Chào mừng các bạn đến với website của Kỳ Trung

TRUYỆN NGẮN - 131

[Không rõ 16/06/2019 10:18 | by kytrung ]

 

Khoái quá, chú ơi! ( Ảnh minh họa)

 

 

                                                    CŨNG LÀ “ NHÓM LỢI ÍCH”

 

 

        Ông Trưởng Tổng… triệu tập lãnh đạo đầu ngành, cũng là nhóm thân cận, đến họp kín, bàn một việc quan trọng. Ông yêu cầu không ghi chép, ghi âm, chỉ trao đổi trong pham vi hẹp để thống nhất cách giải quyết.
Chẳng là một “đệ” trung thành của ông, Viện trưởng “ Viện giám sát đạo đức Công chức”. trong một lần vào thành phố lớn, đi thang máy lên thăm bạn gái, thấy một con bé khoảng tám tuổi trông dáng phổng phao, vội ôm, hôn hít, sờ soạn vào chỗ “nhạy cảm” của con bé ấy, bị camera an ninh ghi lại được, tung lên mạng. Dư luận phẫn nộ, đòi phải đưa “đệ” của ông ra tòa, nhất là người ấy với chức Viện trưởng “Viện giám sát đạo đức công chức” hiểu biết về luật, càng phải chịu án nặng hơn.
Biết được việc này, ông rất bực mình, nó làm hoen ố hình ảnh người cán bộ “mẫu mực về đạo đức trong sáng” , làm xấu đi “tấm gương điển hình toàn làm việc tốt”… mà mỗi lần đi nói chuyện về văn hóa, “ đạo đức con người mới xã hội chủ nghĩa “ ông toàn lấy hình ảnh của “đệ” để minh họa. Mà nay lại dính vào việc “tày đình”, khiến ông bực mình nhưng cũng rất khó xử vì một chuyện.
Con trai của ông, sau khi chạy được đủ loại bằng cấp, thằng “đệ” khôn khéo lo lót, giờ con của ông ở một vị trí trưởng phòng Ngoại vụ của một Sở “béo bở”. Nay do chuyện này yêu cầu truy tố, ông không nỡ, vì nó là “đệ” trung thành, giúp ông bao nhiêu chuyện !!! Mà không phải đây là ý kiến cá nhân ông, ngay bên Sở cảnh sát, rồi cả bên Sở Quản lý thị trường đều đánh giá tốt về “đệ” . Đây là lời nhận xét của ông Giám đốc Sở cảnh sát:
-Với anh ấy, tội ấy là rõ ràng, bằng chứng rành rành. Camera an ninh ghi lại hình ảnh, trong thang máy, tay phải anh ấy quàng qua cổ cô bé, ghì chặt. Còn tay trái, bị tấm lưng che khuất, nhưng ai cũng biết là bàn tay trái ấy làm gì! Không bóp ngực con bé thì cũng sờ vào chỗ “nhạy cảm”…Không cần tốn thời gian điều tra cũng có ngay kết luận để cho Viện kiểm sát truy tố. Nhưng…- Nói đến đó, ông Giám đốc Sở cảnh sát ngập ngừng
-Nhưng làm sao ? – Ông hỏi.
-Nhưng …vì trong quá khứ, anh ấy quá tốt, đạt nhiều công việc tốt biểu hiện đạo đức của một cán bộ gương mẫu. Bên tôi, nhân tổng kết cuối năm, mời anh ấy đến trao tặng bằng khen vì “ Có thành tích nêu gương đạo đức cho các cơ quan học tập”– Ông Giám đốc Sở cảnh sát trả lời ngập ngừng…- Nên tôi không thể …
Ông Trưởng Tổng… nghe vậy, thầm nghĩ :” Mày không trình bày tao cũng biết. Vợ của mày, một cán bộ, lái xe, đạp nhầm chân ga với chân phanh gây tai nạn chết người. Mày đến nhà thằng “đệ” gặp riêng , nhờ nói với tao , không kỷ luât, không truy tố. Bây giờ mày trả ơn”.
Nghĩ vậy, nhưng ông phân tích theo cách khác:
-“Quá tốt” là “tốt” với Sở của anh nhưng với xã hội, dư luận không nghĩ như anh. Anh có facebook không ? Anh vào mà xem, rất đông người đang phẫn nộ, đòi phải đưa “đê” của tôi ra xét xử về tội“ấu dâm”. Tội này không riêng Việt Nam, cả thế giới đều kinh sợ, thế mà anh giải thích do có bằng khen, nên không điều tra… ai người ta chấp nhận? Phải nghĩ cách nào đấy, vẫn có thể thông báo kỷ luật, trấn an dư luận, nhưng đồng thời cho “đệ” của tôi có một lối thoát nhẹ nhàng…
Nghe ông Trưởng Tổng nói vậy, mọi người đưa mắt nhìn nhau, cố tìm ra một lời giải hay. Ông lãnh đạo Sở Quản lý thị trường sau một hồi ngẫm nghĩ, nói:
-Anh ấy đúng là cán bộ tốt, thưa ông Trưởng Tổng …Với việc “ Giám sát đạo đức công chức” anh ấy bảo vệ cán bộ bên tôi đến cùng, khi bị báo chí “đánh hội đồng” không đúng … Nhân hội nghị tổng kết ngành vừa rồi, chúng tôi mời anh ấy đến, trao danh hiệu danh dự lớn nhất của ngành “ Cán bộ lãnh đạo gương mẫu cho mọi người noi theo”. Nay chỉ vì một việc cỏn con như thế này mà truy tố anh ấy, có nên không ? Tôi thấy việc này rất khó!
Nghe vậy, ông Trưởng Tổng… im lặng, không muốn cho lãnh đạo Sở quản lý thị trường biết suy nghĩ của mình :” Chúng mày đều cùng một giuộc, cả Sở đi bảo vệ hàng buôn lậu để lấy những cọc tiền “to”, bị báo chí phanh phui. Chúng mày lại cúng tiền cho thằng “đệ” đến nhờ tao, để tao chỉ đạo bên Sở cảnh sát không điều tra mà chỉ “Xử lý nội bộ tránh cho các thế lực thù địch lợi dụng”. Nay chúng mày nói vậy cũng là một sự “lại quả”, tao thừa biết”, không lẽ bây giờ nói “toạc móng heo” ra đây!!!”.
Ông Trưởng Tổng… lại phân tích:
-“ Đệ” của tôi có bằng khen, có danh hiệu danh dự lớn nhất của ngành… vẫn không làm dịu được dư luận đang nóng. Tôi nói cho các anh biết, chuyện này dứt khoát phải xử lý, nếu không xử lý, dư luận, nhất là “bọn” facebook không để yên, chúng nó “lục tung”lên sẽ lòi ra bao nhiêu chuyện khác, tôi với các anh không yên đâu. – Nói đến đây, giọng ông hạ xuống, nói đủ cho mọi người nghe – Nhưng xử lý thế nào cho thuận chiều cả hai bên, để anh ấy có thể “an toàn” tại vị còn giúp chúng ta nhiều chuyện. Chúng ta đang cần con người đó…
Nghe ông Trưởng Tổng… nói vậy, không ai có thể đưa ra một giải pháp nào để có một lối thoát.
Quá khó! 
Mọi người im lặng, không khí trong phòng dẫu có điều hòa vẫn thấy bức bách, nghe rõ tiếng thở của từng người.
Có tiếng thở ra, như bất lực… 
Bỗng…Ông Giám đốc Sở Quản lý nhân lực giơ một tờ giấy lên reo to:
-Đây bản lý lịch của anh ấy, tôi có các giải quyết rồi. Ông trưởng Tổng… và các Giám đốc Sở nghe tôi trình bày…


Mấy ngày sau, báo chi ,đài ti vi…nhận được một thông báo từ Văn phòng của ông Trưởng Tổng…:
“ Ông… phạm tôi ấu dâm với đầy đủ bằng chứng mà không thể chối cãi. Văn phòng Trưởng Tổng… đề nghị phải có một hình thức kỷ luật thật thích đáng, đủ sức răn đe để không tái phạm trong tương lai. 
Nhưng xét ông… được sinh trưởng trong một gia đình có truyền thống yêu nước, bố, mẹ của ông… đều là lão thành cách mạng, được tặng thưởng nhiều huân, huy chương. Bản thân ông… có nhiều cống hiến, kinh qua nhiều chức vụ đều hoàn thành xuất sắc, được lãnh đạo đánh giá cao, các Sở, Ban, Ngành tặng nhiều bằng khen và cả “ Danh hiệu danh dự” cao quý.

