TRUYỆN NGẮN - 68 - TRUYEN NGAN - 68 - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

TRUYỆN NGẮN - 68

[Không rõ 17/08/2017 11:56 | by kytrung ]

 

Đất nước mình về đâu chú ơi!  ( Ảnh minh họa)

 

                                   ĐẦU ĐỘC !

 

Công an chính thức báo cho bà biết, nguyên nhân cái chết của ông là do bị đầu độc. Cơ thể của ông nhiễm một chất độc cực mạnh, dẫn đến cái chết đau đớn, không thể cứu được. Ngày mai họ muốn gặp bà để làm rõ thêm một số vấn đề dẫn đến cái chết của ông nhà.
Làm sao lại nên cơ sự thế! Ông ấy cảnh giác, cảnh giác đến mức độ, đến “ vi trùng” cũng khó xâm nhập, thế mà vẫn bị đầu độc. 
Bà khóc tức tưởi.
Chồng ba, có chức vị lớn, lớn kinh khủng, không biết sao dạo này từ cách nói chuyên, đi đứng, đến gặp bạn bè, thậm chí cả đi họp “kín” của mấy đồng nghiệp chức “to” bàn về vận mệnh đất nước, ông đều cảnh giác cao độ:
- Bây giờ tôi nói với bà, không thể tin ai! Kể cả đồng nghiệp của mình - Một lần chỉ có vợ chồng, trong phòng kín, ông tâm sự.
- Sao ông lại nói với tôi như vậy? – Bà hỏi lại.
- Trình độ như bà làm sao mà tôi giải thích được. Ngắn gọn cho bà hiểu, cứ biểu hiện nho nhỏ về “ không đồng hội, đồng thuyền” là có chuyện. Nên thế chỉ cần một câu lỡ lời, hoặc tỏ ra thân thiện với ông B, mà ông A đang ghét, hoặc tư tưởng muốn ngả về nước này, nhưng ông lãnh đạo không thích thế là…bị đầu độc. 
- Ông nói ghê quá, làm gì đến mức độ đó, còn xem những điều đó có lợi cho đất nước, dân tộc không đã ! Chi ít, cũng là đồng chí… - bà không tin những điều chồng nói, phản đối yếu ớt.
Chồng bà quát:
- Làm gì có chuyện “dân tộc”, “đất nước” ở đây. Bà không nhìn tấm gương của ông T…sao! Chỉ nói một câu lỡ lời, thế là bị “ung thư” sang đến Mỹ cũng không cứu được. Hiện tại mấy ông nữa, đang chờ chết, khi biểu hiện, không”cùng hội, cùng thuyền”. Bà phải nghe tôi…
Từ hôm ấy, đi họp ở đâu ông cũng mang nước uống, đồ ăn theo. Ở khách sạn, thường ông hay nằm một mình, giờ bắt luôn cả thư ký, lái xe nằm chung, có mệnh hệ nào, ai cũng biết. Nói năng hết sức cẩn thận, cuộc nói chuyện đó ông tìm cách ghi âm hết lại, về nhà bật lên xem lại mình nói có “hớ!” không? Trong phòng làm việc, ông bí mật cài camera đủ phương, đủ hướng, mọi hoạt động , lời nói của người vào phòng ông đều hiện ra đầy đủ, sát đến cả gấu quần. Cẩn thận hơn, ông còn yêu cầu gài máy kiểm tra an ninh, ngay cửa ra vào, ai mang bất cứ vật gì là kim loại, máy sẽ tự động kêu lên… An ninh phòng làm việc của ông còn kỹ hơn an ninh vào phòng cách ly sân bay. Còn chuyện đi nước ngoài, ông hạn chế hẳn, không như mấy năm trước, thậm chí nghỉ cuối tuần, ông cũng lên máy bay ra nước ngoài nghỉ ngơi: “ Ở nhà không khí bị ô nhiễm lắm!”. Thế mà giờ đây, ngày nghỉ đóng kín cửa, dấu bạn bè, quanh quẩn trong nhà, tưới cây, cho cá ăn…
Đã đề phòng kín kẽ như thế…vẫn không thoát. Ông bị đầu độc, chết một cách đau đớn.
Bà đã nói với ông rồi, chứ không cảnh báo đâu! Đồng chí bây giờ đâu có tốt, luôn hằm hè, hãm hại nhau. Chúng nó làm sao chịu được khi biết ông có mấy cái vi la to đùng, con cái ở nước ngoài ráo trọi, tài khoản ngân hàng trăm tỷ, lại chơi thân với ông Q…hơi hướng có vẻ ngả về Tây, không được lòng ông có chức “to” nhất thiên hạ. Bà nói ông về hưu non đi, bỏ tất, sang ở với con. Ông không nghe: “ Để tôi làm hết nhiệm kỳ này đã!”.
Ông không nghe, giờ thì… có đề phòng trời cũng không lại được với chúng! 
Bà suy nghĩ lung lắm, không biết chúng đầu độc ông nhà vào lúc nào!Sao chúng có thể làm được việc đó? Không lẽ…
Chợt! Một suy nghĩ lóe lên trong đầu, bà đi vội vào phòng ăn, mở tủ đặc biệt để những đồ dùng chỉ có ông bà biết.
Trong tủ, góc để chai thuốc có mùi thơm, ngọt đặc trưng, bà được bạn tặng để diệt gián, hiện không còn. Bà định mang chai thuốc này về quê cho người thân…
Thôi chết rồi ! trưa qua ông ấy nói khát nước và đi vào phòng ăn…
Bà lục trong gói rác, chai nước ấy rỗng ruột, vứt lăn lóc…
- Không ai đầu độc ông cả! Tự ông giết ông thôi – bà khóc nức lên.

