TRUYỆN CỰC NGĂN - 55 - TRUYEN CUC NGAN - 55 - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

TRUYỆN CỰC NGĂN - 55

[Không rõ 30/03/2017 10:11 | by kytrung ]

 

Đọc gì mà chăm chú thế, các con?

Chúng con đọc " truyện cực ngắn" ( Ảnh minh họa)

 

                                 CON CHẲNG DẠI!

 

 

           …Chị mê anh, bắt đầu từ đâu?

                Bắt đầu từ phòng triển lãm tranh.

              Hôm ấy, hôm đầu tiên khai trương phong tranh, chị ghé vào. Người như chị, việc thẩm thấu nghệ thuật, nhất là tranh, không khác mấy “vịt nghe sấm”. Nhưng may cho chị, chị gặp anh, người họa sỹ ,chủ của phòng tranh này. Anh giới thiệu cho chị từng bức tranh, nét đẹp mỗi bức, ẩn ý của từng mảng mầu, tính tư tưởng của mỗi đường cọ…chị nghe như mê đi, giật mình hơn, khi  quay lại đằng sau, chị thấy có một đám người rất đông vào xem như chị, họ lẽo đẽo đi theo để nghe anh thuyết minh ,nét mặt mọi người ai cũng háo hức, say sưa…Phong thái của anh lúc đó, chị trộm  nhìn, rất cuốn hút. Thế là chị yêu anh.

          Đám cưới đến với hai người nhanh, gọn và cả hai đều mơ đến một bến bờ hạnh phúc viên mãn.

          Nhưng thực tế trần trụi, làm cho chị hoảng hồn.

          …Suốt ngày anh chỉ mê vẽ tranh. Vẽ ở trạng thái của một người điên, của một người đang lên đồng.

      Nửa đêm, đang ngủ, anh ngồi bật dậy, đánh thức chị: “ Dậy, dậy ngay, đi với anh …!”. “ Đi đâu? Mà sao lại nửa đêm phải đi?”. Chi ngơ ngác hỏi. Anh trả lời: “ Anh vừa có giấc mơ rất đẹp, nó vẫn hiện hữu trong đầu. Cảnh khuya thật tĩnh mịch, giữa đồng hoang, không thể cô đơn hơn …Đi với anh!”. Anh kéo chị đi ra giữa đồng, gần bãi tha ma, bắt chị cầm đèn soi cho anh vẽ. Đồng không mông quạnh, tiếng cú kêu, đom đóm lập lòe, những cơn gió lạnh thổi qua…chị sợ hết hồn ,còn anh vẫn mải mê với đường cọ. Mà bức tranh của anh, quả thực không phải mọi người, chỉ riêng chị, chị xem, cũng không biết anh vẽ gì? Thế mà anh nức nở khen rồi tự phong cho mình “họa sỹ thiên tài”. Lại một lần, đang đi với chị, phát hiện một người phụ nữ có nét mặt hơi lạ, anh bỏ chị đứng đấy, cố chạy theo nhìn kỹ nét mặt người phụ nữ kia, để như anh nói: “ Nét mặt khái quát thời đại!”. Người phụ nữ đó tức khí: “ Đồ dị hợm, tôi làm sao mà anh cứ nhìn chằm chằm thế!”…làm chị vừa ngượng ,vừa tức…

      Anh với chị có một thằng con trai, trộm vía, nó khôi ngộ tuấn tú, ánh mắt nhìn thông minh. Anh nựng con ,cười khà khà: “ Lớn lên nhất định con phải nối nghiệp cha, một họa sỹ thiên tài, để cỡ Van Gogh, Leonardo da Vinci…chỉ bằng đầu gối con trở xuống.” Thằng bé cũng có vẻ ưa thích hội họa. Những giờ tập vẽ ở lớp nó đạt điểm cao. Là người mẹ, nhìn con như vậy thường vui mừng, nhưng ở chị là sự lo lắng ra mặt. Nhìn bố nó kìa, người  không ra người ,ngợm không ra ngợm, tranh vẽ, vẽ ra toàn cảnh viển vông, chỉ lừa được những người ngây thơ như chị. Đã vậy chồng của chị sinh hoạt thì lập dị, hàng xóm ít người gần…

