TRUYỆN NGẮN - 70 - TRUYEN NGAN - 70 - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

TRUYỆN NGẮN - 70

[Không rõ 24/08/2017 12:36 | by kytrung ]

Con cũng muốn quên! Chú tin không? ( Ảnh minh họa)

 

                            KỶ VẬT TÌNH YÊU

Nó nhìn lại căn phòng trọ lần cuối cùng.
Đồ đạc cũng gói ghém xong, tất cả chỉ gói gọn trong một chiếc va ly và trong một chiếc ba lô.
Nó nằm vật ra giường, cố chợp mắt một lúc, sáng mai rời khỏi nơi đây.
Nhưng…nó không thể nào ngủ được.
Nghĩ về chiếc xe hon đa, hình ảnh chiếc xe ấy cứ chập chờn trước mặt nó.
Nó và em có tình yêu rất đẹp thời sinh viên. Lúc mới yêu nhau, cả hai đều đi xe đạp, em ước ao:
- Anh với em làm thế nào có một chiếc xe máy để đi?
Nó nói:
- Em biết rồi, gia đình anh nghèo, không có tiền. Còn gia đình em…
Em nghiêm nét mặt, ánh mắt tự tin:
- Em không muốn xin gia đình. Cả anh và em sẽ làm ra tiền để mua chiếc xe đó! .
Em nói câu đó, nó rất thương.
Bắt đầu từ hôm ấy, hai người không từ nan bất cứ công việc gì để kiếm tiền. Ngoài giờ học, nó xin làm bảo vệ một công trình đang xây dựng gần trường, vừa thức ,vừa học qua đêm. Rồi có lúc lại làm thuê cho một cửa hàng ăn, chạy bàn, hai bàn chân nó có lúc phồng rộp…Nhưng nó nghĩ, vẫn không vất vả bằng em. Có lúc làm nhân viên tiếp thị giới thiệu sản phẩm nước hoa, giang nắng hết phố này đến phố khác trong suốt cả tháng hè, nước da trắng em cũng phải chuyển màu. Rồi tranh thủ những ngày nghỉ, em làm nhân viên giới thiệu sản phẩm rượu, gần như hết các quán ăn lớn trong thành phố em và các bạn cùng làm đều đến, mặc những lời cợt nhã của khách hàng, mặc cho chân tay mỏi nhừ, em vẫn cố níu kéo cho khách hàng mua rượu để có hoa hồng cao…
Đồng tiền của em và nó kiếm được đẫm mồ hôi, thậm chí cả nước mắt nữa.
Chỉ hơn năm, nó và em đủ tiền mua được chiếc xe hon đa. Khỏi phải nói, nó và em mừng đến cỡ nào!
Mua được chiếc xe mới, nhân ngày nghỉ lễ dài ngày, em đề nghị: “ Em với anh dùng chiếc xe này “phượt” đến mấy tỉnh miền trung đi!”. Một ý kiến hay, em và nó lên đường.
Chiếc xe chở hai người đi đến được hết các cảnh đẹp của miền trung, nhưng điều đó chưa quan trọng, chiếc xe chứng kiến tình yêu tuyệt vời của nó và em.
Dừng giữa đèo, em và nó chụp ảnh, tiếng cười trộn vào ánh nắng, vào gió, rực rỡ, trong trẻo.
Những tối trú tạm vào nhà dân, bên ánh lửa bập bùng em ngả vào vai nó, nói chuyện tương lai. Không gian bên ngoài tối sẫm, nghe rõ tiếng nước chảy phía xa, trên cao là những ánh sao mờ ảo, nhấp nháy, khung cảnh ấy không làm cho nó và em cô đơn mà thấy thật ấm lòng, cứ muốn đã gần, phải thật gần thêm nữa…
Tình yêu tưởng thăng hoa, có ai ngờ…
Tốt nghiệp, nó chưa thể kiếm được việc làm, vẫn ở thành phố làm thêm. Em về quê, giúp ba, mẹ…
Tin sét đánh đến với nó. Em chuẩn bị lấy chồng.
Em và nó bí mật hẹn gặp nhau. Em khóc trong tiếng nấc: “ Anh quên em đi! Ba mẹ em quyết định dứt khoát, mà bên đằng trai họ vừa có thế, lại vừa giàu. Họ hứa với ba mẹ em, nếu em về làm dâu, em sẽ có việc làm ngay, khỏi thi công chức…” Em vùi đầu vào ngực nó: “ Quên em đi! Anh giữ chiếc xe hon đa, coi như đó là kỷ vật cuối cùng em tặng anh!”.
Nó buồn, trở lại phòng trọ, nhìn chiếc xe hon đa. Chiếc xe này không phải chỉ có nó làm ra, công sức của em bỏ vào nhiều lắm. Điều nữa, nhìn chiếc xe, nó nhớ em, nỗi nhớ, gắn vào máu thì làm sao quên được.
Nó hỳ hục sơn tút lại chiếc xe, thay nhớt, sửa lại đèn, xem lại lốp, phanh…
Chiếc xe hoàn hảo, nó mang chiếc xe đến nhà em. Em không có nhà, nó nhờ người nhà chuyển với lời ghi trên mảnh giấy: “ Anh gửi lại em chiếc xe, một kỷ vật tình yêu thiêng liêng. Em hãy sử dụng nó, coi như vẫn có anh bên cạnh. Ngày mai anh sẽ đi rất xa và lúc nào cũng nhớ em!”
Trước khi về, nó còn cố nhìn chiếc xe lần cuối, buồn vô hạn, nước mắt rơi.
…Nghe thấy tiếng xe hon đa quen thuộc nổ bên ngoài, nó vội ngồi bật dậy, mở cửa.
Em với chiếc xe hon đa đứng trước mặt nó. Em nói vội vàng:
- Không! Em không thể bỏ anh được. Em sẽ đi với anh cùng trời cuối đất bằng chiếc xe hon đa này. Đi đi anh, em cũng chuẩn bị đồ đạc rồi. Mình sẽ đến vùng đất mới kiếm việc làm nuôi nhau. Em và anh làm được mà…
Nó sững sờ.
- Đi đi anh! Nếu ở đây bố mẹ em biết. Đi đi anh…

