TRUYỆN CỰC NGẮN - 56 - TRUYEN CUC NGAN - 56 - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

TRUYỆN CỰC NGẮN - 56

[Không rõ 03/04/2017 21:11 | by kytrung ]

 

Ở đây ai kể được nào? Truyện cực ngắn ấy! ( Ảnh minh họa)

 

             BI KỊCH GIA ĐÌNH

 

 

 

        … Cuộc họp chi bộ của tổ hưu đến hồi căng thẳng.

       - Trách nhiệm của đồng chí, một đảng viên có hơn năm mươi tuổi đảng, nguyên thường vụ tỉnh ủy ở đâu? Để cho gia đình lục đục, con cái tranh giành nhà cửa,  cháu nội thì nghiện ma túy nặng…-  Ông bí thư chi bộ tổ hưu, một thời đồng cấp với ông, dáng gầy, răng vổ, mặt choắt, giọng vẫn còn mạnh, hỏi.

        Ông mếu máo:

       - Khổ lắm các đồng chí ạ! Chung quy cũng tại nhà chật mà ra cả. Nếu như nhà của tôi rộng, có đất chia cho mỗi đứa một ít làm nhà, thì đâu đến nỗi như thế này…

        Tháng năm, năm một chín bảy lăm ,từ chiến khu về,  hồi đó đất đai, nhà cửa rẻ như bèo, thậm chí còn cho không. Mới đầu được tỉnh dự định cấp cho ông một ngôi nhà ba tầng lớn, cùng khu vườn rộng mênh mông, ngay chính giữa trung tâm, sát mặt tiền, thì chính ông bí thư chi bộ, hồi ấy khuyên ông “ Nhà có hai vợ chồng, hai đứa con nhỏ, ở rộng làm gì, quét dọn cũng mệt!” .Nghe có lý nên  gia đình ông vẫn ở tập thể. Mãi về sau,  ông mới đề nghị tỉnh cấp cho ông  một ngôi nhà trong ngõ cụt ,diện tích vừa phải cho gia đình sinh hoạt.

      Thời bao cấp, lương của vợ chồng ông  đủ nuôi gia đình.

      Đến thời xóa bao cấp, kinh tế thị trường mới khốn nạn. Lương hưu của ông tưởng to, nhưng so với sự tiêu pha trong gia đình phải tằn tiện, vợ ông ốm đau luôn. Đau nữa, hồi còn trong thường vụ tỉnh ủy, ông làm trưởng ban Tuyên huấn ( như Tuyên giáo bây giờ), cái chức vụ chỉ biết nghe theo nghị quyết, nói theo báo cáo…chứ không biết làm ra tiền. Về hưu ông ngơ ngơ, ngác ngác còn hơn thằng nhà quê lần đầu tiên lên phố, không biết bắt đầu phải làm cái gì để ra tiền…Hai đứa con ông đường học hành là hỏng, đường sự nghiệp là tan, không nhờ cậy được đứa nào. Khi thằng cả lấy vợ, hai anh em bắt đầu lục đục về chuyện nhà cửa. Thằng em lấy vợ,  lấy ngay phải một đứa đanh đá, rất hỗn. Về nhà chồng không có chỗ “sinh hoạt”, nó chửi vợ chồng thằng anh, điên tiết chửi cả ông. Nhất là khi đi qua khu nhà lớn ở trung tâm mà ngày trước, lẽ ra là của ông, vợ thằng em chì chiết: “ Không ai dại như ba, quá dại…giá như hồi đó ba nhận thì cả nhà mình được nhờ, sướng không ? Đâu có phải khổ như bây giờ…”. Ông xin được cho thằng hai đi tàu viễn dương. Nó lợi dụng chuyện này buôn hàng lậu, bị bắt, đi cải tạo, ra tù lại lao vào đề đóm, vợ bỏ, con nghiện ma túy.

