TRUYỆN NGẮN - 61 - TRUYEN NGAN - 61 - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

TRUYỆN NGẮN - 61

[Không rõ 21/07/2017 21:56 | by kytrung ]

Tại sao có những chuyện như thế nhỉ ? ( Ảnh minh họa)

 

                                     THÀNH TÀI !


...Nó đi du học nước ngoài, nhà nước tài trợ, tốt nghiệp loại giỏi.
Về nước, nó nhận vào làm việc ngay.
Quá sướng, hồ hởi, phấn khởi, nó đến nhiệm sở.
Tiếp nó là ông Tổng giám đốc. Nhìn nó từ đầu đến chân, một thanh niên cơ thể cường tráng, ngực nở lằn vết sau chiếc sơmi trắng bỏ trong quần, mái tóc cắt gọn, ánh mắt tự tin, thật thà, rồi ông Tổng nói:
- Em được đảng, nhà nước cho đi ăn học, giờ về cố gắng đền đáp để thành tài...Rõ chưa ?
- Dạ, em hiểu!
- Vậy để nhận thức lại, gội sạch những tư tưởng, suy nghĩ không đúng với đường lối đảng,nhà nước... em về chịu khó nghiên cứu những tài liệu này, trong mười lăm ngày rồi viết thu hoạch, nộp lên đây cho tôi...
Ông ấy đưa cho nó cả một chồng tài liệu về nghị quyết, báo cáo...làm nó hoảng, viết thế nào đây? May có thằng bạn học chuyên văn đang thất nghiệp, giúp nó bằng cách xào xáo mấy bài xã luận báo Nhân Dân, Quân Đội...
Ông Tổng đọc xong bản “thu hoach” của nó, ra chiều ưng ý:
- Viết thế này là được, rõ ràng, mạch lạc. Tôi sẽ nhận em vào làm thư ký cho tôi, để viết báo cáo.
Nghe vậy, nó thất kinh:
- Dạ, như thế không đúng chuyên môn của em.
Ông Tổng cười:
- Không sao! Phải lấy thực tiễn Việt Nam mà áp dụng em ạ. Rồi em sẽ quen việc, mà không cần đến chuyên môn em học.
...Quả thật, mới hơn một tháng, chuyện viết báo cáo ,đối với nó là chuyện nhỏ, vì báo cáo năm nay y như năm trước, chỉ cần thay đổi mấy con số, con chữ... cả chuyện tiếp khách trong bàn nhậu... những chuyện này trong thời gian học ở nước ngoài, nó không bao giờ được dạy, mới đầu có phần lúng túng, bây giờ thành thục.
Đến chuyện thanh, quyết toán những công trình lớn. Nó được ông Tổng chỉ bảo chuyện khai khống, khai gian để lấy tiền... Nó làm rất nhanh, bảo đảm bí mật, giữ uy tín cho ông Tổng. Nhờ thế nó có nhà to, xe hơi...Cả chuyện ăn chơi với chân dài trong những lần đi “công tác” nước ngoài, nó học được ở ông Tổng nhiều điều, thậm chí còn hơn, vì nó biết tiếng Anh, hướng dẫn lại ông Tổng.
Chỉ có mấy năm gần ông Tổng.
Nó trở thành một người đàn ông bụng phệ, mắt láo liếng, không thật thà, da mặt không còn trơn láng, mịn màng mà bì bì thiếu sức sống, dáng đi chậm chạp, ngả ngớn lúc nào cũng như chuẩn bị say, nói láo thành thần. Ông Tổng đi đâu, nó đi theo đó.
Ông Tổng báo cho nó một tin vui:
- Sắp tới ,tôi được lên chức, ra Bộ, nhất định tôi phải đưa em đi cùng. Tôi sẽ đề nghị Tổ chức quyết định để em tiếp tục làm trợ lý cho tôi... - Thấy ánh mắt ngạc nhiên của nó, ông Tổng giải thích – Giờ thì em thành tài rồi! Tôi tin em.

                                              MẶT LỢN !