Vì thế Văn phòng Tổng Trưởng quyết định: Ông …sẽ nhận hình thức kỷ luật là thuyên chuyển sang một công tác khác không giữ chức vụ cũ, có thông báo sau, nhằm khắc phục những sai lầm, khuyết điểm trong quá khứ… 
Ông …chiểu theo thông báo này, thi hành…”.

 

 

                        1 TỶ ĐỒNG !

 

Trong phòng kín chỉ có bố con.
Nhìn cái mặt nó, lỳ lỳ, lợm lợm ông phát ghét. Học với chả hành, chỉ còn mấy tháng nữa là tốt nghiệp mà nó chẳng lo gì cả, cứ suốt ngày… Hết Hiệu trưởng, vốn là bạn thân của ông, điện:
-Cháu nó học không được anh ạ!, Không có ý kiến của tôi chắc phải thi lại, còn mấy môn chung như " lịch sử đảng", " chủ nghĩa xã hội khoa học"… tôi phải gặp riêng giáo viên phụ trách bộ môn này nói cho cháu qua, chứ nó có chịu học đâu, chỉ lo ăn chơi, gái gú… nó dấu chúng tôi, nhưng chúng tôi biết cả đấy.Cũng vì anh...
Rồi đến Chủ nhiệm Khoa đến găp riêng, nói chua chát: 
- Hôm lễ tổng kết kết thúc niên học, cháu được tuyên dương là sịnh viên xuất sắc toàn diên, sinh viên ngồi bên dưới có tiếng cười, em biết tiếng cười đó vì cháu nó không xứng đáng… Nhưng em nghĩ nhiều đến anh, đến danh dự gia đình nên…
Thôi, tôi xin các ông, nói có vẻ “khó” nhưng thực ra đó là kể công. Công gì !!! Ông không giúp con gái của thằng Hiệu trưởng, vừa ra trường không cần thi công chức, đã có vị trí trong một cơ quan lớn ngon lành, lương cao thì làm gì có chuyện nó giúp con ông??? Lại cái thằng Chủ nhiệm khoa nữa, tinh như cáo, biết được thóp con của ông “não phẳng”, óc bằng “hạt đậu”... nó tìm mọi cách “moi tiền”. Con ông qua được một môn, một giá, qua hai môn ,hai giá. Từ ngày con vào được đại học, học Khoa này, dấu con, chứ ông tốn không biết bao nhiều tiền với thằng này. Nhưng vì tương lai của con, cũng vì uy tín bản thân, ông chấp nhận. Nay chỉ còn mấy tháng nữa chuẩn bị thi tốt nghiệp, thằng Chủ nhiệm khoa cho biết: 
- Đây là những tháng cuối cùng của cả mấy năm học, anh ạ! Cháu phải đi thực tập, làm luận án và thi tốt nghiệp, rất quan trọng. Em nghĩ, với sức học như vậy, cháu sẽ khó vượt qua. Hứa với anh, mọi chuyện từ đi thực tập, làm luận án, em sẽ tìm mọi phương sách tốt nhất, làm sao cho cháu “cập bến” an toàn. Nhưng còn chuyện thi viết, anh phải nói với cháu, khi vào phòng thi cố gắng viết cho được vài trang thì nhất định cháu sẽ tốt nghiệp loại xuất sắc.
Ông biết thằng này không nói ra, nhưng ông sẽ phải tốn cho nó một khoản tiền không nhỏ. Với ông, đó là chuyện lo được, cái khó làm sao, thằng con phải nghe lời…
ChỈ mới nghe ông nói : “ Mày cần nghe lời của bố, nên chú tâm vào chuyện học hành để thi tốt nghiệp…” thằng con của ông phản ứng ngay: 
-Thế suốt mấy năm qua, con không …chú tâm?
-“ Chú tâm” gì ! Mày làm như bố không biết. Thay xe ô tô như thay áo, đi nước ngoài quá đi chợ, đã vậy, còn yêu đương lung tung, nay con này, mai con khác, thời gian đâu mà mày “chú tâm” học hành?
-Thế bố không thấy thành tích học tập của con à ! Con còn là đảng viên, Bí thư chi đoàn lớp, Ủy viên đoàn trường nữa đấy!
Con của ông nói cứ “ trơn tuột” y như không cần “đưa lưỡi liếm môi”. Nó không biết mọi việc ông làm cho nó, lúc này không cần dấu nữa, ông xổ toẹt:
-Bây giờ là lúc bố nói thật cho mày biết. Hồi mày thi tốt nghiệp phổ thông bố đã phải làm việc với chú V… Giám đốc Sở để chú ấy chỉ đạo cấp dưới, tìm mọi cách cho mày tốt nghiệp. Rồi đến việc thi đại học, mày xem sức học , bài thi của mày liệu có thể được điểm trung bình không ? Chứ chưa nói là “khá” với “giỏi”… Thế mà bài thi của mày đạt gần điểm tuyệt đối, đứng thứ nhì tỉnh, đỗ thủ khoa vào trường Đại học. Để được việc đó, bố đã phải làm việc với Trưởng ban tuyển sinh, cả bên Công an nữa, hứa bao chuyện, tốn cả bao tiền… Không lẽ giờ đây bố lại kể với mày! Mày phải biết, bố không ở vị trí này, còn lâu mày mới vào được Đại học 
Nói đến vậy, giọng ông tự nhiên nghẹn ngào như sắp khóc. Thằng con nghe vậy, im lặng, hình như nó cũng nhận ra vấn đề. Ông nhìn nó, nói tiếp:
-Còn chuyện thành tích học tập, bố không “chạy” cho mày, thì bây giờ mày vẫn ở lại năm thứ nhất, con ạ! Mày là đảng viên, bí thư chi đoàn, rồi Ủy viên đoàn trường!!! Có gì mà khoe chuyện đó. Bố yêu cầu Đảng ủy và Hiêu trưởng nhà trường bằng mọi cách phải kết nạp mày vào đảng, rồi có đảng viên phải ở chức vụ Bí thư chi đoàn, Ủy viên đoàn trường… Chỉ như vây, sau khi tốt nghiệp đại học, bố sẽ yêu cầu tổ chức bố trí cho mày vào một chức Phó phòng dễ dàng, từ đó mà lên tiếp… Không có đảng viên, Bí thư chi đoàn, Ủy viên đoàn trường, ra trường chỉ “bốc ruốc”, mấy người “ghen ăn, tức ở” hỏi vì sao mày ở vị trí ấy, làm sao bố trả lời được? 
Thằng con của ông hình như cũng biết lỗi của mình, hiểu vì sao có bộ môn thi vấn đáp, giảng viên toàn hỏi nó những câu dễ, thi viết toàn được ngồi cạnh những người giỏi tha hồ trao đổi, thậm chí có khi biết trước cả đề… Nó hỏi ông:
-Thế bây giờ bố muốn con chú tâm vào việc học hành, phải không ?
Nghe con hỏi vậy, thâm tâm, ông có ý mừng, thế là lúc này, chi ít nó cũng nghe lời. Ông gật đầu, thay đổi cách xưng hô:
-Đúng như thế, chỉ còn vài tháng nữa con tốt nghiệp đại học.Tương lại đang rộng mở, không phải ai cũng được như con đâu?
Thằng con ông nhăn nhó:
-Học “chú tâm “làm sao được, khi kiến thức hổng lung tung, con đang lo vào phòng thi không biết viết cái gì? Chưa nói đi thực tập, làm luận văn…
-Kết quả thực tập, làm luận văn có người lo cho con rồi, yên tâm đi . Riêng chuyện thi viết,Không lẽ, con vào phòng thi để giấy trắng, cũng phải viết được chữ gì chứ!!! Con có hứa với bố làm được việc đó không ? – Ông hỏi con.
- Chỉ thế thôi sao? – Thằng con hỏi.
-Đúng rồi, cố mà viết kín mấy trang giấy để chứng tỏ mình có học. Còn chuyện “tốt nghiệp xuất sắc” để đấy bố lo…
-Bố lo? –Thằng con ngạc nhiên.
-Con sẽ “Tốt nghiệp loại xuất sắc” – Ông khẳng định – Nhất định như thế! Vì sao con biết không? – Ông đến gần thằng con, nói thì thầm vào tai nó.
Nghe ông nói xong, thằng con sáng mắt:
-Được như vậy, con hứa với bố, sẽ chú tâm, vào phòng thi cố gắng viết kín mấy trang giấy…
Thằng con nói thế, vẫn chưa yên tâm, phải có chút gì làm tin, lấy ra một tờ giấy trắng, một cây bút, ông đưa cho thằng con, nói với nó:
-Con hứa “ cuội” với bố nhiều lần rồi, lần này phải có giấy trắng mực đen ghi lại lời hứa của con, để nhìn lời hứa này mà con cố gắng thực hiện đúng…
- Con phải hứa thế nào ?
-Bố đọc cho con ghi. Con ghi đi ! – Ông đọc – Con hứa sẽ thực hiện lời của bố, viết kín mấy trang giấy để tốt nghiệp. Nếu không làm được điều đó, con sẽ đền cho bố 1 tỷ đồng. Số tiền mà bố đã lo cho con, để con “tốt nghiệp loại xuất sắc”.
Ông biết, phải viết như thế, để nhìn mà thực hiện cho tốt, chứ nó lấy đâu số tiền đó mà đền cho ông…

