coi đó là chỗ dựa nhưng không thể chấp  nhận tính ỏng ẻo, hay đòi hỏi của em, thêm nữa, nhiều lúc, tôi phân vân có thực là yêu em không?

        Suy tính mụ cả người, tôi quyết định, nhận chuyến công tác vùng xa trong một tháng, để tĩnh tại lại suy nghĩ.

        Về đây tôi gặp em.

        … Quê em nghèo, con gái lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc cũng nhiều…riêng em, mái tóc dài, làn da trắng, tiếng cười nữa, lúc nào cũng hồn nhiên ,vô tư. “ Em không thích lấy chồng Đài Loan, sung sướng gì, lấy chồng mà như đi gán nợ. Ở đây có ba, có các em…giờ có anh!” .

         Gia đình em, một hộ nghèo, giàu tình cảm. Ở nhà em, ban ngày tôi làm việc, buổi tối em hay ngồi cạnh, xem tôi dạy các em của em học bài. Mấy đứa trẻ thông minh, tiếp thu bài nhanh. Sau giờ học bài chúng còn thích nghe tôi kể chuyện,  em cũng thích nghe và cười theo mấy đứa em. Tiếng cười của em trong veo, đẹp một cách tinh khiết khiến tôi xao lòng.

            Đêm ấy, ánh trăng như rắc vàng xuống đất, gió đem theo hương đồng dìu dịu, tôi với em ngồi trên bờ kênh tâm sự… nhưng chỉ một lúc cả tôi và em không cưỡng lại được. Nụ hôn vội vã, gấp gáp…Bóng em và bóng tôi hòa làm một, bên dòng kênh lấp lánh ánh trăng…

           Những ngày tiếp theo tôi với em bao nhiêu kỷ niệm, làm thời gian trôi nhanh một cách lạ lùng. Chiều chiều cùng gánh nước tưới mấy ruộng lang, tối có trăng đi dạo trên con đường vắng dưới mấy rặng dừa, sau bữa cơm chiều, xong mọi việc ngồi trên bờ kênh quên cả hoàng hôn tắt…

          Trước khi chia tay với em về lại thành phố, tôi nghĩ nhiều, có nên yêu em không? Khi ở thành phố người yêu của tôi đang đợi…dẫu rằng, tôi có lúc bực mình, thậm chí chán nản, nhưng với người yêu của tôi, tôi có chỗ dựa vững chắc cả về kinh tế và địa vị xã hội, còn ở đây em chỉ là một người con gái nghèo…

        “…Anh có lỗi với em, em tha thứ cho anh. Anh sẽ không bao giờ quên em, một người, anh coi như em gái. Anh hy vọng em hiểu anh và giữ tình cảm này…”

          Ngày chia tay, em khóc nhiều, tặng tôi một chiếc áo màu xanh rất đẹp: “ Anh phải mặc chiếc áo này nhé! Để em luôn luôn bên anh”. Tôi cũng tặng em gói quà nhỏ kèm theo bức thư và dặn: “ Khi anh về rồi, em mới được giở bức thư ra xem.”. Em gật đầu, nói hy vọng: “ Anh sẽ quay lại đây chứ!”. Tôi không nói, ánh mắt không dám nhìn em.

        Về lại thành phố, gặp lại người yêu. Không hiểu sao, không như những lần trước, những cuộc nói chuyện dần dần nhạt. Điều tôi bực nữa, biết chiếc áo em tặng, cô tỏ vẻ khó chịu. Người yêu tôi còn gọi điện thoại cho em nói những lời khó nghe…Không cho tôi giải thích…

       Giọt nước tràn ly, tôi tuyên bố chia tay với người yêu, vì không thể yêu một con người quá ích kỷ, lớn hơn, tôi hiểu ra, đây không phải là tình yêu mà chỉ là sự lợi dụng sẽ không bao giờ có hạnh phúc…