       Nghe chồng khen con, thấy con thích hội họa. Khi trong phòng chỉ còn hai mẹ con, chị nói nhẹ nhàng, lúc này  con của chị đã là một thanh niên trưởng thành:

        - Con yêu thích hội họa, mẹ không cấm nhưng tuyệt đối không đi theo con đường của ba, lối sống của ba. Tài năng ,sáng tạo đâu không thấy, chỉ thấy xã hội người ta coi thường, đó là chưa kể ba con làm khổ cả gia đình…Làm sao vẽ những bức tranh người ta không hiểu, không thèm mua,  mà ba của con cứ vỗ ngực tự nhận đó là “thiên tài”!

        Thằng con của chị nghe vậy, cười lớn:

        - Con chẳng dại mẹ ạ! Đi theo ba mà chết à! Ba “hâm” lắm.

 

 

 

 

 VẼ ĐƯỜNG CHO HƯƠU CHẠY!

 

 

 

              Bà chủ tịch Hội Phụ nữ  yêu cầu chị phải kiểm điểm. Bà nói nghiêm khắc:

         - Tôi yêu cầu chị dừng ngay kiểu nói chuyện như vậy. Chị xuống nói chuyện với các em học sinh phổ thông mà chị lại khuyên  khi đi chơi dài ngày…mà bọn nó gọi là gì ấy nhỉ?

       Chị nhắc:

    -   Các em gọi là đi “phượt”!

         - Ừ, thì đi “phượt”, chị lại khuyên,  nhất là các em gái phải chủ động mang theo bao cao su, thuốc tránh thai, nhớ rõ chu kỳ kinh nguyệt…chị lại còn hướng dẫn… con gái tôi nói lại, nghe kinh quá…

            Nói đến đây, bà Chủ tịch Hội Phụ nữ tỉnh nhăn mặt, lắc đầu giọng đầy “nhựa” bẩn, muốn nhổ nước bọt.

            Chị nhìn bà Chủ tịch Hội Phụ nữ với ánh mắt nhẫn nhục , cố nén để trình bày:

         - Thường vụ Hội phân công em xuống các trường phổ thông nói chuyện với các em ở tuổi sắp thành niên, về vấn đề “ Sinh hoạt thanh niên lành mạnh”. Mà trong sinh hoạt thanh niên, các em ấy không còn giới hạn trong phạm vi nhà trường, gia đình mà rộng ra ngoài xã hội. Cũng không thể quản lý  một cách máy móc giờ ăn, giờ nghỉ, giò chơi…phải để các em tự giác. Nên thế, rất cần có sự hướng dẫn, kể cả trong quan hệ tình dục …làm thế nào cho thật an toàn, không ảnh hưởng đến sức khỏe, gia đình và xã hội…

          Bà chủ tịch Hội Phụ nữ xua tay:

       - Thôi, thôi…chị không biết như vậy là “vạch đường cho hươu chạy”. Giáo dục các em không phải giáo dục một cách phản khoa học như thế!

       - Không phản khoa học đâu, thưa chị! Đúng, cần giáo dục các em không nên quan hệ tình dục trước hôn nhân, chưa đến tuổi trưởng thành. Phòng và tránh được là tốt nhất. Nhưng…ai dám nói, khi đi chơi, nhất là đi chơi dài ngày, các em không vượt quá giới hạn khi “thoát” khỏi sự quản lý của gia đình, nhà trường…nên…

         Bà chủ tịch đập bàn:

      - Thôi, từ ngày mai, chị ở lại cơ quan, chờ tôi và Thường vụ phân công công việc khác, phù hợp hơn. Chứ chị mang cách giáo dục phương tây về áp dụng ở Việt Nam như thế này, có mà loạn! Việt Nam dưới sự lãnh đạo của đảng là nước có văn hóa, có văn minh. Chị nhớ nhé!

