TRUYỆN NGẮN- 79 - TRUYEN NGAN- 79 - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

TRUYỆN NGẮN- 79

[Không rõ 26/09/2017 13:14 | by kytrung ]

 

Đừng đánh con! ( Ảnh minh họa)

 

                THẾ MÀ CỨ…TƯỞNG !

 

Nó lo đến độ chỉ sém chút nữa là vỡ …bọng đái!
Nó có giấy mời của tân Vụ trưởng Vụ phụ trách, quản lý báo chí.
Nó nhìn con dấu, chữ ký kèm theo trong giấy mời. Choáng!
Chẳng là thế này, hồi ông T…làm Tổng trưởng tổng Đ…Nó là trưởng đại diện của báo…đặt ở địa hạt Tổng này. Ông T…mới lên chức Tổng trưởng, nó yêu cầu các phóng viên của bản báo phải viết bài ca ngợi ông T…đấy là cái mánh “làm ăn” thấm vào trong máu, khi nó mới chập chọe tập sự. Giờ là trưởng đại diện của báo… ở một Tổng giàu có, phải phát huy. Nhờ những bài báo ca ngợi ông T…tờ báo của nó ăn “dày”, số lượng phát hành lớn. Lễ hội, cắt băng khánh thành, lãnh đạo trung ương về thăm... các phóng viên của nó đều được mời, ra về phong bì dày cùng tặng phẩm. Riêng nó kiếm được hai lô đất mặt tiền, giá “nội bộ”, bán theo giá thị trường, đủ tiền cho hai con gái đi học nước ngoài. 
Đánh đùng một phát, nó được mật báo, sắp tới trung ương sẽ thanh tra đất đai tổng Đ có liên quan đến ông T… Không những thế, thằng bạn thân làm trong cơ quan “ tuyệt mật” ngoài thủ đô cho nó biết, ông Tổng trưởng Tổng Đ…còn vi phạm , ngoài đất đai, có cả chuyện đạo đức. Tin này liên quan đến nó.
Thằng bạn thân cho biết:
- Tổng trưởng tổng Đ… lợi dụng một số báo chí, phóng viên viết những bài ca ngợi, coi ông T…là một lãnh đạo mực thước, tài năng, đức độ hòng đánh lừa dư luận. Một số tờ báo, phóng viên “ăn tiền” của ông T…viết không đúng sự thật, làm cho dư luận hiểu sai vấn đề. Đây là vụ việc nghiêm trọng, các phóng viên của những tờ báo này cần xử lý.
Nghe vậy, mặt nó tím hơn “cà dái dê”, mồ hôi đổ hơn “thác”, cả thân run hơn “ Chó vớt lên từ dưới ao lạnh giữa đông”. Mất chức, thậm chí mất việc là cái chắc! Biết đâu còn đi tù!!!
Không được! Chuyện đâu có thể đơn giản như thế, nó phải chạy trước sự kiện, trước cả thời gian. 
