TRUYỆN CỰC NGẮN - 58 - TRUYEN CUC NGAN - 58 - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

TRUYỆN CỰC NGẮN - 58

[Không rõ 18/07/2017 20:49 | by kytrung ]

 

Con đọc cho Mẹ nghe truyện cực ngắn nhé!

 

                         1)THỐI MỒM !


Ông điên tiết.
Trước đây ông nói chuyện, báo cáo, rao giảng nghị quyết…tất cả ngồi im, giờ lại khác. 
Thôi thì…nếu ông đứng trên cao, nhìn xuống không thấy đã đành, nay đứng gần nói chuyện với thuộc hạ, chúng cứ lấy cớ lảng tránh gần hết, thậm chí có thằng, tưởng ông không nhìn thấy, nhổ nước bọt, mặt nhăn nhó…
Cơ quan, xã hội là vậy, về nhà không hơn.
Cũng trước đây, gia đình hay đợi ông về ăn cơm cho vui cửa, vui nhà thì bây giờ ngược lại. Lúc thì... vợ ông lấy cớ đi làm sớm ,ăn vội, lúc thì... thằng con lại bảo: “ Bố ăn trước đi, con có việc ở trường, về muộn!”. Ông hay ăn cơm một mình. Nói chuyện với vợ, với con ít hẳn. Mà có nói chuyện thì như gượng gạo, tránh mặt...
Thế là thế nào?
Ông là quyền uy, là bố thiên hạ, nói nhất mực mọi người phải nghe mà bây giờ… Cả cơ quan, cả xã hội, cả gia đình đều có thái độ phản ứng xấu tìm cách lánh ông!
Đúng rồi , chúng nó nhiễm phải bả của những kẻ xấu, thế lực thù địch, của những kẻ hay gây chia rẽ, muốn phá vỡ sự ổn định của xã hội, của gia đình …nên có thái độ như vậy!!! 
Ông trừng trị.
Trong cơ quan , ông bắt mọi người học tập những nghị quyết, báo cáo nói về đạo đức con người. Mọi người phải thảo luận, viết thu hoạch, tự đánh giá lời nói ,tác phong…có gần lãnh đạo hay không ?
Ở nhà, ông bắt cả vợ, cả con, dù có đói, có bận…cũng phải đợi ông về ăn cơm…
Dẫu vậy, tình hình vẫn không thay đổi mà có vẻ lại nặng nề hơn.
Một hôm.
Trong nhà chỉ có ông và bà giúp việc. Bà giúp việc sợ ông hơn sợ cọp, nhưng được cái đức thật thà, nói thật. Ông hỏi bà về thắc mắc của mình. Bà ấy rụt rè thưa:
- Ông cho con nói thật, con mới dám nói!
- Bà nói đi, tôi cho phép!
Bà ấy thẽ thọt:
- Mọi người không dám đứng gần, không dám nói chuyện với ông vì…vì… ông có bệnh …thối mồm!
- Bà nói sao? Tôi …bị bệnh…thối mồm…- Ông ngạc nhiên.
Bà giúp việc gật đầu:
- Dạ, thưa! Đúng thế …mỗi khi ông nói chuyện…hơi thối trong miệng bay ra… mọi người đều sợ…họ không dám đứng gần hoặc lảng tránh…
-Nhưng sao… tôi không ngửi thấy… mà mọi người…
- Cái đấy thì con chịu…Ông nên đi đến bác sỹ…! Mọi người sợ ông, không ai dám nói. Còn con, ông cho phép…nên con nói thật!
Ông đến gặp bác sỹ. Bác sỹ khám tổng quát rất kỹ rồi kết luận:
- Đúng là ông bị bệnh thối mồm.
- Nhưng sao tôi lại không ngửi thấy?
Ông bác sỹ giải thích:
- Người bị thối mồm, thường không biết bệnh của mình. Chỉ khi người đó nói ra, người đứng xung quanh mới biết, còn người đó không biết…
- Nhưng trước đây tôi có bị thế đâu?
Ông bác sỹ lắc đầu:
- Mầm bệnh này có từ lâu rồi, có điều ông không biết. Mọi người đều biết cả, vì họ sợ ông nên không nói. Giờ mồm ông thối quá, người nghe chịu không được, mới phản ứng…
Ông hoảng sợ:
- Vậy, liệu có cách nào để chữa bệnh này không?
Ông bác sỹ nhìn ông hồi lâu, nói cân nhắc:
- Bệnh của ông thành mãn tính. Quan trọng nhất là ít nói…nhưng ông lại làm cái nghề nói nhiều. Càng suy diễn, càng nghi ngờ …lại càng nói nhiều…mà càng nói nhiều lại càng thối…Bệnh khó chữa lắm….
Ông bác sỹ kết luận.

 

                                    2) BÉ CÁI LẦM! 


