Tiêu đềTRUYỆN NGẮN - 74 ThuộcTrần Kỳ Trung Th.gianSat, 09 Sep 2017 16:04:54 +0000 Tác giảkytrung Địa chỉhttp://trankytrung.com/read.php?990 Nội dung Chị có truyện ngắn đọc à ! Cho bọn em xem với ( Ảnh minh họa) KHÔNG PHẢI TAO Hắn đọc phóng sự ấy mà giật mình, tại sao thằng nhà báo lại biết tường tận đến như vậy. Đọc đến đâu toát mồ hôi đến đấy!Ngay dòng đầu của bài phóng sự, thằng nhà báo chỉ thẳng : “ … Hắn có tên, tôi tạm thời đặt là K…Sau khi dùng tiền và nhiều mánh lới bẩn thỉu K…được điều về làm Vụ trưởng, Vụ quản lý và xuất, nhập thuốc. Với chức vụ béo bở đó, ngay khi mới nhận chức K…đã nghĩ cách làm thế nào ôm trọn Vụ này để khống chế giá thuốc…Nếu được như vậy, chẳng mấy chốc giầu to…”K …dù có viết tắt thì ở Bộ này đều biết đó là tên của hắn. Không biết lấy tư liệu ở đâu mà viết được những dòng chữ, cứ y như không phải thằng nhà báo viết mà là hắn nghĩ. Kinh quá! “…K…gặp em chồng của “sếp” lớn nhất Bộ đề nghị cùng hợp tác, với dụng ý, qua em chồng của “sếp”, dễ dàng được duyệt và cho qua những lô thuốc giả, nước ngoài bán giá rất rẻ, vào trong nước thành thuốc “thật” bán giá vô tội vạ…K…khôn khéo, để em chồng của “sếp” một chức vụ “hữu danh vô thực” trong Vụ, nhưng “quyền” và “lợi” thì nhiều vô cùng. Đặc biệt sau khi K… chi mấy chục tỷ làm nhà cho con trai “sếp” lớn thì gần như “sếp” lớn làm ngơ những chuyện K…bị tố cáo tham nhũng còn ban thanh tra của Bộ bị vô hiệu hóa hoàn toàn…”Thằng nhà báo không bịa một chút nào, viết đúng mới chết chứ! Hắn hình dung ra trước mặt là đọc lệnh khởi tố, còng số tám, vành móng ngựa, mặc áo tù… Hình ảnh ấy bây giờ là tưởng tượng, nhưng chỉ ngày mai, khi cả nước đọc bài phóng sự, người ta căm thù, nguyền rủa hắn thì hình ảnh tưởng tượng kia sẽ thành ngay hiện thực.Đời thế là xong! Không lẽ bao nhiêu sức lực, của cải, thậm chí có những lúc ôm tiền “ tấn” đi cung phụng bây giờ “tan gia, bại sản”!Mà chắc thế nếu như đọc tiếp: “…Với việc mua thuốc giả, bán như thuốc thật với giá trên trời, K…đang làm cho những người nghèo, người lao động tận cùng khốn khổ, đời sống của họ càng trì trệ, xã hội sẽ bất an. Tội ác này không thể dung thứ …”Bài phóng sự còn vạch trán, chỉ mặt những trò khốn nạn hắn đã từng:“… K…tuổi trung niên nhưng chuyện “chơi”, “phò” gái có hạng. Dưới danh nghĩa tìm kiếm thị trường, tìm nguồn thuốc rẻ…ra nước ngoài, trên thực tế đó là những chuyến “ăn chơi” cùng đám chân dài trong nước, K…kéo theo. Những cuộc truy hoan, trác táng mà K …đầu trò làm tốn tiền của nhà nước không biết bao nhiêu mà kể…”.Những cuộc ăn chơi ấy hắn làm rất kín đáo, thậm chí, không bao giờ hắn để lộ tung tích. Một mình, hắn đi trước ba, bốn ngày, sau đó đám chân dài mới đi sau. Địa điểm tụ tập, cũng là một khách sạn tọa lạc hẻo lánh, rất ít người biết mà sao thằng nhà báo này cũng biết!!! Hắn ngạc nhiên…Hắn đọc tiếp:“…Những cuộc ăn chơi tận cùng của sự khả ố, truy lạc. Bắt chước kiểu ăn chơi của thanh niên phương tây, K…yêu cầu cả nhóm chân dài phải cởi quần áo, K…cũng vậy, nhảy nhót trên bàn, đổ rượu vào người, rồi phủ phục la liếm. Có lúc động cỡm K…nhảy dựng lên, nốt ruồi to dưới rốn năm phân cũng nhảy lên, nhảy xuống. K…nói, đó là “hạt ngọc đen” chúa tặng! Chúng tôi có băng video ghi lại cảnh này…”.Hắn quá hoảng, vội tụi quần, nhìn xuống. Dưới rốn năm phân không có “hạt ngọc đen” đó!Vậy…hóa ra, bài báo này không viết về hắn mà viết về thằng bỏ mẹ nào đấy có tên cũng là K…!Sướng quá, nhảy dựng lên, hắn hét to: “ Không phải tao!” ÔNG ĐỐT LÒ GẠCH