 

 

                                                       GIỮ THUẦN PHONG MỸ TỤC

 

 

- Theo em, trong kỳ họp hội đồng nhân dân được truyền hình trực tiếp ngày mai, sẽ có đại biểu sẽ hỏi anh, vụ con Trinh Nguyên, không ai cử, mà dám đến Đại hội thi “ Dáng Đẹp Quốc Tế ” tổ chức ở nước Caanta. Anh chuẩn bị nội dung trả lời chưa?
Ông nhìn thằng Chánh văn phòng cười nửa miệng, nói hết sức bình tĩnh:
- Anh không phải nhắc, tôi chuẩn bị đây rồi - Ông lấy tay chỉ chiếc cặp để trên bàn, rồi chỉ vào đầu - Đây nữa, tôi có hết trong này. Đây là một vụ lớn, Thằng Cả nhà tôi cho biết, bọn “phây” lên án ghê lắm, chửi suốt ngày về “ tội”chúng ta buông lỏng quản lý 
Nét mặt của tay Chánh văn phòng có vẻ ngạc nhiên:
-Anh à! Em lại nghĩ , cô ấy đi với tư cách cá nhân, tự bỏ tiền đi dự, chẳng đại diện cho ai. Hơn nữa cô ấy ăn mặc như vậy, cốt cho các phóng viên, đạo diễn chú ý có thể sau này thuê cô ấy làm diễn viên. Hoặc như một hãng thời trang nào đó muốn nhờ cô ấy khoác bộ váy lưới để quảng cáo. Quốc tế không lên án, thì mình lên án cô ấy làm gì, cần giải thích cho dư luận hiểu. Hơn nữa...Cô này thì anh biết rồi. Ở trong nước, có lúc cô ấy ăn mặc còn hở hang hơn thế chứ, được mệnh danh “Nữ hoàng sex ”, nhưng ai cũng công nhận cô ấy đẹp. Có lần em thấy anh gọi cô ấy lên còn khen cơ mà! Theo em, nếu có đại biểu hỏi, anh nên giải thích như thế.
Nghe thằng Chánh văn phòng nói vậy, tự nhiên ông tức giận, nét mặt thay đổi, đỏ tía nổi gân, mắt long sòng sọc, giọng gầm lên, một tay đấm mạnh vào mặt bàn:
-Anh nói thế mà nghe được à! Tỉnh ta là “chiếc nôi văn hóa ” có bao nhiêu khu “ văn hóa tâm linh”, sự thanh tao, tinh khiết cần bảo tồn gìn giữ, phát huy thế mà nó ăn mặc phô phang hở cả “ bướm” trước một rừng phóng viên quốc tế thì còn gì là bộ mặt văn hóa của tỉnh. Phải trừng trị, phải lôi nó ra tòa có án, phải lấy đây là bài học để giữ “thuần phong mỹ tục” trong tỉnh, rộng ra là cả nước. Tôi là người lãnh đạo cao nhất, có văn hóa nhất tỉnh, không chấp nhận chuyện này....
... Cuộc họp thường kỳ của Hội đồng nhân dân Tỉnh... được truyền hình trực tiếp diễn ra trong khí căng thẳng, có máy điều hòa mà vẫn thấy nóng hầm hập. Ông là chủ tịch đoàn , đồng thời cũng là người chịu trách nhiệm trả lời chính những câu hỏi của đại biểu ngồi phía dưới. Các đại biểu xoay ông cùng lãnh đạo các Ban, Sở đủ vấn đề. Từ chuyện ô nhiễm môi trường, đến vụ “ chạy điểm” vào trường công rồi cả vụ lấy đất lấp sông làm thay đổi dòng chảy, cả vụ xăng lậu mà báo chí vừa phanh phui... Ông yêu cầu các giám đốc Sở trả lời từng câu chất vấn, chỗ nào chưa rõ hoặc còn thiếu, ông bổ xung. Nhưng có một điều ngạc nhiên, ông không thấy đại biểu nào nên câu hỏi vụ con Trinh Nguyên “Phơi bướm” ở Đại hội thi “Dáng đẹp quốc tế” mà ông đã trù liệu những câu trả lời...
Cũng lạ hè ! 
À, ông nghĩ ra rồi, “vụ” này báo giấy có đăng, nhưng giống ông, có lẽ mấy “ông” mấy “bà” ngồi đây ít khi đọc. Còn lũ mặt giặc “phây” lên án ầm ầm, thì lại y như ông thôi, “ bọn đang ngồi đây” có sử dụng đâu mà biết!!! May có thằng con trai, làm phó phòng ngoại vụ biết vi tính, thông báo, ông mới biết, chứ không ...?
Sau khi giải đáp hết thắc mắc của các đại biểu, mọi người ngồi dưới tưởng hết, ồn ào toan đứng dậy, thì ông nói tiếp với nét mặt quan trọng làm cho mọi người im lặng hoàn toàn, nét mặt ai cũng chú ý, căng thẳng :
- Vừa rồi tỉnh ta có xảy ra một chuyện, về thiệt hại kinh tế không lớn lắm, nhưng về văn hóa thì tổn thất hết sức lớn lao, không thể nào bù đắp được. Nó làm ô uế một nền văn hóa mà tỉnh ta phấn đấu không biết bao nhiêu năm mới xây dựng được. Nó “ bôi tro trát chấu” không phải riêng một thế hệ thanh niên có văn hóa, mà còn tất cả những người đang ngồi đây, kể cả tôi. Các ông, các bà có biết chuyện gì không ?
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, có tiếng thì thầm trao đổi:
- Chuyện gì thế nhỉ?
-Tôi không biết!
-Lạc hậu thật,có lẽ có đưa tin trên báo mà mình không để ý!
...
Dừng lại quan sát, im lặng một lúc ,ông nói tiếp:
-Các ông các bà trật tự, tôi biết nhiều người chưa biết chuyện này. Vậy tôi xin thông báo. Vừa rồi , tại đại hội thi “Dáng đẹp Quốc Tế ” tổ chức ở nước Caanta, cô Trinh Nguyên ở tỉnh ta hay gọi” Nữ hoàng sex” mặc một chiếc váy lưới, lỗ to y như lỗ lưới đánh cá biển, bên trong không mặc quần lót, hở cả trong lẫn ngoài, phô phang ra tất cả, trước một " rừng" máy ảnh, máy quay phim ...của nước ngoài. Chuyện này đã lên báo,đài, ti vi quốc tế... Họ nêu đích danh quê quán của cô này là sinh ra ở tỉnh ta, trưởng thành cũng ở tỉnh ta và ...các ông các bà biết không ? Họ không nói ra , tôi thừa biết họ đánh giá đó là bộ mặt văn hóa của tỉnh ta...Ôi! Thật nhục - Ông giằng mạnh giọng - Các ông , các bà nghĩ thế nào về chuyện này?
Bên dưới tiếng ồn ào, bàn tán râm ran nổi lên, ông khoác mạnh hai tay, nói tiếp:
- Mọi người im lặng! Đây là vụ việc hết sức nghiêm trọng, không thể để chìm xuống. Ý kiến chỉ đạo của tôi, đề nghị bên Công an, Viện kiểm sát, Hội đồng nhân dân cần khởi tố cô này ngayvề tội “ Không giữ thuần phong mỹ tục, tuyên truyền văn hoá trụy lạc, xúc phạm danh dự đất nước” rồi đưa ra tòa xét xử công khai, làm gương cho thanh niên. Nếu chúng ta không làm nghiêm, tôi báo động, sẽ có lúc nước ta toàn thanh niên sẽ bắt chước, rồi chỗ nào cũng hở, chỗ nào cũng khiêu dâm, sẽ loạn. Loạn to! Còn đâu là bộ mặt văn hóa tỉnh, một tỉnh sinh ra bao nhiều danh nhân, tướng tài, sinh viên giỏi ...- Ông nhìn bao quát, ánh mắt có vẻ dọa dẫm, có ý bắt buộc - Mọi người có nhất trí với ý kiến của tôi không? Nếu tán thành , tôi đề nghị mọi người giơ tay, sẽ cho công an bắt ngay khi cô ấy vừa xuống sân bay... Ai không giơ tay là ủng hộ văn hóa đồi trụy, là đồng lõa với tội ác, là tác nhân đẩy nển văn minh của tỉnh ta nói riêng , cả nước nói chung vào chỗ suy vong không thể cứu vãn...
Giọng ông nhấn mạnh, tay ông đập mạnh, liên tục đến độ hai cục nước bọt to như hòn bi trắng bám hai bên mép sùi ra, ông không thèm để ý. Ông biết, nói như vậy, tất cả sẽ giơ tay tán thành ý kiến ông. Hơn nữa, cũng gần đúng”ngọ”, ai cũng mệt mỏi, đói bụng, cái đám “ Đại biểu gật, trên bảo gì cũng đồng ý” còn hơi đâu mà thảo luận ,tranh cãi... không giơ tay có mà ...điên!
Thế là “Nữ hoàng sex” nhất định sẽ bị bắt! Đúng với ý muốn của ông!
Về đến nhà, nghĩ lại, ông thở phào khoan khoái.
Có thế chứ! Mày định làm “cao” với tao à. Gọi lên phòng, mới khen dáng đẹp, định ôm vào lòng, hôn một cái, nó không cho, còn đẩy ông ra, nói thẳng: “ Ông không được động đến tôi. Ông sàm sỡ là tôi tố cáo!”. Nó là gì mà lên giá với ông, ông định lao vào lần nữa, nó đẩy ông ngã bổ chửng, rồi ra khỏi phòng, không thèm ngoái đầu lại...
Ông uất lắm,nhưng không làm gì được, nhất là sau này cứ thấy nó cặp kè với các đại gia cực lắm tiền, tiền hơn ông rất nhiều, thậm chí còn chụp ảnh chung đứng khép nép,cười chúm chím với mấy ông rất “to” mà ông phải gọi là “bố” trong những buổi dạ hội lớn, ông càng uất, nghĩ mọi cách để trả thù, nhưng không biết làm cách nào?
May lần này! 
Mày sẽ “chết” với tao, con ạ! - Ông hả hê.

 

 

 

                                   BIẾT ƠN BỐ!

 

 

