Tiêu đềTRUYỆN NGẮN - 89 ThuộcTrần Kỳ Trung Th.gianTue, 24 Oct 2017 11:55:45 +0000 Tác giảkytrung Địa chỉhttp://trankytrung.com/read.php?1006 Nội dung Thưa cô ! Cho em kể ạ. ( Ảnh minh họa) THĂNG CHỨC Việc ông Tám từng bị kỷ luật, cách chức, đưa ra khỏi ngành, chỉ hơn mừoi năm sau, lại ở chức vị to hơn, quyền sinh, quyền sát cả một vùng. Dư luận, nhất là giới báo chí, luật sư… rất thắc mắc, buộc ông phải tổ chức họp báo, giải thích việc này…Buổi họp báo diễn ra trong không khí trang trọng, giới báo chí tập trung rất đông, ống kính, máy ảnh sẵn sàng, micro được điều chỉnh thật tốt cho tiếng nói vang, rõ ràng…Những hàng ghế thẳng tắp, gọn gàng để cho phóng viên dễ dàng tác nghiệp…Đúng giờ, ông Tám bước ra, dáng đĩnh đạc, chủ động, ánh mắt nhìn thẳng như không sợ bất cứ sự phản ứng mạnh nào. Các phóng viên đều ở tư thế sẵn sàng…Ông Tám đến gần micro, gõ vào đấy mấy tiếng : “…cộc…cộc…” rồi bắt đầu nói, từ tốn, rõ ràng:- Tôi được biết, hiện nay dư luận rất thắc mắc, thậm chí phẫn nộ, vì sao một người như tôi, cách đây hơn mươi năm bị kỷ luật, đưa ra khỏi ngành, báo chí đều đăng, hiện nay lại ở chức vị này…Vậy hóa ra…chuyện kỷ luật của tôi cũng chỉ làm cho “phải phép”, lấy lệ, vô hiệu hóa kỷ cương phép nước… - Nói đến đây có vẻ ông xúc động mạnh, giọng trở nên nghẹn ngào - Tôi không muốn nhắc đến chuyện đó, đó là một chuyện quá đau lòng. Nhưng … một đời người, mọi người đang ngồi đây, ai dám chắc là mình không mắc sai lầm. Quan trọng nhất là nhận ra sai lầm, để sửa chữa. Tôi là người cầu tiến, gia đình có truyền thống cách mạng, lý lịch trong sạch…Một phóng viên ngồi dưới giơ tay:- Xin lỗi ông, cho tôi phát biểu!Ông nhìn, cười độ lượng:- Anh phát biểu đi!Người phóng viên:- Chúng tôi đến đây để nghe ông giải thích vì sao một người đã bị kỷ luật, đưa ra khỏi ngành, chỉ hơn mười năm sau, lại làm đúng ngành đó, ở chức vị cao hơn. Đây là “chuyện không bình thường” nếu không muốn nói, duy nhất, cho đến hiện tại ở tỉnh nhà…Ông nên giải thích rõ, để chúng tôi chủ động viết, cho dư luận hiểu đúng vấn đề…- Đúng ! Đúng - Ông ủng hộ - Tôi sẽ lý giải, từng vấn đề một, để các anh , các chị hiểu… Khi nhận được án kỷ luật, tôi đau lòng lắm, luôn trăn trở ghê lắm, mất ngủ cả chục đêm. Tôi tự hứa, phải quyết tâm sửa chữa để trở thành một người tốt, một đảng viên tốt, khôi phục lai uy tín, giữ vững truyền thống cách mạng của gia đình. Muốn vậy, mình phải làm nhiều việc tốt cho nhân dân, cho đảng. Đầu tiên, cách anh,chị biết không? Một lão thành cách mạng, một cán bộ lớn về hưu, bị đau nặng…Gia đình của vị lão thành cách mạng đó ở nhà liền kề, biết tôi có xe ô tô, liền nhờ chở vị lão thành cách mạng này đến bệnh viện, ngay trong đêm. Lúc đó gió to, mưa lớn, đường xá ngập nước…nhưng tôi không ngại, tìm mọi cách điều khiển ô tô chở vị lão thành