Ngay ngày hôm sau, nó yêu cầu tất cả phóng viên cần tìm ra những việc làm khuất tất, sai phạm của ông T…, mà dự luận đang đồn thổi, để viết bài. Sự kiện nào có ông T…các phóng viên đến để theo dõi, viết bài, tuyệt đối không nhận tiền, nhận quà.
Những bài báo viết về khuất tất của một người lãnh đạo, tuy không nêu đích danh ông T… được bạn đọc đón nhận. Niềm vui ấy nhân đôi, khi nó được Tổng biên tập khen…
Nhưng nó cũng hơi ngạc nhiên là ông T…không thấy phản ứng gì.
Lạ thật! 
Thì bây giờ nó biết cái “lạ” đó.
Đúng là ông T….có sai phạm khi ở chức to nhất tổng Đ… nhưng không bị “kỷ luật” như thằng bạn thân mật báo mà chỉ bị khiển trách, phải ra ngoài trung ương, chuyển công tác làm lãnh đạo một Vụ. Vụ đó có tên “ Phụ trách, quản lý báo chí”. Nghĩa là ông T… phụ trách trực tiếp tờ báo mà nó là trưởng đại diện ở tổng Đ…
Vừa nhận chức, ông ấy đã viết giấy mời, mời nó đến để gặp trực tiếp…
Cả đêm nó không ngủ, trằn trọc, lăn bên này, bên kia, muỗi đốt cũng mặc, thạch sùng kêu, không để ý, mắt cứ mở chong chong…Chỉ mong trời đừng sáng!
Nó đến chỗ ông T…hẹn với tâm trạng bồn chồn, còn hơn lúc đưa vợ vào phòng đẻ, trong đầu vạch ra rất nhiều phương án. Đáp số cuối cùng: “ Anh tha cho em, ngàn lần xin anh tha, chẳng qua cũng vì miếng cơm manh áo, chứ em đâu muốn thế! Công ơn anh với em, với báo của em, suốt đời em tạc ghi. Từ giờ trở đi, phóng viên báo em mà viết bài phê bình anh, em làm con chó chuyên ăn c…! Em thề đấy.”
Khi thấy nó bước vào phòng, ông T…ngạc nhiên:
- Mặt anh làm sao mà tím tái thế kia! Cả người nữa, sao run thế! Bị đau à?
Nó mất binh tĩnh, răng, lưỡi, môi đều lập bập
- Thưa …anh… thực…tình…
Ông T…khoác tay:
- Nếu anh đau thì nên về nghỉ, tôi chỉ nói cho anh biết một yêu cầu nhỏ, để anh suy nghĩ. Tôi đã đọc những bài báo mà các anh viết phê bình một lãnh đạo,  đọc rất thấm. Lại được biết, những bài báo đó có sự chỉ đạo của anh, tôi hoan nghênh. Tôi muốn anh làm trợ lý cho tôi, được không?
Nghe ông T…nói vậy, chỉ chút nữa, nó ngã lăn xuống đất.

