Tiêu đềTRUYỆN NGẮN - 72 ThuộcTrần Kỳ Trung Th.gianSat, 02 Sep 2017 23:12:07 +0000 Tác giảkytrung Địa chỉhttp://trankytrung.com/read.php?988 Nội dung Thưa cô! Em xin kể " truyện ngắn" ( Ảnh minh họa) THẰNG CHỌI GÀ Trong thành phố này, nó nổi tiếng. Nổi tiếng về nuôi gà chọi. Gà chọi mà nó nuôi, đá đâu thắng đấy, cựa gà cứ như được tôi bằng thép, gà nào đá với gà của nó, chỉ chịu được vài phút …Nó còn nổi tiếng nữa là quen toàn sếp lớn. Cứ đang ngồi, chuông điện thoai của nó réo lên, y như rằng có một sếp lớn gọi. Nó cầm máy trả lời trước mắt chúng tôi:- Anh B…đấy ạ! Gớm, lâu chẳng thấy anh điện thoại, biết anh bận nên tôi cũng không điện thoại cho anh…Ông B…đang là Bộ trưởng một bộ lớn. Kinh chưa!Lại có lần nó điện thoại cho ông T…Trưởng ban tổ chức..:- Anh nên xem lại cách quản lý của tay N…ở thành phố này. Nó trẻ lại hay bốc đồng, không có kinh nghiệm, tính cách không hay lắm. Anh nên họp thường vụ…bàn cách giải quyết đi…không nên để N…ở chức vụ đó nữa!Bọn tôi nghe nó nói qua điện thoại, đêù vãi, đưa mắt nhìn nhau. N… đang giữ một chức rất “to” ở thành phố này. Cũng phải nhắc qua N… N…là em ruột thằng bạn thân của tôi. Hồi N…còn đi học, hơi dốt toán, tôi đến nhà chơi, hay hướng dẫn thêm. N… vẫn thường điện thoại hỏi thăm tôi, khiêm tốn, chân thành…Không hiểu nó lấy nguồi tư liệu ở đâu mà nói về N…như thế. Tôi góp ý:- Ông quen biết nhiều ông lớn, tôi là bạn của ông, cũng mừng. Tôi có ý kiến nhỏ với ông. Ông cũng chỉ nên hỏi thăm sức khỏe, công việc… chứ không nên bàn chuyện của người khác. Những người đó nghe được, họ sẽ nghĩ khác về ông…Nó cười lớn:- Ông không phải dạy khôn tôi. Mấy thằng “lớn” rất cần ý kiến tư vấn của tôi. Không có ý kiến tôi tư vấn, thành phố không phát triển được một cách rực rỡ như thế này đâu. Tôi phải dạy chúng nó chứ! – Giọng nó có vẻ coi thường tất cả.Lại có tiếng điện thoại reo, nó cầm máy…Nhưng lần này nó đến gặp tôi, nét mặt không phải hân hoan như gà của nó đá thắng, hay vênh váo khi nó thể hiện nói chuyện với một ông “lớn” mà rúm ró, lo sợ, giọng không còn mạnh mẽ:- Tôi có chuyện muốn nhờ ông?- Chuyện gì thế ? - Tôi hỏi.Nó nói nhỏ, giọng run run:- Tôi biết, N…rất quý ông!- Ờ thì tôi chơi thân với anh ruột của N…vì thế N…biết tôi…- Thế này ông ạ! – Nó thẽ thọt, cốt chỉ một mình tôi nghe - N…gọi điện cho tôi, yêu cầu đến nhà riêng, phải đến ngay chiều nay có chuyện muốn nói với tôi…- Thế thì…ông cứ đến đi!