Nó nhiều tiền. Tiền nhiều như cát sông Hồng.
Căn nguyên có nhiều tiền, đơn giản, toàn gian lận cả. Từ chuyện đánh bài đến buôn gỗ lậu, hàng quốc cấm...nhờ uy của chị, lúc đó làm chủ tịch huyện, nên, công an bắt lại tha, học ngu hơn bò, vẫn đỗ.
Giờ chị của nó lên chủ tịch tỉnh, nó làm giám đốc sở, uy to hơn hơn vạn quả đồi. Vẫn dựa uy của chị, nó dựng lên dự án “ Phá núi lấy đá làm đường xây dựng nông thôn mới” mà thực chất là liên kết với một doanh nghiệp tư nhân khai thác kim loại quý hiếm bán qua biên giới, rồi dựa vào dự án thủy điện mà thực chất phá rừng lấy gỗ...
Tiền đấy! Sướng! Nó xây biệt phủ to nhất vùng...
Có tiền, phải ăn chơi. Nó nghe bên kia biên giới có một ông bác sỹ giỏi thuốc, chữa bệnh tài như thần. Đặc biệt, ông có một loại thuốc, uống vào , làm “ biến đổi gien”, cứ nghĩ thế nào, hình hài bên ngoài, nhất là nét mặt sẽ từa tựa như thế...
Nó tìm đến ông bác sỹ đó, nó muốn mặt phải đẹp như Lý Hùng, Chánh Tín, Thế Anh...thời trẻ. Mất một khoản tiền lớn, ông bác sỹ cho nó thang thuốc quý, dặn rất kỹ càng: “ Anh uống vào, cứ nghĩ đến nét mặt của ai, thật chăm chú, thật sâu, càng lâu, càng tốt... nét mặt của anh trông sẽ gần giống với nét mặt của người ấy. Nhớ lời tôi dặn nhé, phải nghĩ nhiều, thật lâu, thật sâu...”
Lời ông bác sỹ quá tuyệt vời, nó uống thuốc của ông, ai cũng bảo nó trẻ ra, đẹp ra, nhất là vào phòng hát caraoke, mấy em chân dài ôm nó, khen nức nở: “ Không ai đẹp bằng anh !”.
Tưởng đường “sướng” của nó hanh thông, ai ngờ...
Báo chí vào cuộc, rồi thanh tra, rồi dư luận... nhất là thằng “ Phây buốc” phanh phui tất tần tật tội ác của nó, được bà chị nâng đỡ. Chị em nó chạy như kiến trong chảo nóng, sợ vãi linh hồn. Làm sao chứng minh được khối tài sản khủng mà nó có! Nhất là khu biệt phủ nằm án ngữ nửa quả đồi???
Nửa đêm, chị nó đánh xe ,chạy đến nói ngay:
-Tao nghĩ ra rồi, chỉ có phương sách này cứu được mày. Mày nói tiền tôi có là do nuôi lợn. Tôi nuôi lợn đến thối cả móng tay, mới nên cơ ngơi này...
-Nhưng em có biết nuôi lợn đâu!
-Ngu! Giờ thì... mày phải đến mấy trang trại nuôi lợn mà học, rồi giở sách chăn nuôi ra mà nghiền ngẫm, rồi bắt chước người ta, mày cho xây phía sau biệt phủ một chuồng lợn, chiều tối, sáng sớm trèo ra, trèo vào...để chứng tỏ là mày biết nuôi lợn!Nghe tao đi, thằng ngu ạ.
Nó làm theo lời của chị, mà nó vẫn tự hào “ Khổng Minh cái giáng thế “. Suốt ngày chỉ nghĩ về lợn, từ cách nuôi, chăm sóc, xẻ thịt, thậm chí tiếng lợn kêu như thế nào nó cũng cố bắt chước...
Hôm họp báo ,giải trình về việc xây biệt phủ to, nó đứng dậy, nói hùng hồn, xung quanh phóng viên các báo lớn bu đen, bu đỏ, đèn chớp lia lịa:
- Cơ ngơi ấy, là do tôi nuôi lợn mà có. Lợn đối với tôi như hơi thở, như không khí, ngủ, ăn, cho đến lúc đi với bạn bè... tôi chỉ nghĩ về lợn – Nó giơ bàn tay lên – Mọi người hãy nhìn đây, bài tay thái chuối, băm bèo...làm thức ăn cho lợn, đã chai sạn – Rồi nó kéo ống quần lên cho mọi người thấy – Bàn chân của tôi, vẫn còn mùi phân lợn....Không lao động cần cù như thế, lấy tiền đâu để xây nhà...
Bên dưới ,có nhiều phóng viên lấy tay che miệng cười. Có người nói:
- Ờ ! ờ cái mặt ông này trông cũng giống mặt lợn thật!
Lời nói ấy đến tai nó.
Nó về nhà soi gương, nhìn lại mặt mình, ngẫm nghĩ: “ ...Hay là lời của ông bác sỹ có thuốc “biến đổi gien” linh nghiệm. Suốt ngày chỉ nghĩ về lợn, mặt mình thành mặt lợn!!!”.

