TRUYỆN CỰC NGẮN - 53 - TRUYEN CUC NGAN - 53 - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

TRUYỆN CỰC NGẮN - 53

[Không rõ 09/03/2017 15:24 | by kytrung ]

 

Con với nó đều thích truyện cực ngắn ( Ảnh minh họa)

 

                              NHÂN TỐ TÍCH CỰC

 

 

 

  

            - Dẹp! Dẹp hết! Thu hết - Ông quát rất to, chỉ đạo hết sức sát sao. Thanh niên xung kích, dân phòng, công an…cùng phối hợp, thực thi rất nhanh hiệu lệnh của ông.

           Chẳng là… thành phố Sài Gòn, rồi Hà Nội cùng lúc ra quân : “ Trả lại vỉa hè cho người đi bộ”, lập tức ông cho họp thường vụ lại, cũng triển khai:

          - Các đồng chí thấy đấy ! Sài Gòn, Hà Nội làm được, tại sao thành phố chúng ta không làm được? Chúng ta cũng phải trả lại vỉa hè cho người đi bộ, không thể để mấy bà bán chè chén,  cà phê “ ngồi xổm” lấn chiếm vỉa hè. Các đồng chí nhìn xem, ngay gần nhà con trai tôi, những hàng quán, nhất là những quán cà phê  bình dân rất nhếch nhác…cần thiết… phải dẹp!

          Có ý kiến rụt rè, phản bác:

         - Thưa anh ! Hà Nội hay Sài Gòn là thành phố lớn. đấy là bộ mặt của cả nước, trả lại vỉa hè cho người đi bộ là đúng, còn đây…thành phố của chúng ta quá nhỏ, chỉ vài đường phố lớn, dân nghèo, họ bán có nhiều nhặn gì, vỉa hè mọi người vẫn đi bộ thỏa mái…Dẹp lấy cái gì họ sống…

           Nghe như vậy, ông rất bực mình:

       - Tại sao anh có thể nghĩ đơn giản như thế nhỉ! Thành phố ta nhỏ nhưng cũng là thành phố, phải tập cho dân suy nghĩ “làm ăn lớn” mới mong thành phố chúng ta lớn như Sài Gòn, Hà Nội. Vậy nên… cứ dẹp hàng quán bán rong, ngồi vỉa hè …buộc họ kiếm nghề khác kinh doanh…đó sẽ là động lực để dân phát triển nghề nghiệp, từ đó kinh tế đi lên. Trước mắt, sẽ làm ngay ở đường phố có nhà con trai tôi…dẹp trước, sau đó tôi với các anh sẽ đi kiểm tra thường xuyên, không cho tái phạm…

        Vài hôm sau, không cần báo trước, với lý do“ Trả lại vỉa hè cho người đi bộ ”ở ngay đường phố có nhà của con trai, có cuộc ra quân rầm rộ dẹp hàng quán chèn chén, cà phê “ngồi xổm” do ông đứng ra trực tiếp chỉ đạo.

        Những quán nước chè chén  bị bốc sạch lên xe chở về Ủy ban Phường, mặc cho tiếng khóc không còn hơi của mấy người già ngồi bán. Mấy quán cà phê  lấn chiếm vỉa hè, ông chỉ đạo thu hết bàn ghế và cảnh cáo, không cho bán ở đây, nếu bán nữa sẽ bị xử lý hành chính rất nặng, thậm chí còn bị khởi tố. Để làm triệt để, kể cả những quán cà phê trong hẻm, ông cũng yêu cầu đóng cửa vì một lý do: “ Làm sạch từ trong ra ngoài, để không gây phản cảm từ nay về sau”…

        Thực hiện nghiêm túc, chiều nào ông cũng dạo qua đường phố có nhà con trai xem mọi người có thực hiện đúng yêu cầu của ông không?

          Mọi hàng quán, nhất là quán cà phê không còn chỗ “cựa”. vỉa hè đã thông thoáng, nay càng thông thoáng hơn….

         Ông có vẻ khoan khoái.

         Khu phố có nhà con trai ông được khen, được quay lên ti vi…một điển hình “ Trả lại vỉa hè cho người đi bộ”.

         Người vui nhất vì hè phố thong thoáng là con dâu của ông. Tối nằm bên chồng, chị nàng ỏn ẻn:

        - Anh có biết, tháng này thu nhập của quán cà phê trong nhà tăng lên bao nhiêu không? Tăng lên gấp ba lần.

        - Sao lại tăng cao như thế? – Chồng nàng ngạc  nhiên.

        - Giời ạ! – Chị nàng lấy ngón tay dí vào trán chồng – Có thế mà cũng không biết! Thấy bán cà phê trong nhà ế, bố anh nói với em : “ Bố có cách”. Rồi bố lên kế hoạch: “ Trả lại vỉa hè cho người đi bộ” dẹp tất cả những quán cà phê “ngồi xổm” kể cả trong hẻm…thế là quán của mình lại có khách. Bố anh đại tài…quá giỏi …- Con dâu cứ khen bố chồng  nắc nỏm.