- Không đơn giản như thế đâu! Tôi đang sợ có ai đó cho N…biết những lời nhận xét của tôi về N…N…căm, gọi đến để dằn mặt…- Khổ quá! Tôi cảnh báo ông rồi, nhận xét về ai phải khách quan, trung thực và nhất là minh bạch. Có nói về người đó, nên nói trước mặt, đừng nói sau lưng. Nói xấu sau lưng là một điều tệ hại, N… chắc biết, nên gọi ông đến để cảnh cáo - Tôi cũng đồng tình về suy nghĩ của nó.Nghe tôi nói thế, nó càng rúm ró, mất hẳn vẻ đường bệ, oai phong thường ngày khi nói điện thoại. Giọng nó khẩn khoản:- Chắc chắn là thế! Nên tôi muốn ông đi cùng tôi đến gặp N… nếu N… nói gì về tôi nhờ ông đỡ hộ, rằng đó cũng chỉ là ý kiến nhất thời…chứ tôi không có ý gì cả, vẫn thấy N…xứng đáng ở chức vụ đó…Tôi lắc đầu ngay:- Chuyện của ông, tôi dính vào làm gì!Nó chắp hai tay cúi đầu trước mặt tôi:- Tôi lạy ông đấy! Tôi thề từ nay không có chuyện gọi điện thoại đến mấy ông lớn nữa - Rồi tự nhiên giọng nó trơn tuột - Cũng nói thật với ông, có lúc tôi lòe mọi người, là có điện thoại ông lớn gọi, chứ có ai gọi đâu! Chết vì “nổ”!Thấy nó thành thật nhận lỗi, nhất là nét mặt khổ sở không thể khổ sở hơn, tôi đồng ý đi với nó đến gặp N…Nếu N…mắng nó, mình cũng tìm cách dàn hòa. Thôi thì…cũng một lần nó lầm lỡ…Tôi với nó đến nhà N…trong trạng thái căng thằng, bàn đủ phương án để đối phó…Trái với sự suy đoán của tôi và nó, N…tiếp đón rất chân tình, vồn vã mời ngồi rồi nói ngay:- Em mong các anh lắm! Em có con gà chọi rất quý, không hiểu sao mấy ngày nay không ăn uống gì cả, các anh đến xem hộ em. Nó chết em rất tiếc…Nghe N…nói vậy, nó đưa mắt nhìn tôi, nở nụ cười nhẹ, nét mặt giãn ra, sung sướng! MUỘN RỒI Chị không ngờ lại có hoàn cảnh éo le này.Chị là chủ tòa phiên tòa xử anh, chồng cũ của chị.Anh ngồi sau vành móng ngựa, giữa hai người công an, dáng rúm ró, mái tóc bạc quá nửa xõa bết xuống trán, cặp kính trễ sống mũi, cũng không muốn đẩy lên, đầu cúi gằm, không dám nhìn thẳng, mất hẳn sự đường bệ hàng ngày.… Chuyện xảy ra cũng đã lâu, hơn mười năm rồi, mà cứ như vừa xảy ra hôm qua. Hồi đó chị mới là sinh viên, còn anh là một giám đốc trẻ của một doanh nghiệp nhà nước, nơi chị về thực tập. Tình yêu đến nhanh giữa hai người, một giám đốc năng động, giỏi ăn nói, vóc dáng cao ráo với cô sinh viên hoa khôi của trường. Một cặp đôi hoàn hảo, ai cũng khen. Một đám cưới gần như lớn nhất vùng ai cũng trầm trồ…Nhưng khi thành vợ ,thành chồng chị mới phát hiện ra rằng chồng của chị không phải là hình mẫu của một người đàn ông đàng hoàng. Điều đầu tiên là sự gia trưởng, độc đoán không muốn chị tiếp tục con đường học vấn mà ở nhà:- Sự nghiệp của em không phải là tòa án, nơi xét xử. Một nơi không còn tình cảm, không còn nhân bản chỉ có sự khô cứng, của răn đe, quát nạt…liệu một người phụ nữ như em có phù hợp không?Anh đã chạm vào tự ái của chị. Chị theo đuổi ngành này với sự đam mê, muốn xã hội hoàn thiện, con người sống nhân ái hơn, luật pháp được thực thi. Không lẽ những điều đó lại không hợp với người phụ nữ!!! Chị không chấp nhận. Thế là vợ chồng có mâu thuẫn…- Không nghe anh, có lúc em sẽ ân hận – Anh cảnh báo.