cách mạng này đến bệnh viện, càng sớm càng tốt, phải cứu chữa kịp thời… Dù khiêm tốn, tôi cũng tự nhận, đây là một việc làm tốt, tri ân một thế hệ vĩ đại đi trước hy sinh cho dân tộc. Vị lão thành cách mạng đó được cứu sống, đề nghị mọi người hoan hô…Ông vỗ tay trước, thế là bên dưới, mọi người vỗ tay theo… Rồi ông lại nói tiếp;- Một em học sinh, gia đình cũng có truyền thống cách mạng, ông nội là liệt sỹ, thi đại học, chỉ thiếu có một điểm. Nhìn thế, không đành lòng, nếu cứ thế này, đất nước sẽ mất một nhân tài, một kỹ sư giỏi, tôi không ngại vất vả ,đi gõ cửa nhiều nơi, kể cả những nơi “quan trọng” nhất. Cuối cùng em đó vào được đại học. Sau một năm học đại học, em đi du học nước ngoài. Tôi vô cũng mãn nguyện, làm được một việc tốt cho xã hội.Ông nhìn bao quát xuống bên dưới:- Một việc đẹp như vậy, sao chúng ta không vỗ tay.Ông lại vỗ tay trước, bên dưới mọi người vỗ tay theo…Đợi tiếng vỗ tay dứt, ông nói tiếp:- Cũng có một lần, có một dòng họ ngoài bắc rất lớn, có truyền thống cách mạng muốn đi tham quan căn cứ địa cách mạng ở vùng Nam Căn, Đồng Tháp Mười, đặc biệt muốn đến điểm cuối cùng đất nước là mũi Cà Mau trong vòng mười lăm ngày…Với nghĩa tình “ Uống nước nhớ nguồn”, chỉ một người mình cũng tri ân, huống hồ là cả một dòng họ, hơn một trăm người, tôi bỏ tiền túi ra lo trọn, không cho ai trong đoàn đó bỏ ra một xu. Cả dòng họ này cảm động vô cùng, sau chuyến tham quan thành công ngoài mong đợi, ai cũng ôm hôn tôi thắm thiết… Đó! Tôi chỉ nói sơ qua như vậy, để các anh, các chị phóng viên ngồi đây hiểu rằng, sau khi bị kỷ luật, tôi phải phấn đấu ghê gớm như thế nào, làm nhiều việc tốt như thế nào để được khôi phục và ở chức vụ này…Nào, còn ai thắc mắc gì nữa không?Một phóng viên đứng lên hỏi:- Thưa ông! Để dẫn chứng thật thuyết phục, ông có thể cho chúng tôi biết danh tính, địa chỉ cụ thể của từng người trong những sự việc ông nêu ra được không?Ông Tám hơi lúng túng:- Có nên thế không? Tôi nghĩ không cần thiết!- Rất cần ông ạ! Vì ông không cho chúng tôi biết điều đó, dư luận sẽ cho rằng, ông nói láo.Phân vân một lúc, ông Tám cũng đành phải cho các phóng viên biết danh tính, địa chỉ cụ thể của những người, những sự việc ông vừa kể.Các phóng viên đi tìm hiểu, phát hiện:“ Vị lão thành cách mạng, cán bộ lớn vừa về hưu” ông dùng xe ô tô riêng của mình chở đi bệnh viện cấp cứu là bố vợ của ông.“ Em học sinh, gia đình có truyền thống cách mạng, thi đại học, chỉ thiếu có một điểm” Ông giúp vào được đại học, là con ông Giám đốc Sở, thủ trưởng trực tiếp của ông.