       Tôi sẽ đến với em, đó là một tình yêu đích thực. Em nghèo, nhưng dành cho tôi tình yêu lớn, tình yêu đó sẽ hạnh phúc khi tôi và em hiểu nhau, cùng đi chung một đường…

       Quay lại với nơi đầy ắp kỷ niệm sau gần ba tháng. Tôi hy vọng sẽ thấy tiếng cười, ánh mắt thân thương, lại nữa, em đã thuộc về tôi…

       Ngôi nhà vắng, thật lạnh, tiếp tôi là ba của em. Ông nói với tôi giọng rất buồn: “ Anh về rổi, nó giở bức thư ra xem, khóc hết nước mắt…và mấy cuộc điện thoại nữa… Nhiều tối, nó cứ đi lang thang lúc ở bờ kênh, lúc dưới mấy rặng dừa, có lúc ngồi một mình trên mấy ruộng lang, tôi gọi không chịu về…Mãi gần đây, có người mai mối lấy chồng Đài Loan, ông ấy hơn nó nhiều tuổi lắm… nó ưng liền… Tôi muốn báo cho anh, nó nói: “ Đừng ba! Con quên anh ấy rồi…”.

        Em quên tôi thật sao! Tôi không tin.

         Hương gió đồng vẫn thổi…

         Mênh mang…mênh mang…

 

 

 

 

 SAU NHỮNG BỨC THƯ

 

( Rút gọn theo một truyện ngắn đã đăng)

 

             …Tôi phụ trách mục “ Tâm sự với anh Tâm”, trong một tờ báo dành cho tuổi mới lớn.

           Hàng ngày tôi nhận được hàng chục bức thư  từ khắp nơi trong cả nước gửi tới. Có một bức thư làm tôi chú ý: “… Em ở trong một tâm trạng rất buồn. Mẹ em mất sớm, em không may bị liệt một chân sau trận ốm, bố gửi em cho ngoại nuôi, rồi đi làm xa, vài tháng mới về nhà một lần. Mỗi lần bố về, nhà em như có hội, bố xoa đầu rồi hôn em. Tối hai cha con ngủ chung, bố kể cho em nhiều chuyện lắm…Em thương bố vô cùng…Nhưng rồi, gần năm nay bố không về, cũng không một lời nhắn gửi, em rất buồn! Càng buồn hơn khi em biết bố đã có vợ, ở với người ấy, hoàn toàn quên em và ngoại! Anh Tâm ơi, Sao bố em tệ thế? Không lẽ trên đời lại có một người bố đành đọa bỏ rơi con đẻ của mình, nào em có làm gì nên tội mà bố nỡ bỏ em…”.

         Đọc thư, tôi buồn cho người đàn ông này. Cách đối xử với con của ông ta không thể chấp nhận được. Xã hội khinh mà ngay cả đứa con gái tật nguyền, rất cần ông, nhưng với cách đối xử đó, chắc cũng coi ông không ra gì. Nghĩ thế ,nhưng trong thư tôi viết trả lời, lại động viên em: “…Em đừng nghĩ về người cha như vậy. Anh tin bố em vẫn là người tốt, nhất định bố sẽ về lại với em. Phải tin vào lòng tốt em ạ! Nhất đó lại là người thân của mình…”.

       Tôi tưởng đó chỉ là lời động  viên, không hy vọng. Có ai ngờ…!

        Độ một tháng sau, tôi nhận được thư em.Trong thư với những dòng chữ như có tiếng reo, có cả nụ cười: “ …Bố em về rồi, anh Tâm ơi! Bố lại ôm em vào lòng, xin lỗi nhưng ngày đi làm xa, giải thích vì sao không viết thư, không về được. Hóa ra chuyện bố có vợ chỉ là lời đồn thổi! Bố cười rất to khi nghe em kể chuyện đó. Bố nói với em: “ Trên đời này bố chỉ thương con với ngoại thôi!”. Bố em thật tuyệt vời. Anh suy nghĩ rất đúng về bố em…” Trong thư em còn dặn tôi: “ Chuyện em nói với anh ,anh đừng nói cho ai biết nghe!”.