- Em không ân hận còn đường em đã chọn – Chị cương quyết.Rồi chuyện kết bạn, chị phát hiện ở anh nhiều điều khuất tất, cứ thế này sẽ có ngày bạn của anh sẽ đưa anh vào tù. Chị khẽ khàng khuyên anh, khi chỉ còn riêng vợ chồng:- Lĩnh vực quản lý của anh, em không can thiệp, nhưng anh cần cảnh giác với nhóm bạn anh đang kết thân. Khi anh làm dự án, là bạn thân, họ phải hỗ trợ anh vốn, kỹ thuật…đằng này em toàn thấy họ bàn với anh đi đến ông này phải bao nhiêu tiền?Ông kia bao nhiêu? Rồi tổ chức cho gia đình ông to ra nước ngoài tham quan phải đi như thế nào…Thậm chí cả chuyện đưa gái, tổ chức ăn nhậu… Đó là những điều không nên, nếu lộ ra…Anh quát chị:- Cô không phải dạy khôn tôi, cũng không được xúc phạm đến những người bạn của tôi…trong kinh tế, không làm như thế thì ăn cám à!Anh tát chị, chị đau đớn. Dấu hằn của cái tát đó, còn in đậm trong tim của chị, đến giờ vẫn còn rỉ máu.Đến chuyện anh có bồ, giả dối với chị thì “giọt nước tràn ly”. Khi ở vị trí chủ tọa xét xử nhiều vụ án kinh tế, chịn nhận ra rằng, tội lỗi của người đàn ông, bao giờ cũng dính, không ít thì nhiều, có bàn tay đàn bà. Chị cảnh báo anh, trước khi ly hôn:- Anh không nghe tôi, đường quang không muốn , cứ muốn chui vào bụi rậm, sẽ có ngày…Tôi không ghen, cũng không giận anh mà tôi giận bản thân mình, tại sao phải mất mấy năm mới nhận ra con người thật của anh. Anh nhìn chị dương dương, tự đắc:- Con người thật của tôi, tiếc là cô nhận ra hơi muộn. Nhưng tôi tự hào về tôi, nếu không có cái “thật” đó, làm sao có cơ ngơi này!Nghe anh nói như vậy, chị khinh ra mặt. Ly hôn, chị không cần chia của cải, nhà của, ra khỏi ngôi nhà đó, với hai bàn tay trắng.Chị làm lại từ đầu bằng nghị lực, bằng lòng tự trọng và sự tự ái nữa, chị sẽ chứng minh cho anh thấy.Và kết cục, chị là chủ tọa xử một vụ án tham nhũng mà kẻ cầm đầu vụ án này là anh.Chị nhìn anh, thực tình lúc này sự giận hờn, trả thù pha lẫn thương hại. Giá như…Với bản án mười hai năm, anh phải lĩnh vì tội lỗi của mình, không oan. Tòa cho anh nói lời cuối cùng:- Thưa tòa! Tôi lỗi của tôi gây ra, tòa xử đúng người ,đúng tội. Giá như ngày ấy tôi nghe lời vợ, không làm những điều phi pháp, chắn chắn không có ngày tôi phải đứng trước vành móng ngựa như ngày hôm nay. Vợ tôi đã khuyên bảo tôi rất nhiều điều có lợi cho tôi, cho gia đình, cho xã hội nhưng tôi không nghe, thậm chí còn phản ứng gay gắt, khiến cô ấy bỏ đi. Hôm nay, xin phép cho tôi xin lỗi cô ấy ngàn lần…vâng…ngàn lần…cho tôi xin lỗi…Nói xong, anh được người công an tra còng số tám vào hai tay, dẫn ra khỏi phòng xử án…Chị nhìn theo : “ Muộn rồi!” nhưng nước mắt lại chảy. Generated by Bo-blog 2.1.1 Release