TRUYỆN NGẮN -77 - TRUYEN NGAN -77 - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

TRUYỆN NGẮN -77

[Không rõ 17/09/2017 12:57 | by kytrung ]

 

Đọc truyện ngắn kia, cô ạ! ( Ảnh minh họa)

 

TÔI KHÔNG TIN !

 

 

Hắn gọi ông lên, mời nước rất đàng hoàng:
- Anh ngồi xuống, rồi uống nước. Chẳng là thế này, tôi được phòng tổ chức báo cáo, anh không muốn về hưu, vì chưa đến tuổi…
Bỏ ly nước xuống, ông nhìn thẳng vào hắn, khẳng định:
- Đúng như thế!Tôi còn giấy khai sinh gốc. Hồi ấy, muốn đi bộ đội nên tôi khai tăng thêm ba tuổi. Trên thực tế, tôi mới năm mươi bảy tuổi. Nếu Ban giám đốc và Phòng tổ chức cho tôi về hưu, tôi sẽ kiện…
Hắn xoa xoa tay, nói nhã nhặn:
- Thế này anh ạ! Có thêm ba tuổi hay bớt ba tuổi với một đời người không đáng là bao, quan trọng mình sống như thế nào? Đã cống hiến ra làm sao? Anh sống tốt, cống hiến tốt, như thời gian vừa qua là quá đủ, đến tuổi hưu,mình tự nguyện nghỉ, thế có phải tuyệt vời không?
Ông cương quyết phản bác:
- Không được! Cứ chính sách của nhà nước mà thi hành, tôi chưa đến tuổi hưu, là chưa nghỉ. Lúc này không ai được động đến cái “ ghế” của tôi…- Thằng này mặt rất “dày”, không cương với hắn, không xong!
Hắn vẫn làm như không để ý đến nỗi bực tức của ông, nói giọng thật nhẹ nhàng, vừa phải:
- Sao lúc này anh lại nói “ghế” với “bàn” ở đây. Chúng ta là đảng viên, phải gương mẫu cho quần chúng học tập, không lẽ chỉ mấy tuổi, thêm, bớt, đi kiện, cáo, quần chúng nhìn chúng ta ra làm sao? Chúng ta sẽ lãnh đạo ai? Anh về hưu lúc này là rất phù hợp.
- Anh đừng nói những lời đó với tôi. Bỏ ngay cái trò ấy đi. Tôi biết thừa, anh muốn tôi về hưu để nhường cái chức đó cho thằng em ruột. Rõ lòi tói, còn giả bộ - Ông điên tiết. Hắn tưởng ông không biết, chứ từ lý lịch đến ý đồ của thằng này ông nắm chặt hết. “ Lành” làm “gáo”, vỡ làm “ muôi” (1), “ lôi thôi” làm “củi”, ông nghĩ trong đầu. Cũng là trận cuối cùng!
Hắn vẫn không giận, giọng trơn như mỡ, ngọt như mía lùi:
- Anh đừng nóng, nóng giận lúc này không có lợi. Tôi như anh, dù có thấp vài ba tuổi so với tuổi về hưu, khi mình đủ năm tháng cống hiến, nhà nước cho về hưu là tôi sẵn sàng về. Ở lại người ta nói “tham quyền, cố vị”, cản trở bước tiến xã hội, tranh giành với lớp trẻ, để tiếng xấu cho đời, như thế có hay ho gì. Tôi khuyên anh chân thành trên tinh thần đồng chí. Anh đừng nghĩ tôi có động cơ gì trong đó. Tôi luôn có động cơ trong sáng, đúng phẩm chất của một người đảng viên, một người lãnh đạo.
Ông nhìn hắn, khinh bỉ:
- Anh xem lại người mình đi, xem phẩm chất của anh đi rồi hãy nói những lời đó!
Hắn làm ra vẻ ngơ ngác:
- Anh nói gì tôi không hiểu?
Ông liền “ngửa bài” cho hắn thấy:
- Anh nghe đây! Trong lý lịch cán bộ anh ghi, đến năm nay là năm mươi lăm tuổi, đúng không ? Nhưng trong lý lịch đảng viên của anh, lại có bốn mươi lăm tuổi đảng. Thế anh vào đảng lúc mười tuổi à! Anh nhìn lại đi! Tôi khai gian lý lịch hay anh?
Nghe ông nói vậy, hắn hơi bối rối, im lặng một lúc, rồi cười giả lả, nói không thể bình tĩnh hơn:
- Tất cả đều đúng hết. Đúng là tôi vào đảng lúc mười tuổi vì toàn bộ đảng viên của xã chết hết trong một trận càn quét của giặc, phải thành lập chi bộ mới, nên tôi được trên kết nạp để làm bí thư chi bộ…việc này có ông X, ông B xác nhận…
- Tôi không tin!
- Tôi là lãnh đạo, là đảng viên mà nói láo à! – Hắn khẳng định.
-------------
(1) Muôi (tiếng miền bắc): Thìa, muỗng.