          Thế là xong, nhận phòng, chiếu, chăn, màn,vị trí nằm ngủ, khoác trên mình bộ quần áo kẻ sọc ... hắn vào tù. Điều này đối với hắn không hề bất ngờ. Không nằm chung nhóm, lại có “ quyền” quá lớn, lộc nhiều... thì dứt khoát có kẻ khác ghen ăn, tức ở, sẽ phá. 
Hắn chỉ tiếc một điều, đã nghĩ ra vạn cách đối phó mà vẫn hở, vẫn hụt... để ra tòa lĩnh án. Án tù ba năm, với hắn, không dài hơn tiếng thở dài, bình tĩnh chờ, bình tĩnh đợi... rồi đến ngày tự do, chẳng bao lăm.
Nếu hắn buồn, một nỗi buồn chỉ hắn biết, những lúc ngồi một mình, nỗi buồn ấy gặm nhấm, khiến hắn uất, giận, như có máu chảy thành vệt trong naõ, nhìn thấy rõ.
Một thằng bạn thân, cùng cấp, cùng hàm, từng chơi chí thiết, hơn cả “con chấy cắn đôi” từ trong trường... cùng chung nhóm “làm ăn” cắt máu ăn thề, sống cùng sống, chết cùng chết , hắn đã giúp nó không biết bao nhiêu việc, thoát bao nạn... Thế mà ra tòa, những việc nó làm, nó khai tuốt tuồn tuột là do hắn chỉ đạo, nó chỉ thừa hành. Ngồi chung một ghế bị cáo, nó không thèm nói với hắn một câu. Đúng là thằng khốn nạn!
Lại đến thằng “đệ” tưởng trung thành, hắn “ vớt” nó từ một thằng thợ hàn, chỉ có gần chục năm, đã mang quân hàm cấp tá, không qua một trường lớp nghiệp vụ nào, vẫn được hưởng “ân huệ” làm trưởng một phòng “không ai được phép kiểm tra”, tha hồ tự tung ,tự tác, biến nhiều dãy nhà, biệt thự công thành tư trong chớp mắt, kiếm tiền còn dễ hơn nhặt sỏi bờ sông. Thằng “đệ” từng nói với hắn, trong một đêm truy hoan hai thầy, trò: “ Ơn anh đối với em, còn lớn hơn cả công sinh thành. Bây giờ anh bảo em chết, em sẵn sàng chết. Anh nói em đi đến tận cùng của non cao ,em cũng đi. Anh bảo em lặn xuống tận cùng của biển sâu, em cũng lặn”. Hắn cho thằng “đệ” nhiều quyền. Nếu như chính quyền sở tại can thiệp, gây khó khăn cho “đệ” lập tức hắn can thiệp. Thế mà ra tòa, nét mặt nhơn nhơn, thái độ cao ngạo, trở mặt hơn trở bàn tay, những sai phạm mà tòa chỉ ra, thằng “đệ” đều khai do hắn yêu cầu bắt buộc phải làm. Thằng “ đệ” khai rất chi tiết, đưa đủ bằng chứng. Đến độ khi tòa hỏi những chi tiết này, hắn rất lúng túng, chỉ biết nhìn thằng “đệ” với ánh mắt căm giận... “ Nuôi ong trong tay áo, nuôi cáo trong chuồng gà” rất đúng với trường hợp này! nghĩ thế làm sao hắn không buồn.
Còn chuyện con “bồ’ trẻ nữa. Hắn bị bắt, ra tòa, nó ôm mấy chục tỷ đồng hắn cho, chạy mất dạng. Mấy lần từ xe tù bước ra, vào phòng xử, hắn thử liếc vào đám đông đang đứng chỉ chỏ ngoài hàng rào có con “bồ” trẻ của mình không ? Đảo mắt đến cả chục lần, không thấy, gần chục ngày xử, không thấy, không một lời nhắn, không một lời hỏi thăm. 
Con “bồ” thế là “ tí hút con mẹ hàng lươn”, vớt vát cái gì nữa, khi thân phận hắn thế này.
Đến người thân gia đình, như vợ với thằng con trai, khi hắn thành án vào tù đã gần một tháng không thấy lên thăm. Cả họ hàng cũng không thấy ai!!! Từ thành phố lên trại giam đi bằng ô tô được mà!!! Con vợ ham mê casino ở Sinh rồi Camphuchia còn hơn mê chồng , với số tiền hắn để lại, chơi ba đời không hết, chắc giờ này vợ hắn đang ở bên đó, tháng sau mới lên thăm. Còn thằng con trai, có lẽ đang hú hý với gái, giống hắn, có gen “dâm” trong người, khi thừa tiền. “ Bố ở trong đó, coi như một giấc ngủ trưa đi! Mỗi tháng mẹ đưa Trưởng giám thị năm mươi triệu, bố thích ăn gì cũng có, thiếu gì nhắn con mua ngoài này rồi nhờ người gửi vào...”. Con trai nói thế với hắn, khi hắn theo xe tù về trại giam, sau phiên xử cuối cùng.
Nhân tình thế thái như thế, làm sao mà hắn không buồn. Mà không phải đến tận bây giờ, khi ngồi một mình ,vòi või trong buồng giam, không muốn tâm sự với ai, gặm nhấm sự cô đơn, hắn mới thấy sự trở mặt của một lũ người khốn kiếp, mà có một thời, hắn đã tưởng hiểu hắn, thương hắn, cùng sống chết với hắn. Mà ngay trong những ngày xử án, trước thái độ tráo trở cùng với những lời khai “phản trắc” của những kẻ kia, quả thật hắn khinh, không thèm chấp. Hắn còn sự cao thượng, không đỗ lỗi cho ai , sẵn sàng nhận những tội lỗi khi có bằng chứng rõ ràng. Chẳng gì, khi ở chưa bị bắt,chưa bị xử như thế này, trong ngành, hắn đứng chỉ dưới vài người, còn trên cả vạn người. Hắn đi đến đâu cũng có kẻ rước, người chào, ngồi vào vị trí bao quát toàn thiên hạ, Vậy nên, lời nói cuối cùng trước tòa, hắn không van xin, nhưng phải nói đến truyền thống gia đình. Một truyền thống yêu nước, rất đạo đức cách mạng, tiêu biểu rõ nhất là bố của hắn, một lão thành cách mạng có hơn năm mươi tuổi đảng. Hắn luôn coi đó là tấm gương để học tập, để phát huy. Còn lỗi lầm hắn mắc phải, mà tòa đang xử,chẳng qua là một cái nạn có tính : “ Quá tin tưởng cấp dưới nên chủ quan, chứ không phải cố ý”.
Lời cuối cùng nói trước tòa, hắn nói những ý như vậy và nhấn mạnh:
-.. .Cả cuộc đời, tôi vẫn coi người cha muôn vàn kính yêu, một đảng viên trung kiên có hơn năm mươi tuổi đảng, là một tấm gương mình phải học tập. Hàng ngày sau giờ làm việc, tôi lại về bên Người để nghe nhưng lời răn dạy, nuôi dưỡng tâm hồn mình thật trong sạch. Tôi không bao giờ làm trái đạo lý của một người con có hiếu. Tôi có thể tự hào rằng, khi tôi còn là một cán bộ lãnh đạo ngành, không một ngày tôi làm cho cha tôi buồn lòng. Tôi muốn nhấn mạnh như vậy để tòa hiểu rằng, những lời buộc tôi của tòa hôm nay về tôi, đứng về góc độ đạo đức, là chưa chính xác. Mức án ba năm tù mà tòa tuyên đối với tôi là nặng. Tôi sẽ kháng cáo!

... Đang suy nghĩ như vậy, hắn được báo có người nhà đến thăm. Ai đến thăm hắn? Hắn rất ngạc nhiên, nhất là được báo “ Cha lên thăm!”.
-Sao bố lại căm cụi một mình lên thăm con? Sao bố không báo cho vợ và con trai của con để cùng đi?
Bố của hắn, nét mặt có phần khắc khổ, nhưng ánh mắt lại nghiêm nghị, nhìn hắn, nói nhưng không phải là câu trả lời vào câu hỏi của hắn:
-Lẽ ra tôi không muốn lên thăm anh , vì hồi trước, trước khi anh đi tù, gần chục năm, anh có ngó ngàng gì đến tôi, thậm chí họ hàng ở quê cũng không một lần anh ghé thăm. Nói cho anh biết, nhiều người khinh anh, kể cả vợ và con trai anh, không ai muốn lên thăm anh. Tội của anh, có nhiều nguyên nhân, trong đó có nguyên nhân bất hiếu với người sinh thành . Nhưng thôi, “ nước mắt chảy xuống”, tôi lên thăm anh. Tôi chỉ mong anh thành tâm thực hiện đúng những lời anh nói cuối cùng trước tòa...