“ Một dòng họ ngoài bắc rất lớn, có truyền thống cách mạng muốn đi tham quan căn cứ địa cách mạng ở vùng Nam Căn, Đồng Tháp Mười, đặc biệt muốn đến điểm cuối cùng đất nước là mũi Cà Mau trong vòng mười lăm ngày” Ông bỏ tiền túi ra lo trọn bộ, là dòng họ của ông Bộ trưởng, quyền to nhất…. “ B… ! ” TIÊU BINH Hồi ở nhà, anh ấy tên là " Buồi", gia đình đặt tên “độc” để “ma” khỏi bắt, quê tôi có tập tục như thế. Vào bộ đội, được tuyển vào đội tiêu binh vì lý lịch “đẹp, dáng cao, to, mặt rất phong trần…" anh ấy lại đổi lại tên, nghe rất oai “ Nguyễn Đại Thắng”.Ai gọi tên cũ, anh ấy đấm bỏ mẹ!Ở đội tiêu binh anh Thắng được đi duyệt binh trong ngày lễ lớn, đón quan khách to, thậm chí có lúc được ngồi xe đầu cạnh một ông tướng đứng chào… Anh Thắng là niềm tự hào của quê tôi…Vài năm sau, anh giải ngũ.Nguyên nhân anh Thắng giải ngũ, người ta đồn nhiều, người thì bảo, vô kỷ luật bị “đuổi”. Người lại nói, sức khỏe không hợp, đứng nghiêm liên tù tỳ ba tiếng, nó chỉ đứng được hơn một tiếng, họ mời…về. Người khác lại nói, hay nói huyên thuyên, chỗ quan trọng, cứ nói ba láp, nói tục… ai người ta chịu được đã thế còn máu gái…Còn anh nói với chúng tôi, tuyệt đối các em không nghe đồn, đó là tin của những kẻ "xấu" muốn phá hoại, ghen ghét. Để chứng minh, anh đưa cho chúng tôi xem ảnh thời anh còn ở đội tiêu binh. Nhìn ảnh, chúng tôi mắt tròn, mắt dẹt, ao ước được như anh.Anh nói chuyện với mấy ông cao tuổi, rồi cả cựu chiến binh, lãnh đạo xã:- Xã mình nên lập đội tiên binh, tôi sẽ đứng ra chỉ huy, huấn luyện.- Để làm gì?- Các anh, các bác nhìn xem, xung quanh đây, có xã nào lập được đội tiêu binh, chỉ có xã ta. Ngày lễ, ngày truyền thống, rồi đón quan khách…xã có đội tiêu binh mặc đồng phục, đi giày da, đội mũ lưỡi trai, bồng súng đứng chào, hay đi đều bước ngang qua đoàn chủ tịch, hô vang : “ Chào các đại biểu, quan khách” hay đồng thanh hát : “ Vừng đông đã hửng sáng…” Oai như thế nào …Ý kiến của anh được mấy ông lãnh đạo xã, mấy bác cựu chiến binh, mấy ông nhà văn, nhà thơ… ở quê tôi nhiệt liệt ủng hộ. Xã lập tức trích ngân sách ra ra một khoản tiền, bằng mấy lần tiền cứu trợ gia đình nghèo, có hoàn cảnh khó khăn…cho anh Thắng để anh ấy huấn luyện.Anh ấy sướng hết cỡ.Cầm được nắm tiền, đầu tiên anh gọi một số bạn thân, tổ chức một bữa linh đình, rồi ngay tối đó, anh lên phố…Sáng về, người ngật ngưỡng, say khướt… - Một tối sướng chưa từng có! – Anh tuyên bố.Còn bọn thanh niên chúng tôi, đang thất nghiệp, có thằng chưa quá lớp sáu, thậm chí có thằng suốt ngày ăn tục, nói bậy, đánh vợ…được anh “B…”, à quên, anh Thắng tuyển vào đội tiêu binh của xã.Khỏi phải nói, chúng tôi “khoái” như thế nào. Buổi đầu chúng tôi hăng say luyện tập. Đầu tiên là tập đi đều, năm thằng một hàng, một chục hàng như vậy, theo hiệu lệnh của anh Thắng:- Đi đều…bước…Chúng tôi răm rắp nghe theo. Khốn nỗi, trong đám thanh niên chúng tôi, có thằng chân vòng kiềng, có thằng lại chân thấp, chân cao…bước lung tung, va đập liên tục… Anh Thắng bực mình vì tập mãi không được, cáu:- Cút mẹ mấy thằng kia ra!Mấy thằng đó đang “khoái”, văng