 

 

 

                      THU HOẠCH CHUYẾN THAM QUAN

 

Dư luận đang râm ran về những chuyến tham quan vô bổ ở nước ngoài, xài lãng phí tiền nhà nước của mấy ông lãnh đạo Sở. Ông chủ tịch tỉnh rất bực, bèn triệu tập một cuộc họp, hỏi cho ra ngọn ngành, rồi tổ chức họp báo, dẹp những dư luận không tốt kia đi.
Đúng giờ, đúng ghế ngồi, đúng tên, cuộc họp bắt đầu. 
Ông chủ tịch tỉnh ngồi giữa, nói chỉ đạo:
- Các đồng chí phải biết rằng, ngân sách tỉnh ta hết sức eo hẹp, thiếu phòng cho trường học, bệnh viện thiếu giường, thiếu cả những nơi giải trí văn hóa cho trẻ em, người dân….nhưng Tỉnh vẫn dành ra một số tiền rất lớn cho các đồng chí đi tham quan, học tập… ở các nước tiên tiến. Lẽ ra khi về các đồng chí tổ chức phổ biến, để tất cả học tập. Đằng này…các đồng chí nên nhớ rằng – Ông nhấn mạnh – Tiền cho các đồng chí đi tham quan, học tập…ở nước ngoài là tiền thuế của dân, tiền mồ hôi, nước mắt của đồng bào chúng ta cần tiết kiệm từng xu, chi tiêu đúng mục đích, không để người dân lên án – Ông chỉ từng người – Nào ông giám đốc sở giao thông, nói đi!
Ông giám đốc Sở giao thông vận tải vuốt ngược mái tóc láng bóng, sửa lại chiếc caravat đính kẹp “vàng”, nói trịnh trọng:
- Tôi thấy rằng, muốn giao thông tốt, phải giáo dục nâng cao ý thức người dân, trong thành phố nên phát triển nhiều phố đi bộ. Tôi quan sát, họ toàn đi bộ, phố tuyệt đối yên tĩnh, nhìn nét mặt người nào cũng vui, hồ hởi, nếu…đi bộ…
- Còn ông Sở giáo dục?
Ông giám đốc Sở giáo dục nói ngay:
- Theo tôi, giáo dục được họ trọng thực hành hơn lý thuyết, rất khuyến khích thực hành, thực hành càng nhiều càng tốt, có tay nghề cao sẽ làm ra tiền dễ dàng…xã hội đang cần những con người đó.
- Tôi tán thành ý kiến đó! Ông giám đốc sở y tế, ông đưa ý kiến đi! – Ông chủ tịch yêu cầu.
Ông giám đốc sở y tế nói bình tĩnh, nhẹ nhàng đúng y như bác sỹ nói bệnh cho bệnh nhân:
- Muốn cho người dân không có bệnh tật, trước hết phải để người dân tự ý thức được sức khỏe của mình, tôi thấy việc này, bên họ làm rất tốt. Ví như người dân rất chú trọng khám sức khỏe theo định kỳ, ai không khám sẽ bị phạt. Thế nên, không bệnh tật…
- Một quan sát hay, kinh nghiệm quý, ta cần học tập. – Ông chủ tịch tỉnh khen – Nên phổ biến ngay. Còn ông giám đốc sở Văn hóa – Thể thao – Du lịch, nói đi!
- Bên họ có những trung tâm văn hóa tuyệt vời, văn minh lịch sự, được mọi người đón nhận với tâm lý háo hức, vào đó, không tiếc tiền. Ra về ai cũng hồ hởi, phấn khởi, tạo được động lực tốt cho ngày làm việc hôm sau. Văn hóa du lịch là như thế !- Ông giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao – Du lịch nói hồ hởi, vung tay.
…Tiếp theo mấy ông giám đốc Sở khác cũng nói những giọng y như vậy, nhận xét chính xác, do quan sát tốt làm cho ông Chủ tịch tỉnh vui, nhưng ông cũng phê bình:
- Rõ ràng các ông đi tham quan, học tập là có quan sát, ghi chép tỷ mỉ nhưng tôi ngạc nhiên, tại sao về lại không viết báo cáo, không phổ biến hoặc chi ít, là nói với Văn phòng ủy ban. Tại sao thế?
Mấy ông giám đốc Sở đưa mắt nhìn nhau. Một ông rụt rè:
- Thưa anh ! Bọn tôi cũng định báo cáo…nhưng …hơi nhạy cảm…
- Vì sao?
- Dạ! Thưa anh…vì đấy …là …phố đèn đỏ ạ! – Ông này đành phải nói thật.
Nghe vậy, ông Chủ tịch tỉnh tâm thái đang vui chuyển sang tức giận, mặt đỏ tía lên, đập bàn:
- Chỗ ấy, tôi cũng vào bốn, năm lần rồi khi đi công tác nước ngoài, cần gì phải ghi chép, quan sát, học tập!!! Các anh lãng phí tiền nhà nước, tiền của dân quá. Hỏng to!

                    

     

    

 

    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

        

    

 

    

        

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

    

                                                                                 

    

 

    

 

    

 

        

 

    
    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

Bài viết cùng chuyên mục
[51] TRUYỆN NGẮN - 8719/10/2017
[102] TRUYỆN NGẮN - 8617/10/2017
[133] TRUYỆN NGẮN - 8515/10/2017
[204] TRUYỆN NGẮN - 8412/10/2017
[176] TRUYỆN NGẮN - 8310/10/2017
[237] TRUYỆN NGĂN - 827/10/2017
[248] TRUYỆN NGẮN - 816/10/2017
[384] TRUYỆN NGẮN - 8028/9/2017
[405] TRUYỆN NGẮN- 7926/9/2017
[686] TRUYỆN NGẮN - 7822/9/2017
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(1522)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]