        Tôi mừng thật sự, có đôi chút ân hận với những suy nghĩ không đúng về người đàn ông này, nhất là sau đó, cứ độ hơn chục ngày tôi nhận được thư của em. Có thư em khoe bố đưa em đi chơi, thăm họ hàng…Có thư lại nói tuần tới, bố đưa em vào Sài Gòn tham quan…

        Những bức thư đẫm tình cha con, thật đẹp.

 

        Nhân một chuyên công tác về tỉnh N…tôi quyết định đến thăm em, tặng một món quà nhỏ.

         Hỏi thăm em theo địa chỉ ghi trong thư cũng không quá khó khăn.

         …Một xóm chài nghèo, ven biển. Những dãy nhà lụp sụp, mái tôn  loang lổ màu nâu hoen rỉ, thủng lỗ chỗ, những hàng dừa thân gầy, không thẳng, vênh vao mệt mỏi cố vươn với những tán lá xơ xác, những mảng lưới rách vá víu phơi khắp nơi oi nồng tanh mùi cá, cát lầm từ ngoài đường cho đến tận trong sân...

        Nhà em ở cuối xóm.

        Tiếp tôi là ngoại của em. Bà ngạc nhiên khi nghe tôi hỏi chuyện: “ Ba nó đã về đâu anh! Đi suốt từ đó đến giờ, không thư từ ,không một lời nhắn…”. “ Nhưng sao em lại cho cháu biết là bố đã về ?”. “ Để tôi gọi nó ra cho anh hỏi.”.

        Em gặp tôi nói nghẹn lòng để tôi hiểu:

       - Em gửi thư cho anh rồi ân hận, lẽ ra không nên viết như thế. Nên sau đó em viết một loạt thư , nghĩ, dù thế nào, cũng không cho người bên ngoài nghĩ xấu về bố. Em rất thương bố, em vẫn tin, nhất định bố sẽ trở về…vẫn thương em, vẫn đi chơi với em…Nhất định như thế, đúng không anh!

       Em khóc thành tiếng.

 

 

 

 

CHUYỆN DÌ TÔI

 

 

             Dì là em ruột của mẹ, hồi trẻ  dì đẹp lắm. Thời dì học đại học, chiều thứ bảy xe đạp phải dựng trước hiên  nhà tôi vài chiếc ( Thời bao cấp, có xe đạp ngang với …có ô tô bây giờ) của mấy “ông” sinh viên theo đuổi dì.

       Bây giờ tuổi dì đã cao, tóc bạc, nét mặt đậm nỗi buồn, chịu đựng nhưng vẫn không dấu được một thời xuân sắc.

       Gia cảnh của dì hiện tại, tôi không dám gợi nhiều nỗi tủi, cô đơn. Dì sống với chồng nhưng ở trong nhà  trông dì như một cái bóng di động, không nói chuyện với ai. Còn chồng của dì, tôi gọi bằng  “Chú” rất khó tính, tâm trạng luôn không ổn định, mặt lúc nào cũng khó đăm đăm, đi đứng như dò xét, nói nhát gừng, hay nổi nóng bất tử. Hiện trong người chú có mầm bệnh rất nặng…

       Nhiều lúc chỉ có hai dì cháu ngồi tâm sự, tôi hỏi:

       - Con chẳng hiểu, ngày xưa dì đẹp thế , bao nhiêu là người muốn đến, dì không lấy lại lấy chú, một người thậm khó tính, khó gần. Mà cũng phục dì thật, ở được với ông ấy mấy chục năm…

       Dì cười buồn:

       - Cái thời ấy con ạ! Lấy được một người làm ở trung ương, trong ban ấy đâu phải dễ. Con nghĩ đi, chiều thứ bảy, chú đến đón dì bằng một chiếc xe đạp Favorit, nhiều người đã thầm ghen tị, rồi nữa, có khi đi công tác bằng xe ô tô Com măng ca, cho dừng xe trước cổng trường, chú ghé thăm, ai nhìn cũng trầm trồ…dễ gì kiếm được một “ông” như thế! Mà cũng hồi ấy, mọi chuyện đều  giản đơn, ước mơ của đơn giản, kể cả chuyện tình yêu…

       - Thế là dì yêu rồi lấy…

      - Ừ thì chú của con vẽ ra một tương lai rất đẹp không phải lo gì cả, nếu dì lấy chú. Phận con gái, từ nông thôn lên học, còn mong gì hơn khi có người chồng như vậy…

        Tôi thương cho sự ngây thơ của dì, nhưng không trách. Nếu giả như mình lúc ấy…có khi cũng giống như dì. Chỉ có điều…

          Chú nghiêm chỉnh từ  áo quần đến cách nói năng, còn dì lại hay mơ mộng và muốn tự do trong giao tiếp. Chú thích đọc báo đảng, nhất là xã luận thì dì thích xem phim, đặc biệt là phim tình yêu… Mâu thuẫn từ cách sinh hoạt đến tính tình ,khó hằn gắn giữa hai người, lẽ ra ly hôn từ lâu, bởi sự cực đoan của chú. nhưng dì cam chịu: “ Bỏ chú không được con à! Theo chú bao nhiêu năm nay, nữa, bỏ chú dì về đâu…”. Tính dì do dự, làm điều gì cũng sợ ,được thể chú lấn tới, nhất nhất dì phải nghe theo chú. Hai đứa con, chú cũng yêu cầu như vậy, trong nhà chú là nhất, là tuyệt đối. Quả báo nhỡn tiền ngay, Hai con của chú nổi loạn, mỗi đứa theo một kiểu, đều bỏ nhà đi.

        Khi về hưu, như hoàng hôn sắp tắt, chú cố níu kéo. Vẫn giọng ăn to ,nói lớn, dáng cố đứng thẳng, pha chút oai vệ của một thời, dẫu thế cũng chẳng dọa dẫm được ai vì bây giờ chỉ ở trong nhà, đố dám ra đường vì cái gì chú cũng sợ,  từ tiếng ô tô chạy, đến tiếng quát của một thằng đầu đường, xó chợ…Chú chỉ háo hức khi được nhận lương hưu đầu tháng rồi ngồi tỷ mẩn đếm từng đồng tiền,  chia đều cho từng ngày để khỏi chết đói.

      Trông khốn khổ không thể tưởng.

       Khổ thân dì!

         Một người phụ nữ cam chịu, có lúc tôi nói: “ Dì cứ sống thế này quá khổ! Bỏ chú đi! Còn ngày nào được tự do, thì cố hưởng…”.

         - Chú con bây giờ không tỉnh táo nữa, con nhìn đó, như người điên. Dì sợ lắm. Mà cũng không cần bỏ, dì nghĩ, mầm bệnh của chú càng ngày càng lớn, chắc chẳng sống bao lâu nữa đâu…Lúc đó hãy hay con ạ! – Dì thở dài ,nói với tôi.

 

    

 

         

        

 

       

 

 

 

        

 

 

 

      

    

 

                                                                                                                                                                                                                                              

 

Bài viết cùng chuyên mục
[290] TRUYỆN NGẮN - 932/12/2017
[477] TRUYỆN NGẮN - 9229/11/2017
[992] TRUYỆN NGẮN - 9111/11/2017
[843] TRUYỆN NGẮN - 903/11/2017
[992] TRUYỆN NGẮN - 8924/10/2017
[974] TRUYỆN NGẮN - 8821/10/2017
[1062] TRUYỆN NGẮN - 8719/10/2017
[696] TRUYỆN NGẮN - 8617/10/2017
[609] TRUYỆN NGẮN - 8515/10/2017
[748] TRUYỆN NGẮN - 8412/10/2017
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(3167)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]