 

 

                                      SỰ “ QUÊN” CỦA NỘI

 

 

Ba tôi, giám đốc một doanh nghiệp tư nhân, làm ăn được, nói với Nội:
- Ba phải ra nước ngoài, vừa tham quan, vừa nhìn nhận, rồi hãy kết luận. Con sẽ lo cho ba chuyến đi này…
Ba tôi nói mãi Nội mới chịu đồng ý, chuẩn bị đồ đạc.
Cũng phải nói thêm, Nội có hơn năm mươi tuổi đảng, với đồng chí, đồng bào Nội sống chân thành, ai cũng quý. Hồi còn đương chức, ai phê phán đường lối của đảng, ca thán cách quản lý của nhà nước…Nội phê bình nghiêm khắc, không ủng hộ. Nhưng từ ngày về hưu, Nội đi làm từ thiện nhiều, tôi không thấy Nội có thái độ đó nữa. Nội giữ im lặng không phê phán hay ủng hộ những ai bàn luận chuyện chính trị. Ba nói với tôi: “ Nội có tuổi, có khi quên chuyện đó!”.
Nhận xét của ba, tôi thấy đúng. Đây là một chuyện.
Thấy Nội chuẩn bị gói ghém thức ăn, mua hoa quả, tôi ngạc nhiên:
- Ở nước ngoài thì đầy những thứ này, Nội mang đi làm gì?
Nội không trả lời tôi mà hỏi lại:
- Con có nhớ chú A…không ?
Làm sao không nhớ “ thằng” này, tôi phải gọi thế mới đúng. Lão khốn nạn ấy không từ một thủ đoạn xấu nào để hại Nội, khi y giữ chức bí thư đảng ủy Tổng công ty, còn Nội, lúc ấy là Tổng giám đốc. Nhưng mọi mưu ma chước quỷ của y, hòng lật Nội chiếm chức bị thất bại bởi tính cương trực, minh bạch của Nội. Nội lại có uy tín được sự ủng hộ của hần hết mọi người trong Tổng công ty. Nội về hưu nhẹ nhàng, viên mãn, còn A…đảm đương chức vụ thêm vài năm nữa rồi vào tù vì y chủ mưu một vụ tham ô rất lớn. “ Gieo gì, gặt nấy” thằng này lĩnh hậu quả rất xứng đang, tôi tưởng Nội sẽ vui vì chuyện đó. Ấy vậy nghe tin A…vào tù, Nội lắc đầu bã:
- Nội nói với nó, dự báo trước: “ Chú không coi trọng tôi, rồi ba hoa, khoác lác, giở nhiều thủ đoạn hại người…sẽ bị quả báo rất xấu đấy! Chú nên nhìn lại mình đi.”. Nó không nghe…
Nội nói như thế, thế mà bây giờ, Nội giải thích việc gói ghém thức ăn, mua hoa quả:
- Nội vào thăm chú A…Nội biết từ ngày chú ấy bị đi tù, vợ đã ly hôn, con cái từ bố, gia tài mất tất cả, không ai quan tâm, chú rất cô đơn…
Tôi hỏi Nội:
- Thế Nội không nhớ ngày xưa, lão ấy hại Nội như thế nào không?
Nội trả lời đúng y như bố tôi nói:
- Nội quên chuyện đó rồi!