tục lại:- Cút thế đ…nào được! không cho ông ở đội tiêu binh, ông phá…Nó là “ đầu gấu” làng, mấy ông công an xã nói với anh Thắng;- Anh cứ cho nó tập, chứ thả nó ra chúng tôi không quản lý nổi…Anh Thắng đành nghe theo. Trông đội tiêu binh, lại có thằng mắt lé, nói nhìn bên phải, nó nhìn bên trái. Nói nhìn thẳng, hai mắt của thằng này cứ như nhìn hai bên… Đã thế nó cứ đòi đứng hàng đầu, nhìn buồn cười không thể tưởng được. Anh Thắng muốn thằng lé mắt đứng hàng cuối, nó nói “ Không!”. Bố nó, Chủ tịch xã cũng thích thế, nói với anh Thắng:- Không cho thằng con tôi đứng hàng đầu, được cầm cờ, tôi sẽ đề nghị xã không cung cấp tiền cho đội tiêu binh…Mới đầu anh Thắng không chịu, nhưng sau đó…anh ok. Thằng con ông chủ tịch xã, đứng đầu đội tiêu binh của xã, cầm cờ. Nhìn nó, nhất là cặp mắt lé, ai cũng cười lăn, cười lộn. Nhưng mọi người nhìn mãi, cũng thành quen…Ghê hơn, đầu xã có một gò đất to, không hiểu sao, ngày xưa, người ta xây đá ong vây quanh. Rồi lại có tin đồn, có khả năng, đây là mả tổ của dòng họ “Lưu…” một dòng họ lớn, hiện ông Lưu…đương là chủ tịch tỉnh. Xã này, có một chi mười hai đời. Mỗi khi có sự kiện lớn, ông Lưu… hay về đây thắp hương. Anh Thắng đề nghị xã cho đội tiêu binh đứng gác danh dự trước gò đất này, khi ông Lưu…về. Xã đồng ý ngay tắp lự.Đội tiêu binh của xã, tiếng đồn vang xa, nhiều xã muốn đến học tập. Nhìn thấy một “đoàn quân” đồng phục,. bồng súng giả, đi nghiêm…trông thấy sướng. Nhưng khi nhìn kỹ, hóa ra toàn mấy ông ăn tục, nói bậy, mắt lé, chân vòng kiền…Nhiều người lắc đầu.Chúng tôi ở đội tiêu binh, chỉ mấy tháng đầu còn thấy “oai” nhưng sau này cũng thấy …mệt.Đi đều, hô to mãi cũng chán. Tiền xã chi, anh Thắng giữ tiệt, ăn mảnh một mình, chi cho chúng tôi lấy lệ. Đã vậy, làm cái gì anh ấy cũng “ gọi”, thậm chí cả chuyện riêng, chuẩn bị chỗ anh ấy “hành sự” với gái, anh ấy cũng bắt chúng tôi giúp… Bên ngoài , với mấy ông xã, cựu chiến binh, bậc lão thành…anh ấy thưa thốt “vâng, dạ! “ rất ngoan, nhưng bên trong toàn nói tục, chửi bậy, không coi bọn tôi ra gì…Lại thêm một chuyện nữa, cái gò đất bao quanh là đá ong, đồn rằng là mả tổ dòng họ Lưu…đến khi đất chỗ này được quy hoạch xây khu công nghiệp, cũng là lúc ông chủ tịch tỉnh họ Lưu… về hưu, người ta buộc phải “xúc” gò đất di chỗ khác. Xúc lên, dưới đó chẳng có gì, đất đùn lên thành “gò” chắc là do mối xông, chứ có phải là mả tổ dòng họ Lưu… đâu!!! Không đứng gác “ danh dự” trước gò đất, mỗi khi ông chủ tịch Lưu… về thăm, chúng tôi mất một khoản tiền thưởng lớn của ông ấy, ai cũng tiếc.Đôi tiêu binh của xã vì mấy nguyên nhân đó mà tan. Tiếc nhất là anh Thắng, mất đội tiêu binh, anh không có việc gì làm, suốt ngày ngáp vặt, thở dài…Anh lại trở về với tên thằng “B…” chứ không phải tên “Thắng” nữa ! … Generated by Bo-blog 2.1.1 Release