Cái lò gạch do ông xây cũng được mấy chục năm.Hồi ấy, vùng này toàn nhà tranh, vách đất, dân ở thậm khổ, ai cũng mơ ước có cái nhà tử tế thế là sinh ra cái lò gạch, mà ông cố nội vác ở đâu về!!! không ai biết.Ban đầu nhờ lò gạch này mà nhiều dân nghèo xây được nhà, tuy không to, nhưng nó tốt hơn nhà tranh vách đất. Họ tung hô ông cố nội lên tận mây xanh. Ông là cháu đích tôn, ông nội trước lúc mất để lại di chúc, phải phát huy “truyền thống đốt lò gạch”. Của phải tội, giờ thì…lò gạch đến hồi rệu rã, tiêu điều vì mấy nhẽ:Xung quanh toàn xây nhà cao tầng, nguyên liệu để xây toàn nguyên liệu đặc biệt, chắc, bền hơn gạch rất nhiều. Rừng phá gần hết, không còn củi đốt nung gạch.Mấy đứa con ông chơi bời lêu lổng, dốt nát, ăn tàn, phá hại, mà chỉ chăm chăm nhìn vào túi vàng ông tích trữ phòng cơ suốt mấy chục năm làm gạch… Trên tất cả, điều này mới nguy hiểm. dân làng bỏ đi gần hết, phần chịu không được khói ô nhiễm của lò gạch, phần nữa, họ cũng kinh sợ đám con cháu nhà ông, toàn bọn tiểu yêu. Động đến lò gạch chúng giở ngay thói côn đồ, bất chấp luật pháp, bất chấp tình người, chém giết…không sợ ai!Nên thế, giờ chỉ còn một mình ông với cái lò gạch.Ông nhìn lò gạch trong buổi chiều hoàng hôn, nó chơ vơ, lạc lõng sẫm một màu đen như nấm mồ lớn, không khói nhang.Không lẽ ông để nó chết!!! Thế thì còn gì là oai phong của cả dòng họ, oai phong của ông? Ông hãi nhất, khi ông không còn trên dương thế, ngừời ta sẽ phá tan cái lò gạch, dọn sạch, vì không muốn để lại một vật “ gây ô nhiễm môi trường”.Nhưng ông giữ lò gạch bằng cách nào?Nghĩ ra trăm cách, cách nào cũng khó thực hiện. Nghĩ quá mà ông bạc cả đầu, mắt lờ đờ, giọng không còn khỏe nữa, đi đứng khó khăn, có lúc nhờ người dìu, thậm chí đến cái ô che nắng, ông cũng không cầm được, phải có người cầm hộ…Đang như vậy, ông có quý nhân phò trợ.Người này đến gặp ông vỗ vai thân mật, nói giọng lơ lớ:- Ngộ biết nị đang cần củi đốt lò để nung gạch. Ngộ chuyển cho nị một xe củi, tặng không đấy.- Nhưng sao lại toàn củi tươi thế này? –Ông đốt lò gạch nhìn xe củi, ngạc nhiên.- Người ta thường đốt lò bằng củi khô, còn đây là củi tươi, thế mới đặc biệt. Khi đốt, cây này gặp lửa, sẽ tiết ra rất nhiều nhựa, lửa cháy rất đượm, tăng nhiệt độ rất nhanh, giúp thành vách lò càng kết dính, càng cô đặc, càng vững chãi…không ai phá được, thành phẩm ra lò là những viên gạch hồng, tốt vô cùng.Nghe nói vậy, ông hy vọng.Ông cho củi ấy vào lò đốt, nghĩ rằng sẽ giữ được lò gạch.…Cũng độ gần chục năm sau…Người bán củi tươi cho ông đốt lò gạch, giờ thành một người dị tật, đi đứng xiêu vẹo, mặt mày biến dạng gần như quỷ, chống gậy lò dò đến hỏi một ông già đang ngồi trước một đóng gạch đổ tan hoang, mặc áo quần rách nát, cáu bẩn, ghẻ lở đầy mình, râu, tóc rụng gần hết, trơ cái trán bóng và cái miệng sứt môi, hở ra hàm răng cái còn, cái mất:- Nị cho ngộ hỏi, ông đốt lò gạch hiện còn sống không? Ngộ muốn hỏi thăm! Trước đây ngộ có bán củi tươi cho ông ấy đốt lò.Ông già ấy ngẩn lên, trả lời:- Tôi đây, ông không nhận ra sao?- Trời ơi! Tại sao nị lại ra nông nỗi này?- Tại ông, tại tôi nữa, nghe lời ông, cho củi tươi của ông vào lò. Có ai ngờ củi cháy, khói độc bốc lên, tôi đứng gần lò nhất, trúng độc. Còn dân tình họ quá căm thù vì lò gây ngộ độc, không sợ nữa, ùa vào phá tan tành. Mấy đứa con tôi, chúng ôm được vàng, bỏ chạy hết, không đứa nào đứng lại bảo vệ bố…Khốn nạn…!- Sao nị giống ngộ thế! Cũng …khốn nạn…! – Người này than. Generated by Bo-blog 2.1.1 Release