                                                  

 

TRUYỆN NGẮN - 130

[Không rõ 26/04/2019 22:04 | by kytrung ]

 

Tại sao là truyện ngắn nhỉ? ( Ảnh minh họa)

 

                 NHIỄM TRỨNG GIUN LỢN

- Mày đóng ngay cửa lại, rồi lại gần đây, tao bảo!
Sở vội nghe theo, đi ra đóng hết các cửa to, nhỏ lại rồi đến gần ông hỏi:
- Anh muốn nói gì với em?
Ông không nói mà sờ nắn khắp nơi, lục tung tất cả túi áo, túi quần xem xét kỹ chiếc điện thoại của Sở. Điều đó, khiến Sở ngạc nhiên:
- Anh làm cái gì vậy? Không lẽ anh nghĩ ...
Sau khi khám, biết chiếc điện thoại đó không để chế độ ghi âm, ông trả lại chiếc điện thoại cho Sở rồi lấy khăn tay lau mồ hôi, bình tĩnh chỉ chiếc ghế đối diện, ông nói:
- Ngồi xuống đấy đi, tao phải cảnh giác, bây giờ nhiều thằng tưởng là “ đệ” thân thiết, bị bắt, người ta chưa hỏi, chúng nó đã khai tuốt tuồn tuột, đưa cả bằng chứng như băng ghi âm, ảnh chụp lén...Với mày, tao cẩn thận không thừa...
Sở vội thanh minh:
-Sao anh lại nghĩ em như thế! Em là em vợ của anh, ai lại đi làm những việc đốn mạt như vậy...
Ông lắc đầu:
-Thôi, tôi xin “ông”, lúc sướng thì không sao, đến lúc gặp nạn, bị dân chửi, báo chí bêu riếu, có công an đến nhà khám xét, ra tòa ... là biết nhau ngay. Lúc ấy chẳng còn tình máu mủ gì hết! Đến tố bố, chúng cũng chẳng từ... Mà chuyện đó, không nói ở đây nữa. Bây giờ mày nghe tao hỏi đây?
Sở nhìn ông, hồi hộp, chờ đợi. Ông nhìn thẳng vào Sở, ánh mắt căm giận, giọng vô cùng bực tức:
- Tao phải dùng quyền Chủ tịch thành phố yêu cầu Sở giáo dục,công ty của mày được độc quyền cung cấp thịt lợn cho tất cả các trường mầm non, mẫu giáo, bán trú... ở thành phố này. Lẽ ra mày phải giữ uy tín cho tao, cung cấp thịt lợn tốt, đằng này mày lại cung cấp thịt lợn nhiễm trứng giun, để bây giờ... Cả thành phố phụ huynh có con gửi các trường mẫu giáo đang nháo nhác, họ lên án, báo chí lên án... Mày giết tao rồi!
Tưởng chuyện gì, chứ chuyện này Sở đã tính toán cẩn thận, vội trình bày:
- Anh khỏi lo, thằng em vợ của anh không phải thằng đần.Cách đây hơn một tuần, em có nghe phong thanh chuyện thịt lợn nhiễm trứng giun. Phụ huynh gửi con cho mấy trường mẫu giáo có chế biến loại thịt lợn này, sẽ kiện nhà cung cấp. Em “chạy” ngay đến mấy cơ quan có trách nhiệm, nơi xét nghiệm người bị nghi nhiễm trứng giun để “nói chuyện” trước. Rồi sau đó ... chuyện gì, chắc anh hiểu. “Tốn” như thế nên anh thấy, trên ti vi, đài, báo... họ nói, vấn đề người bệnh nhiễm trứng giun vẫn trong “tỷ lệ cho phép”, rồi có cả “phác đồ điều trị”... có nhiễm trứng giun to bằng “trứng đà điểu” vẫn điều trị được, không chết!!!
-Tao biết cái tài của mày, nhưng sao mày ngu thế, thịt nhiễm trứng giun rõ như vậy, chỉ cần nhìn bằng mắt thường cũng thấy, mày lại mua rồi cung cấp cho các trường mẫu giáo, trường học... Họ có bằng chứng rõ ràng, cãi thế nào được... Lẽ ra mua loại thịt lợn tốt hơn, đã không “dính” rồi.
Ông nhìn Sở, căm giận. Sở hình như không chú ý điều đó, cười khẩy:
- Em hỏi anh, không mua loại thịt đó làm sao em có tiền đưa anh, chị xây biệt thự, rồi cả tiền anh yêu cầu đưa một đoàn cán bộ nhà nước hơn hai chục người đi du lịch Trung Đông mười ngày, nghỉ toàn khách sạn sang trọng, để họ trọng dụng, giữ anh trong khoá tới. Anh còn nói em đưa tiền để anh mua một món đồ cổ tặng ông ...
-Thôi! Tao cấm mày...- Ông vội ngăn lại - Không nói chuyện đó ở đây! Mày biết không ? Ai lại cung cấp thịt lợn nhiễm trứng giun cho cả nhà trẻ “ TRẦN DƯ” . Nhà trẻ đó mày biết rồi, toàn cháu nội, cháu ngoại của mấy ông “ to” , sếp của tao. Bây giờ ở đó đang loạn cả lên. Chúng nó nói, Công ty của mày là một trong những công ty cung cấp thực phẩm cho nhà trẻ đó...
Sở nghe vậy, có vẻ hoảng, ánh mắt dại đi, tay chân run lẩy bẩy:
- Bỏ mẹ! Riêng nhà trẻ đó, đến ông nội em sống dậy, sai bảo em, em cũng không dám làm. Em biết chứ! Cung cấp thịt lợn nhiễm trứng giun cho nhà trẻ đó để chết à! Em cung cấp toàn thịt lợn loại tốt, giá còn đắt hơn cả “ thịt bò Cô Bê” an toàn tuyệt đối. Con dân chết không sao, chứ con quan chết, em “ chết” theo, có khi cả anh nữa, cũng “chết”! Sao lại có chuyện như vậy?
Vứt chiếc điện thoại của ông ra bàn. Ông chỉ cho Sở thấy:
-Mày có biết từ sáng đến giờ, tao toàn nghe điện thoại của mấy ông “to”, sếp của tao chửi về việc này. Mày bật điện thoại này lên mà xem, cả nhắn tin nữa. Có ông còn nói thẳng, cháu Nội ông ấy mà phát hiện bị nhiễm trứng giun thì mày phải đi tù, thậm chí tù chung thân, tử hình vì tội ác này quá dã man. Mà mày bị như thế, tao là anh rể của mày, thoát à! - Ông gầm lên.
Nét mặt Sở nhăn nhúm, không còn cái vẻ kênh kiệu, nhơn nhơn như ban đầu. Sở nói thiểu não:
-Sao lại có chuyện ấy nhỉ ? Em cẩn thận thế cơ mà. Mà công ty của em cũng mới cung cấp thịt lợn loại tốt, có kiểm định đàng hoàng cho nhà trẻ ấy được hai hôm nay. Sao lại bị nhiễm trứng giun sớm thế? Nếu đúng thì chết em rồi... anh cứu em ..
Sở khóc nức lên.
Sở lo một, ông lo mười, chuyện này mà “lộ" ra, nhất là thằng em vợ của ông, ông biết từ “chân tơ kẽ tóc”. Nó là thằng tham lam, nhiều mưu mẹo nhưng cũng rất hèn hạ. Nó sẽ khai hết, nếu bị công an bắt. Nhất là vụ này, lại động đến con cháu các ông “to” , tiều đâu “ chạy” cho xuể!!! Mấy ông “to” điện cho ông , nói thẳng, nếu đúng các cháu nội, ngoại của các ông ấy bị nhiễm trứng giun, dứt khoát các ông ấy không để yên cho dù Sở là em vợ của ông .
... Có tiếng chuông reo của chiếc điện thoại để trên bàn.
Ông giật bắn mình.
Còn Sở nhìn chiếc điện thoại đó y như nhìn vào “giá treo cổ”.
Ông lập cập cầm chiếc điện thoại, nhìn vào tên người gọi và số hiện lên màn hình. Mồ hôi ông tự nhiên tứa ra, nói với Sở run rẩy, giọng như từ dưới huyệt vọng về:
-Chết rồi Sở ơi! Điện thoại của ông B... Cháu nội của ông ấy gửi nhà trẻ “TRẦN DƯ”. Ông B... mày biết rồi, chức to nhất khoản, tham lam, ác độc không ai bằng... Ông ấy nói, dứt khoát phải tìm ra nguyên nhân các trẻ em gửi nhà trẻ “ TRẦN DƯ” bị nhiễm bệnh tiêu chảy. Giờ đây chắc ông tìm ra nguyên nhân rồi. Tại mày... Tao mà bị làm sao, thì “trời tru, đất diệt” cả nhà mày! Thằng trời đánh! thằng khốn nạn!
Sở đứng im cho ông chửi, vì biết tội của nó, ông có chửi như thế, chứ hơn nữa cũng đáng!
Ông áp chiếc điện thoại vào tai, giọng cố giữ bình tĩnh, nói khẽ khàng:
-Dạ ! Thưa anh ...em đây... Em nghe anh...dạ ...dạ...
Nét mặt ông căng thẳng, mắt mở, không dám chớp.
Rồi một lúc...
Nét mặt ông giãn ra. mắt chớp liên hồi, nở một nụ cười sung sướng. Giọng ông nói như không phải của ông mà y như của một thằng bé đi chơi bất chợt bắt được tiền:
-Dạ...thế à... anh nói đúng.. .phải trừng trị... dạ...cảm ơn anh đã báo tin...dạ... để em nói lại...vâng... vâng... cảm ơn anh ...
Ông đặt máy điện thoại xuống bàn, thở ra sung sướng làm cho Sở cũng phải ngạc nhiên. Sở hỏi vội:
-Ông nói gì thế anh?
Ông nhìn Sở, ánh mắt có vẻ vui, giọng trở lại bình thường thậm chí còn pha chút tự hào với thằng em vợ, thay đổi xưng hô, không “mày”, “tao” nữa:
-Ông ấy nói, được dư luận cảnh báo, ông liền cho ngay một đoàn bác sỹ giỏi đến xét nghiệm thức ăn ở nhà trẻ “TRẦN DƯ”, xem đâu là nguyên nhân các cháu ở nhà trẻ này bị tiêu chảy? Nhất là họ đồn đoán có khả năng các cháu ăn phải thịt lợn nhiễm trứng giun. Nhưng thật may, các cháu ở nhà trẻ bị tiêu chảy là do ăn phải trứng quá đát, của một công ty cung cấp. Còn thịt lợn của công ty em cung cấp là loại thịt lợn rất tốt. Từ nay về sau nhà trẻ này chỉ sử dụng thịt lợn của công ty em. Còn công ty cung cấp trứng cho nhà trẻ “TRẦN DƯ” sẽ bị trừng trị. Đó là một công ty khốn nạn, chỉ biết có tiền, coi thường mạng người... Nghe ông ấy nói vậy, anh rất vui, tự hào vì em.
Ông vỗ vai Sở.