 

 

                      CHAI NHỰA LỚN ĐỰNG NƯỚC MẮM !

 

 

Công việc cơ quan bề bộn, nhất là những ngày cuối năm, cận tết, chị như căng cả đầu. Thế mà lại có chuyện thằng con…
Cô giáo chủ nhiệm cho chị biết, thằng bé cầm đầu một nhóm bạn, sang lớp bên cạnh, đánh bạn, mà nguyên nhân, như cô giáo nói:
- Khổ chị ạ, lớp em chủ nhiệm có một bé bị tật nguyền, thằng bé lớp bên cạnh cứ chọc ghẹo, con chị tức, rủ một nhóm bạn, trong giờ ra chơi, sang đánh thằng bé đó. Phụ huynh bé đó đến trường làm ầm ĩ. Chị về nhắc cháu, không nên làm thế nữa …
Thế có bực không ? Cứ để hôm nay cô giáo réo, mai cô giáo đòi đến gặp, toàn những chuyện như thế này, thì còn làm ăn gì được nữa!
Chồng chị, lính hải quân đi biển biền biệt, năm về nhà chỉ đôi lần, cô con gái lớn học đại học cứ mải mê làm từ thiện, mùa hè xanh, rồi công tác xã hội…gần như ngôi nhà chỉ còn hai mẹ con. Thằng bé mới vào phổ thông, nói “hư” thì không phải, mỗi tính nghịch, chỉ làm theo ý thích bản thân. Có lần không hỏi ý kiến chị, dám đập con lợn đất, lấy tiền tiết kiệm cho bạn, mà nó biết là có cả tiền của chị bỏ vào đó. Chị hỏi, nó trả lời rất tỉnh: “ Nhà bạn ấy nghèo, không có tiền mua sách…con cho bạn ”. Chị chưa đánh nó, vì thương, nhưng lần này không thể…
… Chị về đến nhà, mở cửa, không thấy con trai đâu, nhưng một mùi nước mắm thơm nức xộc khắp phòng. 
Sao lại có mùi nước mắm? 
Chị đến phòng ăn. 
Trời ơi! Chai nhựa lớn đựng nước mắm ngon ăn còn non nửa, mà một lần chồng chị ghé qua Phú Quốc mua , mang về dặn: “ Nước mắm cốt đấy nhé, anh mua tại lò, em dùng cẩn thận, đừng đánh đổ, mùi của nó thơm lâu lắm!”. Bây giờ chai nước mắm ấy lăn lóc, nước mắm đổ tung tóe ra bên ngoài, cạnh đó là một chai nhựa nhỏ, đựng lưng lửng nước mắm. 
Chị nhìn hiểu ra ngay. Chỉ có “ ông tướng” nhà chị chơi cái “trò” này, sang chiếc nước mắm từ chai nhựa lớn, sang chai nhựa nhỏ, lấy chai nhựa lớn làm trò chơi gì đó. 
Không thể kìm được cơn tức, chị tìm ngay chiếc chổi phất trần, quát lên:
- Mày đâu rồi. Ra đây!
Thằng bé “ Dạ!” một tiếng, rồi sấp ngửa chạy từ phòng tắm ra, trên tay đang cầm chiếc khăn lau chén đầy xà phòng, mặt nó, tay nó, người nó …cũng đầy xà phòng. Chị nhìn con, không thể kìm được sự tức giận:
- Mày làm gì trong đó?
- Dạ! Con giặt khăn!
- Giặt khăn để làm gì?
- Dạ ! - Nó nhìn chị, rồi rồi chiếc chiếc khăn lau chén đang cầm trên tay, lúng túng - Con…con …định lấy chai lớn.. nhưng nước mắm đổ...con lấy khăn này lau....
- Đổ này…đổ này…- Chị cầm chiếc chổi phất trần, dùng cán quất mạnh vào mặt, vào mông thằng bé . Vừa đánh, chị vừa quát:
- Ở lớp mày đánh bạn, ở nhà làm đổ nước mắm của bố. Lấy chai ấy làm gì? Thằng giời đánh?
Chị lại quật tiếp…
Thằng bé giơ tay đỡ đòn, vừa đỡ vừa nói, nước mắt chảy giàn dụa:
- Đau quá…Mẹ đừng đánh…cho con nói…
- Nói đi! – Chị ngừng đánh nó, hỏi.
Thằng bé lau nước mắt, nói:
- Có bà nhặt ve chai hay đi qua nhà mình…hôm nay, bà nói, nhặt được ít vỏ chai nhựa quá…con muốn cho bà ấy chai nhựa lớn nên…đổ nước mắm sang chai nhựa nhỏ…
Thế là chị hiểu, nói giọng nhỏ hẳn lại:
- Sao con không cho chai nhựa nhỏ?
- Chai ấy, con nghĩ… bà ấy bán được ít tiền mẹ a!

Buổi tối, hai mẹ con nằm ngủ với nhau, thỉnh thoảng thằng bé lại giật mình.
Chị nhìn vết lằn đỏ trên má con, trằn trọc không sao ngủ được…

 

 

                      

     

    

 

    

 

    

 

    

 

    

 

        

 

    
    

 

    

 

    

 

    

        

    

 

    

         

Bài viết cùng chuyên mục
[300] TRUYỆN NGẮN - 932/12/2017
[484] TRUYỆN NGẮN - 9229/11/2017
[1004] TRUYỆN NGẮN - 9111/11/2017
[851] TRUYỆN NGẮN - 903/11/2017
[1001] TRUYỆN NGẮN - 8924/10/2017
[980] TRUYỆN NGẮN - 8821/10/2017
[1081] TRUYỆN NGẮN - 8719/10/2017
[706] TRUYỆN NGẮN - 8617/10/2017
[614] TRUYỆN NGẮN - 8515/10/2017
[755] TRUYỆN NGẮN - 8412/10/2017
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(550)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]