         Bây giờ nó là thằng xã hội đen ,cả khu phố đều sợ…

         Ở nhà ông quá khổ, lo vợ đau ốm chưa xong, lại lo mấy đứa con, đứa cháu. Bây giờ ra chi bộ, lại bị kiểm điểm…

        Ông bí thư chi bộ nói như “véo” vào không khí:

         - Đồng chí nên kiểm điểm nghiêm khắc bản thân. Chúng ta là đảng viên, từng góp phần cùng cả dân tộc đánh thắng hai đế quốc lớn, sức mạnh vô địch thế mà trong một gia đình, chỉ mấy đứa con, đứa cháu hư đồng chí không thể bảo ban, “thắng” lại chúng nó là sao? Đồng chí thấy tôi…

         Vừa lúc đó thằng con thứ hai của ông bước vào. Nó vác trên vai một con dao to bản, tay áo sắn cao, xăm hình khắp lượt.  Nó nhìn lườm lườm mọi người rồi tiến đến ông bí thư chi bộ. Ông bí thư chi bộ hãi quá, co rúm người lại, lấy hai tay ôm đầu. Nó chỉ tay, nói gằn từng tiếng:

      -   Ông là đồ lưu manh, gian xảo. Ông lợi dụng sự ngây thơ của bố tôi, khuyên bố tôi không ở ngôi nhà lớn, để ông chiếm. Chỉ vì bố tôi dại, nên chúng tôi mới khổ thế này. Giờ thì con ông, chủ tịch tỉnh, còn ác độc hơn ông nhiều, ra mà nghe dân chửi -  Nó kéo tay ông - Bố đứng dậy, ra về, không họp nữa. Bố không có tội tình gì mà kiểm điểm…Thằng nào kiểm điểm bố, con đánh bỏ mẹ!

        Mấy ông, bà đảng viên về hưu ngồi họp nghe  con ông nói, sợ hãi, mặt cắt không còn giọt máu, ngồi cũng rúm ró…

        Đợi cho bố con ông đi khỏi, mọi người trong cuộc họp chi bộ tổ hưu mới thở phào. Ông bí thư chi bộ dáng gầy, răng vổ, mặt choắt đứng dậy nhìn theo, rồi lắc đầu:

-         Đúng là …bi kịch gia đình!

 

 

 

 

 BỒ NHÍ !

 

 

 

           …Ông không ngờ chuyện bây giờ lại đổ vỡ tung tóe. Bồ của ông, một cô gái trẻ, nét mặt vẫn đọng đôi chút ngây thơ, cứ ngồi khóc thút thít:

          - Em nói với anh rồi, em không làm được. Cho em vào Sài Gòn mở một nhà hàng, hoặc an toàn hơn là sang Lào, bên đó cũng dễ làm ăn…vì ở đây em rất sợ. Anh không nghe…

         Ông không chú ý đến điều đó, mà đang tập trung vào suy nghĩ: không biết bằng cách nào mà bọn báo chí moi được đủ chuyện về cô bồ,   từ gia thế đến  đường đi nước bước cực kỳ vô lý của việc lên chức, mà ông làm rất kín kẽ. Lại không biết chúng moi móc ở đâu cả gia tài “khủng” mà cô bồ của ông có…

        Ông đã làm hết cách “bịt miệng” lũ báo chí.

       Nhưng…Cứ bịt chỗ này, lại “phọt” ra chỗ khác. Vừa rồi chúng lại “ moi” ra chuyện học hành của cô bồ. Cô bồ ông, té ra không học đại học, mà sử dụng bằng “rởm” để “lòe” thiên hạ. Kinh nữa! Một thằng “đệ” trung thành nhanh tay lấy được một băng video, không biết ai bí mật quay, cảnh ông với bồ du hý ở Thái Lan…

      Trong chuyện này, nghĩ lại, cũng do ông,  vì tội “ham của lạ”!

     Thử hỏi, vợ ông, lấy nhau gần ba mươi năm, không biết chuyện làm tình, nói chuyện như “gạnh ngói” va vào nhau, hình thức dáng vẻ, chỉ có thể đọ với thân cây chuối về độ phẳng. Ông lấy, vì bố vợ làm chức to, nâng đỡ cho ông. Cho nên, suốt gần ba mươi năm, ông không biết độ “sướng” của làm tình, không có điều để bằng bạn, hơn nữa… không có chỗ giải tỏa khi căng thẳng, khi bức bí… Bồ của của ông giải quyết hết được điều đó.

     Nhưng bây giờ là nguy to.