                                              TẤM GƯƠNG ĐIỂN HÌNH

Đến bây giờ ông mới thấy thư thái, đầu óc nhẹ đi phần nào.
Rút tấm thẻ tín dụng giơ lên, với số tiền trong tài khoản ngày một dầy... Ánh mắt của ông lộ vẻ sung sướng.
Thực ra cách đây độ một tháng đầu óc ông muốn nổ tung, nhìn đâu cũng có chuyện bực mình.
Lấy cớ “ Bệnh viện phải văn minh, hiện đại” ông cho xây cả một dãy nhà vệ sinh với hành lang rộng, nhà xí lớn, gạch lát cao cấp. Đó là cái “ lý ” rất hợp pháp “đút túi” được một số tiền khủng. Bên xây dựng, cũng nhờ vậy khai khống ngần này... ngần này... để tham ô chia nhau.
Nghe phong thanh, có khả năng bên thanh tra, sẽ thanh tra việc này. Số tiền trên ông tiêu hết, vậy lấy tiền đâu để bù vào? Nhất là phải có lý do “chính đáng” “che chắn” để thanh tra chấp nhận ? Ông suy nghĩ như nát óc mà không tìm ra cách đối phó hữu hiệu.
Đã vậy, không biết nguyên nhân do đâu, mới đầu mùa nóng mà bệnh viện đông chật bệnh nhân. Hai, ba bệnh nhân phải chung một giường. Chuyện đó không kinh bằng người nhà bệnh nhân đi thăm nuôi. Có trường hợp chỉ một bệnh nhân mà ba người thăm nuôi. Thế là cãi nhau om củ tỏi về chuyện nước nôi, chỗ vệ sinh, chỗ nằm ... Đi xuống thăm, người nhà của bệnh nhân nằm chật cứng lối đi, có lúc ông đạp trúng bụng người này, lách chân vấp phải người khác ... tiếng la oai oái... Hôm ông Bộ trưởng Bộ Nhà Thương Vì Dân thăm bệnh viện, nhìn cảnh đó, cảnh cáo:
- Hiện trạng bệnh viện của chúng ta trông bôi bác không thể tưởng, phải có biện pháp giải quyết ngay. Vào bệnh viện, thấy người nhà thăm nuôi bệnh nhân, tôi có cảm tưởng, còn đông hơn bệnh nhân. Bệnh viện mà như một cái chợ, chỗ này nấu ăn, chỗ kia phơi quần áo, chỗ nọ xi con đái... Thế này người bệnh không thể khỏi bệnh.
Làm sao không còn cảnh người nhà thăm nuôi bệnh nhân??? Ông nghĩ mãi, trằn trọc cả lúc ăn, lúc ỉa, mà không tìm ra cách giải quyết.
Khó quá!
Vừa lúc đó có thông báo của Bộ Nhà Thương Vì Dân sau đợt ông Bộ trưởng đi kiểm tra các bệnh viện. Bộ Nhà Thương Vì Dân thông báo: “ Phải thu tiền đối với người nhà đi thăm nuôi bệnh nhân, nhằm hạn chế người thăm nuôi, giải quyết một phần khó khăn về tài chính cho Bộ, góp phần giúp các phòng bệnh nhân gọn gàng, sạch sẽ, vệ sinh” . Đọc thông báo, với ông, lúc này y như là một “phao cứu sinh” đưa ra đúng lúc sắp chết đuối.
Cần thực hiện ngay.
Khi ông phổ biến chủ trương của Bộ Nhà Thương Vì Dân gặp ngay sự chống đối kịch liệt của dư luận báo chí , đặc biệt là những người thăm nuôi bệnh nhân:
- Thăm nuôi bệnh nhân đã khổ như thế này, các ông lại còn bắt chúng tôi trả tiền thăm nuôi. Các ông quá ác!
- Không có người chăm sóc bệnh nhân thì phải để chúng tôi chăm sóc chứ ! lẽ ra bệnh viện phải trả cho chúng tôi số tiền này , chứ ai lại đòi chúng tôi trả tiền. Quá vô lý!
- Chúng tôi dùng nước, phòng vệ sinh của bệnh viện , thực tế là dùng tiền của chúng tôi đóng thuế. Không có quy định nào trong pháp luật đòi hỏi việc này...
Ông nghe, rát cả tai. Với lũ dân đen, nhân nhượng, chúng sẽ làm tới “ được đằng chân lân đằng đầu”, không giải thích nữa, nếu người thăm nuôi bệnh nhân không đóng tiền, ông yêu cầu bảo vệ sẽ dùng biện pháp mạnh buộc rời khỏi khu bệnh nhân.
Nhiều người không có tiền đóng, khóc như cha chết, lủi thủi bước ra ngoài. Có người mếu máo tay lần trong túi rách lấy mấy đồng bạc lẻ mong gom góp lại nộp cho bảo vệ để hy vọng có một chỗ nằm cạnh người thân, cũng không đủ. Có người chạy núp góc này, lẩn góc kia cố không cho bảo vệ bắt y như đàn vịt chạy táo tác khi bị người ta lùa... ấy vậy cũng không thoát...
Nhờ vậy, chỉ một thời gian ngắn, tình trạng người thân đi thăm nuôi người bệnh giảm hẳn. Mọi phòng bệnh nhân thông thoáng, sạch sẽ, gọn gàng, trông trật tự, ngăn nắp hơn... Đặc biệt buổi tối, không còn cảnh người nằm, kẻ ngồi, thân bó gối... lăn lóc ở gầm giường, cầu thang trong bệnh viện.
Riêng việc này, bệnh viện của ông đã là một “ tấm gương điển hình” về chuyện thực hiện tốt chủ trương của Bộ Nhà Thương Vì Dân.
Thế người nhà thăm nuôi bệnh nhân đi đâu?
Xin thưa !
Ông không phải là người vô đạo đức, như ai đó đánh giá. Ông mở rộng lòng nhân từ, ra thông báo: “ Do yêu cầu của Bộ Nhà Thương Vì Dân phải thu tiền của người nhà bệnh nhân đi thăm nuôi, số tiền đó quá cao so với thu nhập bình quân người nghèo. Để tạo điều kiện cho người nhà đi thăm nuôi bệnh nhân được thuận lợi, dễ dàng, Ban Giám đốc bệnh viện cho phép người nhà đi thăm nuôi bệnh nhân được lưu trú tại hành lang nhà vệ sinh của bệnh viện với số tiền chỉ bằng một nửa số tiền như thông báo của Bộ Nhà Thương Vì Dân ”.
Trước đây, những hành lang rộng của nhà vệ sinh ông lo ngay ngáy vì sợ thanh tra chất lượng, giờ thành hữu dụng, nếu như được hỏi : “ Vì sao làm hành lang nhà vệ sinh rộng lát bằng loại gạch đắt tiền thế này ?” ông sẽ có cách giải thích vô cùng hợp lý: “ Lường trước việc người nhà bệnh nhân không có chỗ ngủ, chúng tôi cho xây hành lang với loại gạch này. Mục đích chính cũng vì người nghèo!”.
Câu nói ấy của ông trở thành nổi tiếng, khi Bộ Nhà Thương Vì Dân đi kiểm tra, rồi kết luận sau chầu nhậu và nhận phong bì:
- Đây là một đơn vị y tế điển hình biết quan tâm đến đời sống của người nghèo, nhất là người thăm nuôi bệnh nhân. Không để những người này sống vất vưởng trên vỉa hè, ghế công viên, gốc cây... Ban giám đốc bệnh viện cho họ ở hành lang nhà vệ sinh rất sạch sẽ, rộng rãi, thỏa mái, đi vệ sinh ngay tại chỗ. Đây là cách làm hay, điển hình cần nhân rộng...