 

 

 

 

 

                   MÓN QUÀ CON DÂU TẶNG MẸ CHÔNG

 

 

 

 

                  Nhân ngày 8/3 tôi tặng món quà nhỏ này cho tất cả những người phụ nữ Việt Nam

 

           … Anh là người rất thương mẹ, thương vợ, thương con nhưng anh biết giữa  mẹ và vợ, tuy vợ không nói ra,  có nhiều điều không hợp nhau. Khổ một nỗi, công việc nhiều, cơ quan xa, đi công tác liên tục  nên anh ít có điều kiện gần gũi giúp mẹ hiểu con dâu, hay ngược lại để vợ hiển rõ thêm về mẹ của anh.

          Mẹ chỉ có mỗi mình anh, thương cháy lòng. Bố của anh hy sinh trong cuộc chiến biên giới chống quân Trung Quốc xâm lược. Mẹ thương bố vô cùng, không lấy ai, cứ ở vậy nuôi anh. Còn vợ của anh, một người phụ nữ, thương chồng, thương con rất mực, có mỗi điều tính hơi nóng. Anh góp ý với vợ:

        - Bố anh mất sớm, mẹ anh dành hết cả cuộc đời để thờ chồng. Tuy ở riêng nhưng em nên gần gũi ,tâm sự với mẹ, hiểu tâm lý mẹ, để mẹ vui…

          Vợ anh nói nhẹ có vẻ không bằng lòng :

        -  Có điều như vậy mà anh cũng phải nhắc nhở em. Em rất hiểu mẹ anh chứ! Em sẽ làm tròn trách nhiệm con dâu với mẹ chồng, anh yên tâm!

          Nghe vợ nói như thế, tuy không nói ra nhưng trong lòng anh vẫn tháy áy náy.

          Sắp đến ngày tám tháng ba, từ nơi công tác, anh điện cho vợ:

        - Mọi năm, ngày tám tháng ba vẫn mua hoa tặng mẹ. Năm nay bận việc, có khi anh về hơi muộn. Em xem,  mua cho mẹ một món quà  thật ý nghĩa, để mẹ vui…em nhớ nghe!

        Tiếng của chị trong điện thoại, như mọi lần:

       - Lại nhắc em rồi! Anh yên tâm…

         Vẫn cái giọng như vậy, làm anh khó nghĩ. Không biết vợ sẽ mua gì tặng mẹ? Không hiểu tâm lý của mẹ, làm mẹ buồn trong ngày này, thì đúng là anh có lỗi…

         … Anh cố làm xong mọi việc, vội về nhà.

         Đập vào mắt anh, phòng khách của mẹ trống trơn, lạnh ngắt, không có một bó hoa nào. Anh thực sự bực mình. Tại sao vợ “đoảng” như thế! Mà anh cũng không nghĩ là vợ anh lại đối xử với mẹ của anh như vậy? Một ngày vui của những người phụ nữ, vợ phải thay anh làm một việc có ý nghĩa, chi ít một bó hoa đẹp đặt ở phòng khách để cho mọi người thấy đạo làm con của anh. Nhưng không…

    Không thể chấp nhận được.

    Anh vào phòng ngủ của mẹ, không thấy mẹ đâu?

    Anh ngửi thấy mùi hương thơm bay thoang thoảng.

     Mẹ đang ở tầng hai, gian thờ… Anh đi lên!

     Mẹ đang đứng trước bàn thờ của ba, chắp tay thành kính. Thấy anh vào nét mặt mẹ rất vui, chỉ ảnh thờ của ba, nói:

     - Vợ con rất tội. Cái ảnh thờ của ba con bị mờ, mẹ nói với con bao lần đem đi rửa lại, con cứ “À! ừ…” rồi quên, thế mà vợ con nhớ, nó rửa lại ảnh ba con lúc nào mẹ đâu có hay. Hôm nay nó đưa mẹ lên bàn thờ của ba con,  nhìn bức ảnh mới , làm mẹ cảm động - Ngày tám tháng ba năm nay , mẹ thấy vui lắm con ạ!

          

 

 

 

 

                                          TÌNH NGƯỜI

 

 

 

             Với án mười lăm năm tù, được giảm án lần thứ nhất, còn mười hai năm, lần thứ hai còn mười năm, lần thứ ba còn bảy năm… vừa đến thời hạn ,ông  ra tù.

     Ông biết chắc được giảm án là do có  người “chạy”. Nhưng người đó là ai?

     Rõ ràng không thể là người trong gia đình. Khi thành án, toàn bộ gia tài bị tịch biên để bù vào khoảng tiền ông tham ô, thì cũng là lúc vợ chìa đơn ly dị, bỏ mặc ông, theo một người khác, đi ra nước ngoài.  Còn thằng con độc nhất đã chết, khi ông ở trong tù được ba năm. Tin đưa vào,   nguyên nhân chết  bị sốc thuốc do dùng ma túy quá liều.

      Vậy ai là người giúp? Ông phải tìm gặp để cảm ơn.

      Người đầu tiên ông tìm đến là thằng P… một thằng chắc phải chịu ơn ông trong chuyện làm ăn. Vì khi ra tòa, ông không khai cùng P… biểu thủ bao nhiêu tiền, mà chỉ nói P… bị  lợi dụng, vô tình vạ lây.