Dạo này sếp cảnh giác cao độ. Sếp nói với tôi: " Các thế lực phản động, thù địch, chống đối chế độ...chúng không từ bất cứ một thủ đoạn nào để làm cho xã hội ta mất ổn định mà một trong những thủ đoạn ghê tởm nhất là ám sát cán bộ lãnh đạo như vụ ở tỉnh Y...vừa rồi. Chúng ta phải hết sức cảnh giác" 
Bây giờ từ chuyện ăn, uống, đến cả ngủ đêm...sếp đêù săm soi, tính toán rất kỹ, thay đổi chỗ liên tục. Điều đó, làm cho tôi, thư ký kiêm lái xe cho sếp rất mệt. Đi đâu sếp cũng bắt tôi đi theo. Ngủ ở đâu sếp cũng bắt tôi ngủ bên. Sếp uống cà phê, tôi cũng phải ngồi gần để canh chừng. Thậm chí...sếp đi vệ sinh, tôi phải đứng ngoài, bảo vệ...Điện thoại tuyệt đối không nghe số lạ...
Yêu cầu của sếp làm mọi việc của tôi bị đảo lộn ,nhất là giúp cho việc kinh doanh của vợ. Chẳng là ngoài giờ làm việc, tôi thường lái xe chở hàng, hoặc gặp gỡ khách hàng, rồi thủ quỹ, thủ kho... đỡ đần cho vợ. Thế mà nay... Chỉ vì tôi thực hiện yêu cầu của sếp mà vợ tôi nhăn nhó: " Anh cứ đi cả ngày, cả đêm thế này không giúp thì một mình em làm sao cho hết việc...Tùy anh đấy!". Tôi ở thế " đi cũng khổ, mà ở cũng không xong" đành đăng một thông báo nhỏ trên báo tìm một người biết lái xe, thủ quỹ, quản lý... làm giúp, lúc tôi vắng nhà, lương hướng đầy đủ. 
Tức thằng " phản động, thế lực thù địch", tôi mà bắt được, không xẻo chim nó, tôi làm con chó! Vì nó mà tôi khổ...
Hôm ấy, tôi đang ngồi canh chừng cho sếp để sếp " nói chuyện" với một em chân dài, "thư ký " một đối tác lớn trong góc kín nhà hàng cà phê quen thuộc, sang trọng...
Đang như vây, sếp đứng dậy, bỏ em "thư ký" chân dài, đến chỗ tôi, mặt tái dại, chỉ cho tôi thấy qua lớp gương dày, một người trung niên ,đội mũ cối,ăn vận bình thường, ngồi trên chiếc xe hon đa đứng bên kia đường. Giọng của sếp không còn bình tĩnh nữa:
- Anh có nhìn thấy thằng kia không?Tôi để ý, tại sao nó chọn chỗ ấy để đứng? Tại sao nó đứng lâu thế mà không di chuyển? Nó không hỏi ai... mà cứ nhìn chăm chú vào đây như đang theo dõi tôi... Chỉ có "thế lực thù địch phản, động" mới có hành động khuất tất như vậy, không loại trừ chúng định ám sát tôi...- sếp bàn với tôi, hơi thở sếp hổn hển - Thế này nhé ! Anh ra gặp thằng đó, bằng mọi cách giữ nó lại để tôi gọi điện cho công an đến tóm sống nó. Giữ nó càng lâu ,càng tốt...
Tôi gật đầu, thực hiện ngay lời của sếp mà trong bụng thầm phục: " Lão ấy tinh thật! Mình cũng nhìn ra ngoài mà lại không để ý!".
Thấy tôi đi đến, nét mặt sát khí đằng đằng, người đàn ông trung niên ây không lộ vẻ hoảng sợ mà ra nét mừng rỡ:
- Ôi may quá! Không biết làm cách nào gặp anh vì biết anh bận việc với sếp. Nay anh lại ra đây...
Tôi không bắt tay với anh ta, sẵn giọng:
- Anh gặp tôi có việc gì?
Giọng anh ta xoắn xít:
- Chẳng là thế này, Thấy anh đăng trên báo thông báo tuyển người làm. Tôi có thằng con vừa tốt nghiệp trung cấp tài chính, biết lái xe, có sức khỏe... có thể đảm đương công việc đó. Tôi đến nhà gặp vợ anh, vợ anh nói phải tìm anh mà trình bày, chứ vợ anh không quyết. Mà gặp anh khó quá! . Hôm nay. tình cớ phát hiện anh với sếp vào nhà hàng này... tôi quyết đợi anh... Nay anh ra...Tôi...
Thế mà cứ tưởng! Tôi thở ra nhè nhẹ...
... Phía xa đang dội lại gần, tôi nghe thấy tiếng còi hú báo động của mấy xe chở cảnh sát cơ động trấn áp tội phạm và bọn phản động thù địch...


 

 

 

Bài viết cùng chuyên mục
[553] TRUYỆN NGẮN - 6919/8/2017
[103] TRUYỆN NGẮN - 6817/8/2017
[147] TRUYỆN NGẮN - 6711/8/2017
[138] TRUYỆN NGẮN -669/8/2017
[212] TRUYỆN NGẮN - 656/8/2017
[244] TRUYỆN NGẮN - 6431/7/2017
[306] TRUYỆN NGẮN - 6324/7/2017
[307] TRUYỆN NGẮN - 6222/7/2017
[289] TRUYỆN NGẮN - 6121/7/2017
[357] TRUYỆN NGẮN - 6020/7/2017
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(306)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]