     Vì chuyện ông có bồ nhí, “hoan lộ” của ông có thể bị dừng nửa chừng. Đừng mơ chức này, chức nọ, cũng đừng nghĩ, chúng nó không thể tìm ra những tài khoản “mật” mà ông dấu kín…

    Cô bồ của ông vẫn ngồi khóc. Nước mắt chảy thành vệt dài, nhỏ xuống đất. Ông ngồi xuống lấy tay để lên vai cồ bồ, nói xa xăm, ánh mắt buồn nẫu ruột:

     - Hiện giờ, hơn hai tháng nay, em không đến cơ quan, không về gia đình, bọn báo chí đang lùng tìm. Em ở đây, dù rất kín kẽ, chỉ có em và anh biết, nhưng trước hay sau, chúng cũng tìm thấy…Vào Sài Gòn hay ra Hà Nội đều không được. Duy nhất ,chỉ có ra nước ngoài. Hiện ở B…anh có tài khoản, em có thể ngay bây giờ đến đó…Em thấy thế nào!

      - Thế là em phải xa anh! – Cô bồ của ông lau nước mắt, nhìn ông, hỏi.

   - Không còn con đường nào khác. Tạm thời như thế đã . Lũ báo chí không tìm thấy em, chúng sẽ không thể nào biết được nguồn gốc gia tài của em do đâu mà có, ngoài mấy tờ giấy em giải trình. Hơn nữa, hồ sơ của em, anh đã cho thằng “đệ” đốt. nghĩa là…với em, khi em ra nước ngoài thì mọi viêc sẽ yên ổn. Đợi một thời gian tạm lắng, em trở về…Với lại, anh đi nước ngoài thường xuyên, có điều kiện gặp em tự do hơn, không phải lén lén ,lút lút như bây giờ…

   - Thế bao giờ đi hả anh ? – Cô bồ hỏi.

   - Anh bố trí cho em chuyến đi hết sức bí mật, từ nước thứ ba, ngay ngày mai. Bây giờ em chuẩn bị…Trước khi đi, em viết cho anh mấy chữ vào mảnh giấy này…

   - Để làm gì anh?

   - Để đánh lạc hướng, không cho chúng tìm ra em!

     Ông đọc cho cô bồ viết…

 

    …

    Vài ngày sau, tại một nhà nghỉ rất hẻo lánh, người ta phát hiện ra xác chết của một thiếu nữ đã bị phân hủy. Cạnh xác chết có mảnh giấy ghi: “ Tôi không thể chịu được sự truy bức của báo chí cũng như dư luận nói tôi là bồ của ông…rồi tìm mọi cách truy vấn tài sản của tôi, thực sự tài sản này là của bố mẹ tôi để lại…Không còn con đường nào khác, tôi phải lấy cái chết để chuộc lại danh dự của mình…”.

      Nghe thấy tin đó, ông đập bàn quát với mấy tay phóng viên báo chí: “ Các anh đã thấy chưa! Chính các anh viết tin bậy bạ, áp đặt khủng khiếp để cho một cô gái ngây thơ, trong trắng quá uất hận phải tìm đến cái chết. Báo chí các anh ác độc lắm!”.

 

 

 

                         CHIẾC XE HONĐA ÔM

 

 

 

 

         Anh trưởng phòng gọi tôi lên:

         - Tổng biên tập yêu cầu có một bài phóng sự về chiếc xe Honđa của đồng chí Chủ tịch …Anh nhiều lần đi với ông ấy xuống cơ sở, được nghe ông ấy nói chuyện, chắc rõ …

        Trong biệt thự  ông vừa xây ,tôi biết, chỗ trang trọng  nhất ông để chiếc xe Honđa ấy,  vì như một lần ông nói chuyện với sinh viên:

         - Tôi phải nói với các em rằng, muốn kiếm được một đồng tiền trong sạch, nếu có lòng tự trọng các em phải lao động cật lực, không từ nan bất cứ một việc gì, miễn việc đó đem lại lợi ích cho xã hội ,cho người lao động và cho chính bản thân. Tôi lấy ví dụ: Hồi đi học,  gia đình  sắm cho tôi một chiếc xe máy Honđa cà tàng. Với tôi, tôi coi đó là phương tiện kiếm sống. Sáng đi học, chiều tôi lấy chiếc xe này chạy đến bến xe, đến chợ, đến ven đường quốc lộ…ai cần tôi cũng chở, bất chấp gió mưa, nắng gắt…Tiết kiệm từng xu, từng hào…số tiền ấy tôi tích lũy dần… và đến hôm nay tôi xây được nhà…Chiếc xe Honđa tôi vẫn giữ cẩn thận, đặt nơi trang trọng để không quên những ngày tháng vất vả nhưng đầy tự hào. Các em có thể để nhà tôi xem  chiếc xe Honđa đó.