          Đến nhà P…một tòa biệt thự hoành tráng, trang trí đẹp, ông bấm chuông. Một người giúp việc chạy ra hỏi để vào thưa chuyện. Một lúc sau, người giúp việc ấy chạy ra xua tay: “ Ông P… nói không quen biết ông!” Rồi người ấy đóng sập cửa, quay vào, không nói một lần nào nữa, để ông đứng trơ trọi dưới bóng nắng…

        Ông lắc đầu buồn bã, quay ra. Ông đâu có phải đến nhờ vả mà thằng P..sợ đến vậy!

        Ông lại nghĩ đến T…Thủa còn vang bóng, ông với T…gần như là hình với bóng, cùng hội, cùng thuyền. Đi du lịch, đánh gôn và cả những chuyện ăn chơi vung tàn tán ở bên tây, bên ta…ông đều rủ T…  mọi tiêu phí, ông trả: “ Tiền tao nhiều như lá rừng, để đấy tao thanh toán!” T…ôm ông thắm thiết: “ Trên đời tao chỉ có mày, đến chết vẫn nhớ!”.

     Khi đến nhà T…T…tiếp ông rất hờ hững, nói chiếu lệ: “ Ra tù rồi hả, khỏe không ? Thôi, bây giờ tìm cách gì mà sống. Rút kinh nghiệm nghe, đừng mắc vào sai lầm cũ…Thương mày ,mà cũng không lo được .Tao rất buồn! Mày không cần đến đây…cứ để địa chỉ, tao sẽ đến thăm, nếu có điều kiện…”. Nghe chán không thể tưởng, Ông không thèm chào tạm biệt, khoác chiếc ba lô, đi ra ngoài. T…cũng không thèm tiễn ông…

      Qua cách nói chuyện của T…ông hiểu thêm nhân cách của bạn. Nhân cách như thế thì làm sao có chuyện giúp ông. May ông chưa nói lời “cảm ơn!”.

     Ông lại đến thêm một vài chỗ. Người thì là “đệ” thân thiết. người thì là bạn làm ăn… lúc ông chưa bị đi tù… Nhưng chỗ nào cũng tránh ông như tránh hủi.

      Ngồi một mình trên chiếc ghế đá, dưới một bóng râm lớn của cây to, cạnh đường, ông ngẫm nghĩ: Tình người trong thời buổi này, đúng là bạc như vôi, “ Thức lâu mới biết đêm dài ”. Lúc còn chức còn quyền, thì “ Anh, anh …em, em…” thân mật, còn lúc sa cơ như ông bây giờ, bạn bè trốn biệt… thậm chí không dám nhận một lời “cảm ơn!” từ ông.

       Đang ngồi nghĩ như vậy, bỗng có chiếc xe máy dừng ngay trước mặt . Người thanh niên ngồi trên xe máy reo lên mừng rỡ:

       - Đúng chú rồi…Chú ra trại, cháu chạy lên đó, nhưng các anh ấy nói chú theo xe trại thuê về từ sáng sớm…cháu phải đi tìm…

       - Cháu là ai?

       - Thôi, chú cứ lên xe về nhà cháu, rồi cháu nói chuyện sau…

       Người thanh niên đó kể cho ông nghe:

       - …Con của chú chơi thân với cháu. Nó nghiện ma túy cũng vì chuyện gia đình. Chú cứ lao vào chuyện làm ăn, bằng mọi giá kiếm tiền, bỏ bê chuyện gia đình. Cô thì bồ bịch lăng nhăng. Nó rất thương chú nhưng cũng hận chú. Chú đi tù, nó khóc rất nhiều. Trước khi chết, nó đưa cháu một ít tiền và dặn: “ Tao đưa cho mày ngần này, mày giúp tao cứu bố, thoát khỏi tù…tao thương bố lắm, chỉ vì ông ấy không nghe tao mà vào tù…”. Nó giúp cháu rất nhiều, cháu cũng rất thương nó, nên cố thực hiện mọi yêu cầu. để nó ra đi nhẹ lòng… Giờ chú ở đây với cháu nghe!

        Ông nhìn người bạn của con.

        Thẫn thờ!

    

 

         

 

 

 

 

      

 

 

 

 

  

 

 

   

 

     

 

 

 

    

 

 

    

 

         

        

 

       

 

 

 

        

      

                                                                                                                                                                                                                                          

 

Bài viết cùng chuyên mục
[573] TRUYỆN NGẮN -7717/9/2017
[752] TRUYỆN NGẮN - 7614/9/2017
[3122] TRUYỆN NGẮN - 7511/9/2017
[1851] TRUYỆN NGẮN - 749/9/2017
[955] TRUYỆN NGẮN - 734/9/2017
[330] TRUYỆN NGẮN - 722/9/2017
[2276] TRUYỆN NGẮN - 7126/8/2017
[4986] TRUYỆN NGẮN - 7024/8/2017
[4235] TRUYỆN NGẮN - 6919/8/2017
[324] TRUYỆN NGẮN - 6817/8/2017
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(2798)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]