        …Ra khỏi phòng làm việc của bà chủ tịch Hội Phụ nữ chị không giận  mà buồn cho suy nghĩ của một người lãnh đạo như bà. Ở nước ngoài, như nước chị đi thực tập, họ giáo dục giới tính cho các em học sinh ngay từ lớp bốn, lớp năm, thậm chí ở khách sạn, nhà nghỉ…họ phát không bao cao su khi các em ở đội tuổi trưởng thành. Trong nhà trường, quan hệ tình dục được nhà trường đưa vào chương trình dạy học,  để các em hiểu, có những phòng tránh cần thiết…Nên vậy, bên họ tưởng như quan hệ tình dục thông thoáng, nhưng gần như hạn chế thấp nhất những tệ nạn xã hội, bệnh phụ khoa không có nhiều,  báo chí rất ít khi đề cập đến tỷ lệ nạo, phá thai…

        Chị đem chuyện này nói với một người bạn.  Bạn của chị là bác sỹ khoa Sản, có phòng mạch riêng, nổi tiếng thành phố. Bạn chị lắc đầu:

      - Tao khuyên mày bỏ ý định rất tốt đẹp ấy đi! Góp ý với mấy ông bà lãnh đạo nước này khác chi “nước đổ đầu vịt” . Họ không bao giờ nghe đâu, chỉ có họ nói là đúng. Hơn nữa – Bạn chị cười, đùa – Nếu họ cho mày thực hiện những buổi nói chuyện với bọn trẻ thành niên nội dung như vậy thì công việc của tao ế à! Đang làm ra ,ăn nên…Mà này! Thế lúc nãy mày “cãi” nhau với ai về chuyện này? – Bạn của chị hỏi.

      - Với bà Chủ tịch Hội phụ nữ tỉnh, “sếp” của tao!

      - Ối giời! Con gái của bà hai lần vào phòng mạch của tao nạo thai rồi, nó xin tao, phải giữ bí mật. Tao cảnh báo nó,  sức khỏe của cháu rất yếu, nếu lần thứ ba là tiệt đường sinh sản, cô sẽ thông báo cho bố, mẹ của cháu. Con bé mếu máo hứa, xin chừa!

 

 

 

 

                                  PHÉP THỬ

 

              Sau khi tháo chiếc băng đen ra khỏi mắt,  một người đàn ông đứng tuổi chỉ chỗ cho nó ngồi:

              - Anh ngồi xuống. Anh có biết vì sao chúng tôi  phải bịt mắt anh đưa đến chỗ này không ?

             Nó ngồi xuống, chưa trả lời, ngơ ngác nhìn xung quanh. Dụt mắt đến mấy lần, nó vẫn chưa xác định đây là đâu, bốn bề tường bao bọc kín, trong dạ rất hoang mang. Nó không hiểu vì sao bị đưa đến đây bất chợt như thế này? Người đàn ông ấy hỏi lại:

             - Tôi hỏi, sao anh không trả lời?

             Nó nói run rẩy, không còn bình tĩnh, nghĩ rằng chắc sẽ bị đánh đến chết:

             - Các anh là ai?... Sao các anh đưa tôi đến đây?...Với mục đích gì?

            Người đàn ông rút trong túi một chiếc thẻ đưa cho hắn xem. Hắn hiểu, trước mặt nó là cán bộ công an điều tra. Chính điều này làm cho nó lấy lại được bình tĩnh, giọng không còn hơi hướng của sự sợ hãi nữa:

           - À, các anh là công an. Thế mà tôi cứ tưởng… Vậy các anh đưa tôi đến đây để làm gì? 

         Anh công an trả lời câu hỏi của nó:

           - Chúng tôi phải bí mật đưa anh đến đây, không muốn cho ai biết, giữ an toàn cho anh, đồng thời cũng muốn anh làm rõ mấy vấn đề mà dư luận đang đồn thổi.