           Các em sinh viên nghe ông nói như vậy cùng vỗ tay. Một tấm gương sáng cần học tập…

           Lần khác, gặp các chú, các bác hưu trí, ông nói từ tốn:

         - Kính thưa các ông, các bà, các bác, các chú! Cháu có nghe một số người hỏi: Tiền đâu mà cháu xây nhà to thế? Cháu xin khẳng định, với tư cách một người đảng viên, một chủ tịch…  không tơ hào một xu tiền nhà nước. Số tiền để xây nhà, cháu tích lũy từ thời đi học, bằng cách chạy xe Honđa ôm kiếm từng đồng một. Sáng đi học, chiều chạy xe, chiếc xe của cháu không từ nan bất cứ việc gì, chở chị hàng rau ra chợ, chở cụ già đến bệnh viện, chở các em học sinh đi học  … Chiếc xe đó cháu vẫn giữ cẩn thận, đặt chỗ trang trọng để nhắc nhở cháu cũng như mọi thành viên trong gia đình rằng, chỉ có lao động, lao động thật chân chính mới tạo nên tính cách tốt của con người…

        Mấy cụ hưu trí nghe ông nói gật gù: Thằng này nói hay!

        …Tôi đến nhà ông ,bấm chuông, ra mở cổng là bà giúp việc. Biết tôi là khách quen , nên bà không ngại,  mời tôi vào. Bà cho biết, hôm nay ông không có nhà đưa vợ đi tiếp khách. Trong nhà chỉ có bà và thằng con của ông,  nó sáu tuổi, nhanh nhẹn, nghịch ngợm…

        Nhà ông to vật vã, đồ đạc trong nhà cái gì cũng đẹp, sáng bóng, nhìn phát thèm. Nghĩ cũng kinh thật! Khởi thủy của ông chủ tịch… chỉ bằng Honđa ôm mà nên cả cơ ngơi như thế này. Tôi quá phục…

       Biết tôi cần chụp chiếc xe Honđa, bà giúp việc nói với thằng bé, con của ông:

       - Con đưa anh đến chụp chiếc xe của ba đi, bà đi xuống bếp có chút việc…

       Thằng bé nhanh nhẹn dẫn tôi vào phòng trưng bày chiếc xe Honđa mà ông  từng đi. Chiếc xe Honđa cũ kỹ,  màu loang lổ, bánh xe đã mòn…để giữa nhà, trên một bệ gỗ trang trọng. Xung quanh treo những bức ảnh,  có bức ảnh ông chụp đứng cạnh xe,  bức ảnh khác chụp ông cùng vợ con ngồi cạnh xe trong vườn, có bức ảnh lại chụp ông đang lau xe…

        Nhìn những bức ảnh đó tôi thắc mắc ,hỏi thằng bé:

      - Sao chú không thấy ảnh nào chụp ba của con đi xe Honđa ?

        Thằng bé cười, trả lời tỉnh rụi:

      - Ba của con có biết đi xe máy đâu. Ba toàn đi ô tô thôi!

 

 

    

 

 

  

 

           

 

 

     

 

 

      

 

 

 

              

 

          

 

 

    

 

         

 

 

 

 

      

 

                                                                                                                                                                                                                    

 

Bài viết cùng chuyên mục
[1864] TRUYỆN CỰC NGẮN - 57 8/4/2017
[1785] TRUYỆN CỰC NGĂN - 5530/3/2017
[2580] TRUYỆN CỰC NGẮN - 5420/3/2017
[2188] TRUYỆN CỰC NGẮN - 539/3/2017
[2072] TRUYỆN CỰC NGẮN - 527/3/2017
[2891] TRUYỆN CỰC NGẮN - 5128/2/2017
[2811] TRUYỆN CỰC NGẮN - 5023/2/2017
[2083] TRUYỆN CỰC NGẮN - 4919/2/2017
[1652] TRUYỆN CỰC NGẮN - 4814/2/2017
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(1628)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]