                                         CHIẾN CÔNG CHUNG

Trận chiến đấu của ông, ông kể, một phóng viên đến viết lại, đăng trang trọng ở báo N…
“ … Hôm ấy, đồng chí …chỉ huy cả một đơn vị đặc công áp sát vào căn cứ địch. Căn cứ địch được bảo vệ bằng hàng hàng, lớp lớp dây thép gai, mìn rải dầy đặc, tuần tra liên tục… Nhưng bằng tài thao lược, cộng với ý chí tiến công cách mạng, đồng chí …cùng toàn thể anh em trong đơn vị lặng lẽ tiết sát tới mục tiêu mà kẻ địch không hề hay biết…” Rồi bài báo diễn giải trận đánh do ông chỉ huy. Đạn nổ, khói bay, xác địch chết như ngả ra, máy bay, xe tăng bên đối phương …tan ra như “trẻ con đập bánh đất”. Sau chiến thắng vang dội, đơn vị ông bảo toàn lực lượng, rút lui, được trên khen…
Kết thúc, bài báo dẫn thêm vài dòng, “ đau từng khúc ruột”: “…Giờ đây, khi tuổi đã ngoài bát tuần, bao danh hiệu đều có cả, huân, huy chương cao quý của nhà nước, cũng được tặng nhưng đồng chí vẫn đau đáu một điều: Làm sao những đồng đội xưa kia, cùng chung một chiến hào, cùng đổ mồ hôi, trí tuệ trong một trận đánh, được gặp lại, ôn lại những năm tháng hào hùng đó. Chiều nào, sau bữa cơm, đồng chí lại ngồi trước bàn, tư lự…”.
Ông không phải mong. Bài báo đăng được vài ngày, có một cựu binh, tuổi cũng gần bằng ông, đến gặp, xác nhận với ông trận đánh đó:
- Anh có nhớ em không ? Lúc đó em ở cạnh anh, khi anh giơ khẩu súng lục lên hô “ xung phong”, em lao theo anh liền. Lúc ấy, anh còn quay lại khen em: “ Đồng chí rất dũng cảm!”…
Ông vui lắm, yêu cầu thằng con phải làm một bữa thịnh soan, đãi bạn. Trong bữa ăn, ông cựu binh vừa ăn, vừa uống kể lại bao nhiêu kỷ niệm…
Rồi lại mấy người khác, cũng cựu binh, đến gặp ông, nhắc lại trận đánh đó. Người thì “…Bò sát lỗ châu mai, em bỏ nhẹ nhàng vào đó mấy quả lựu đạn, anh nói “…Đánh thế rất hiệu quả!”. Người nữa: “…Một thằng định lao vào em, anh nổ chỉ một phát súng lục, thằng ấy nát óc, chết tốt. Em biết ơn anh…”.
Lại mấy bữa tiệc thịnh soạn, do con ông đãi, chuyện trận đánh ấy nổ vang trời, tiếng cười, tiếng nói ngập suốt bàn tiệc…
Chỉ non một tháng, ông tiếp không dưới chục cựu binh đến nói với ông trận đánh đó. Rồi một ý kiến đề nghị:
- Em đề nghị anh, nên có một cuộc gặp mặt tất cả những người trong trận đánh đó, ở một nhà hàng sang trọng, cùng ôn lại một kỷ niệm thiêng liêng, đầy hào hùng mà không dễ gì quên, phải nhắc, phải nhớ cho các thế hệ sau biết mà học tập, phát huy, nhất là những đứa con của anh tự hào…
Một ý kiến hay, ông đề xuất với thằng con cả, một doanh nghiệp lớn, rất thương ông. Ai ngờ… lần này thì nó nóng mặt:
- Bố muốn xác nhận là đảng viên, huân huy chương kiểu gì ,con lo được, thậm chí cả “Anh hùng thời kỳ đổi mới”, bố mới đề xuất, con cũng lo được. Tiền con không tiếc. Nhưng đến khoản này, cần chấm dứt. Một trận đánh “bịa” con nhờ thằng bạn, tổng biên tập báo cử một phóng viên giỏi đến viết, để bố vui, khoe với bạn bè. Có gì mà hay! Mấy ông đến với bố, toàn phường nói “láo”, bố cũng a dua…người nhà mình biết cả, không ai nói. Lần này lại ra nhà hàng…! Ở nhà còn giữ được, chứ ra nhà hàng, đầy miệng thiên hạ, chết cả nút! Con xin lỗi bố, đừng có dại.

                          

Bài viết cùng chuyên mục
[553] TRUYỆN NGẮN - 6919/8/2017
[103] TRUYỆN NGẮN - 6817/8/2017
[147] TRUYỆN NGẮN - 6711/8/2017
[138] TRUYỆN NGẮN -669/8/2017
[212] TRUYỆN NGẮN - 656/8/2017
[244] TRUYỆN NGẮN - 6431/7/2017
[306] TRUYỆN NGẮN - 6324/7/2017
[307] TRUYỆN NGẮN - 6222/7/2017
[357] TRUYỆN NGẮN - 6020/7/2017
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(289)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]