           Nó cười nửa miệng:

          - Các anh lại hỏi tôi về chuyện, chỉ là anh lái xe tiền đâu mua tám lô đất ở trung tâm chứ gì?- Nó xả ra một tràng - Các anh là công an mà cũng a dua theo dư luận không đúng! Tại sao các anh không nghĩ sâu một tý, tôi không ăn cắp, ăn trộm, không tham ô, làm ăn chân chính ,có tiền là tôi mua…

         Anh công an có vẻ hơi lúng túng:

          - Đây không phải là cuộc thẩm vấn, chỉ là cuộc trò chuyện chân tình. Anh có thể cho chúng tôi rõ điều đó được hay không?

       Nó trả lời:

        - Lẽ ra việc này tôi không phải trình bày với các anh. Nhưng…vì tiền mua những lô đất đất này hoàn toàn chính đáng ,nên có thể nói thẳng, đó là tiền ông bà  để lại, tôi được thừa kế…

     Anh công an  nói nhẫn nhục:

       -  Người ta đồn, sếp của anh mới là người mua tám mảnh đất này, còn anh chỉ là người đứng tên, đúng không?

      Nó đứng dậy, trừng mắt, lấy tay đập bàn:

       - Tuyệt đối các anh không được lôi sếp của tôi vào chuyện này. Ông ấy là người nghiêm túc, đạo đức, gương mẫu. Ông ấy từng nói: “ Nhà tôi ở chỉ đủ chỗ chui ra, chui vào. Ngoài ra không còn một căn nhà nào khác...”. Tám lô đất đó là của tôi, tiền tôi bỏ ra. Còn nguồn tiền ở đâu…các anh không cần biết!

        Dáng đứng hiên ngang, giọng sang sảng, thế chủ động, nó làm cho người công an ngắc ngứ, bị động. Rồi nó vạch ra những sai trái khi công an làm cuộc “thẩm vấn” này…Cuối cùng, biết không thể uy hiếp nó, công an  trả tự do cho nó.

       Nó cũng giữ đúng yêu cầu của mấy anh công an, không báo chuyện này cho sếp biết.

       Nhưng chính sếp gọi nó lại ,khen:

      - Cậu rất khá, vừa rồi tôi làm một “phép thử” xem thái độ cậu như thế nào. Bản lĩnh của cậu rất vững vàng, biết bảo vệ tôi đến cùng… Được! Cậu vẫn là người lái xe cho tôi và tôi sẽ nâng cho cậu hai bậc lương…

       À ,ra thế ! - Nó nghĩ thầm - Suy đoán của nó không lầm. Công an làm sao “dọa” được nó, đến sếp của mấy thằng công an đó, gặp sếp còn rúm ró, huồng hồ là tay chân cấp dưới.  Được thể nó quát…

        Chứ mới đầu ,nó cứ tưởng phe nhóm của ông Y… là đối thủ một sống, một chết với sếp, bắt nó rồi tra tấn phải khai ra ai là người đưa tiền để nó mua tám lô đất?

        Nếu đúng như vậy, chẳng cần tra tấn ,nó cũng khai. Sợ bỏ mẹ…

  

 

           

 

 

     

 

 

      

 

 

 

              

 

          

 

 

    

 

         

 

 

 

 

 

       

 

Bài viết cùng chuyên mục
[1863] TRUYỆN CỰC NGẮN - 57 8/4/2017
[1628] TRUYỆN CỰC NGẮN - 563/4/2017
[2580] TRUYỆN CỰC NGẮN - 5420/3/2017
[2188] TRUYỆN CỰC NGẮN - 539/3/2017
[2072] TRUYỆN CỰC NGẮN - 527/3/2017
[2891] TRUYỆN CỰC NGẮN - 5128/2/2017
[2811] TRUYỆN CỰC NGẮN - 5023/2/2017
[2083] TRUYỆN CỰC NGẮN - 4919/2/2017
[1652] TRUYỆN CỰC NGẮN - 4814/2/2017
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(1784)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]