 

 

                           BÓNG ĐỔ THỀM

 

 

- Chuyện gia đình, một điều nhịn ,chín điều lành anh ạ!
- Tôi cũng biết thế. Nhưng khổ, ở cơ quan có không biết bao nhiêu điều bực, vợ tôi biết cả chứ, tôi về nhà, vợ không thông cảm, lại còn cằn nhằn đủ thứ chuyện. Về muộn một chút, có tý mùi bia rượu, hay thậm chí…áo quần hơi nhăn nhúm…
- Không ,anh đừng để ý chuyện đó, chị yêu anh, mới trách.
- Chắc anh rất rộng lượng, mới nói vậy!
- Không phải anh ạ! Chính vợ tôi mới là người rộng lượng. Nếu tôi có sai , vợ tôi nhẹ nhàng chờ lúc chỉnh sửa. Bà ấy thương tôi ghê lắm. Bao giờ cũng chờ tôi về mới ăn cơm. Tôi có ra phố hoặc đến với bạn bè, bà bắt tôi phải chỉnh chu áo quần, sửa đến từng cái nếp áo. Sau bữa cơm bao giờ cũng lo cho tôi cây tăm, ly nước…
- Nói về tình thương, vợ tôi cũng không thua vợ anh nhưng không hiểu sao, thương chồng quá thành chi ly…
- Phải hiểu vợ, thương vợ anh ạ! không có gì đánh đổi được vợ mình đâu anh ơi!
…Anh giận vợ, chỉ một điều đơn giản, vợ anh dặn về sớm, để hai vợ chồng đến thăm một người bạn thân của vợ đang ốm nặng. Anh hứa, nhưng, gặp lại người bạn gái cũ, thời phổ thông, quá vui,hai người kéo vào một quán cà phê, nói chuyện quên trời đất. Đến lúc giật mình, xem đồng hồ, anh vội tạm biệt bạn đứng dậy, về nhà.
Vợ anh không chịu được tính vô tâm của anh, thế là giữa hai người có một cuộc cãi vã. Tức mình, anh bỏ đi…
Lang thang trong công viên ở buổi chiều muộn, trời se sẽ lạnh, những chiếc lá vàng rơi nhẹ xuống mặt hồ… anh gặp người đàn ông này. Người đàn ông ấy ngồi tư lự trên ghế đá, ánh mắt buồn nhìn xa xăm. Anh xin phép ngồi cạnh và qua thăm hỏi, thật bất ngờ khi nói chuyện về vợ, cả hai người hình như tìm ra sự đồng điệu, cùng muốn trút bầu tâm sự.
- Theo tôi, anh nên về lại gia đình, nếu mình sai, xin lỗi vợ, làm hòa. Trời sắp đông thế này, không khí ấm cúng của gia đình cần cho mình lắm!- Người đàn ông mới quen biết nhẫn nại khuyên anh.
- Xin lỗi mình trở thành người yếu thế! Không đời nào…Một chuyện nhỏ như vậy, vợ tôi cũng xé ra to, không chịu nghe tôi giải thích…- Anh nói.
- Chuyện anh kể, không có gì là lớn, nguyên nhân chính, nghĩ kỹ đi, cũng là do anh. Mình rộng lượng, thì vợ mình mới rộng lượng. Nghe tôi, anh nên về, không nên đi thế này…Ở nhà vợ con lại lo…
- Tôi đi thế này có khi bà ấy sướng ấy chứ! Lo gì – Anh nói giọng bất cần.
Anh không phải chờ lâu. Vợ anh đi tìm, dáng hớt hải, trên tay cầm thêm chiếc khăn len và cái áo dạ. Thấy anh, vợ anh mừng:
- Khổ quá, em nói thế, nếu không phải cho em xin lỗi. Trời sắp chuyển lạnh, mặc phong phanh thế này, anh đi đâu? Về nhà đi anh! Khăn đây, anh choàng vào cổ, mặc thêm chiếc áo này, kẻo lạnh…
Vợ kéo tay anh đứng dậy…
Anh nhìn người đàn ông mới quen biết ngượng ngập. Vợ anh vẫn không để ý người bạn mới của chồng, có lẽ nỗi mừng lấn át, kéo bằng được chồng ra chiếc xe ô tô phía xa…
Người đàn ông nhìn theo, hai hàng nước mắt của ông rơi. 
Vợ ông mất đã lâu.
Chiếc ghế công viên này, hồi vợ còn sống, chiều nào hai vợ chồng cũng ngồi tâm sự
Giờ một mình, một bóng…

 

 

                      

     

    

 

    

 

    

 

        

 

    
    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

Bài viết cùng chuyên mục
[426] TRUYỆN NGẮN - 9111/11/2017
[484] TRUYỆN NGẮN - 903/11/2017
[628] TRUYỆN NGẮN - 8924/10/2017
[640] TRUYỆN NGẮN - 8821/10/2017
[796] TRUYỆN NGẮN - 8719/10/2017
[549] TRUYỆN NGẮN - 8617/10/2017
[478] TRUYỆN NGẮN - 8515/10/2017
[574] TRUYỆN NGẮN - 8412/10/2017
[468] TRUYỆN NGẮN - 8310/10/2017
[596] TRUYỆN NGĂN - 827/10/2017
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(415)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]