Nội đi nước ngoài du lịch, tham quan. Gần như tất cả mấy nước Đông Âu, Nội đặt chân đến. Rồi gần một năm sau, ba tôi lại lo cho Nội một chuyến đi tham quan nước Mỹ. Nội giỏi tiếng Pháp, tiếng Anh nên giao thiệp thỏa mái….
Qua những chuyến tham quan đó, kỳ lạ, khi về Nội im lặng, ít nói hẳn. Cái sự “quên” của Nội tăng lên đột biến. Nhất là họp chi bộ của tổ hưu. Hồi mới về hưu, Nội mong từng giờ đến ngày họp chi bộ. Thế mà bây giờ, thậm chí có giấy mời họp chi bộ, Nội cũng “quên”!
Nhưng cái “quên” đó, vẫn không bằng cái “quên” này.
Nội ốm nặng, ở nhà chỉ còn tôi. Nội gọi tôi lại, nói một việc quan trọng:
- Nội cảm thấy mình khó qua khỏi, con ạ!
- Nội đừng nói thế, ba, mẹ và chúng con vẫn lo cho Nội mà! – Tôi động viên.
- Con không hiểu sức khỏe của Nội đâu. Nội muốn con viết cho Nội điếu văn để ba con đọc. Nội không muốn điếu văn để người khác viết…
-…
- Trong điếu văn đó, tuyệt đối con không viết về quá trình hoạt động cách mạng của Nội, lại càng không phải nhắc Nội đã bao nhiêu năm tuổi Đảng, có chức vụ ra sao? Cống hiến cho đảng và nhà nước những gì? Được bao huân, huy chương?
Ai khen?
- Sao lại phải thế ạ! – Tôi ngạc nhiên.
Im lặng một lúc, rồi Nội nói với tôi, qua tiếng thở mệt nhọc:
- Nội đi làm từ thiện, về những vùng khó khăn, thấy dân mình quá khổ, vẫn y như thời Nội mới tham gia cách mạng, có nơi còn khổ hơn…Tham ô, tham nhũng, giả dối, cường hào …lan tràn, tệ hơn cả chế độ cũ. Rồi Nội được ba con cho tham quan nước ngoài…nhận ra những điều Nội được người ta…nói trước đây về tư bản đều không đúng…nên Nội muốn quên tất cả những gì Nội đã có…! Đừng nên nhắc đến nữa…Nội không muốn. Nội quên rồi!
Nội nhắc lại.

                                                                                  

                                      

 

     

 

    

    

    

 

        

    
    

 

        

    
    

    

    

    

    

    

    

    

    

Bài viết cùng chuyên mục
[550] TRUYỆN NGẮN -7717/9/2017
[740] TRUYỆN NGẮN - 7614/9/2017
[3088] TRUYỆN NGẮN - 7511/9/2017
[1780] TRUYỆN NGẮN - 749/9/2017
[945] TRUYỆN NGẮN - 734/9/2017
[329] TRUYỆN NGẮN - 722/9/2017
[2275] TRUYỆN NGẮN - 7126/8/2017
[4233] TRUYỆN NGẮN - 6919/8/2017
[322] TRUYỆN NGẮN - 6817/8/2017
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(4984)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]