                          

TRUYỆN NGẮN - 129

[Không rõ 14/03/2019 16:33 | by kytrung ]

 

Viết truyện ngắn có mệt không ,Mẹ? ( Ảnh minh họa )

 

                          CHỈ TẠI CÁI LƯ ĐỒNG

Gần tháng nay nhà Bà như có biến.
Bà gửi thằng con đi cai nghiện tận Singapore, tưởng đã yên, ai ngờ mới về nước có một tháng giờ nó tái nghiện lại, trông có vẻ nặng hơn. Rồi chuyện đầu tư chứng khoán, đang “vào cầu” không hiểu sao, giờ tại sụt giảm, không phanh. Cả chục lô đất, nhờ bán thu hồi tiền, mà không bán được. Nặng nữa, chồng của bà, đến cả tuần nay, ở lỳ trong cơ quan, không chịu về nhà, chỉ điện thoại qua lại, nói những câu rất gở: “ Chết đến nơi rồi bà ạ! không biết gỡ như thế nào, dân oan kiện, biểu tình vì mất đất có phải do tôi gây ra đâu, mình chỉ là thằng đổ vỏ... Thế mà dân cứ lôi tôi ra để chửi. Cứ thế này, chết mất ...”. Hình ông ấy hiện trong điện thoại trông tiều tụy, mất cả thế oai phong vốn có. Bà muốn ông nói rõ thêm, ông thở dài, nói chán nản: “ Để về nhà tôi sẽ nói, nói trong điện thoại không tiện. Nhưng... nếu về nhà cũng phải về bí mật, không cho hàng xóm biết. Chứ không dân chúng kéo đến, họ “đào mả” nhà mình lên...”.
Đấy là chuyện gia đình, còn chuyện bạn bè, mấy hôm nay có bao nhiêu cơ sự xấu mà bà không lý giải nổi.
Người bạn gái thân thiết của gia đình, là “đệ” trung thành của chồng, bị ung thư, sang Mỹ, sang Sinh... chữa bằng thuốc “tiên” ...tưởng khỏi, nét mặt hồng, dáng có vẻ “vượng” trở lại. Thế mà ... tự nhiên mấy ngày nay bệnh chuyển biến nặng, rồi mất. Hãi nhất, không biết vì tức giận điều gì, bạn của bà chết mà mắt cứ mở trừng trừng, ai nhìn cũng sợ. Lại nữa, mấy ông cũng từng là “đệ” trung thành của chồng, về hưu tưởng yên, đến rủ bà : “ Về hưu có điều kiện học tiếng Anh, chị đi học cùng chúng tôi rồi tất cả định cư ở Canađa, nhà cửa đã có sẵn, gần nhau tha hồ trò chuyện. Đến lúc ấy “bố” chúng nó cũng không làm gì được mình ...”. Lo chu toàn như thế, vênh vang như thế ai ngờ... một số ông bị bắt, bố cáo việc này công khai trên báo, đài, ti vi... Mấy ông còn lại nghe đâu chuẩn bị bắt, dáng rúm ró, ngồi một chỗ thở dài, đi ra ngoài cứ phải lén lút, không dám ngẩn mặt nhìn ai...
Sao gần tháng nay bên ngoài, bên trong, bà nghĩ, “hạn”nặng thế không biết? Nguyên nhân do đâu? Bà suy nghĩ, thậm suy nghĩ mà không thể tìm ra câu trả lời.
Lại phải đến thầy.
Ông thầy tướng nổi tiếng cả vùng, giỏi giải hạn. Bà nhờ cậy nhiều lần. Lần này, bà đến, chưa kịp chào hỏi, ông thầy phán ngay:
- Nhà bà " hạn" nặng lắm rồi. tất cả là do chồng bà gây nên.
Nghe vậy bà ngạc nhiên:
-Thầy nói sao? Sao lại do chồng tôi?
- Thế cả tháng nay bà không nghe thiên hạ họ nói gì về chuyện của chồng bà à!
- Chuyện gì, thưa thầy? - Bà hỏi lại.
Ông thầy tướng nhìn bà, lắc đầu:
- Chuyện lớn như thế mà bà không biết, cũng lạ. Chồng bà cho người dời lư hương bằng đồng dưới bức tượng thánh. Quả báo nhỡn tiền, nhà bà rồi các “đệ”của chồng, thậm chí chồng của bà sẽ gặp “hạn” rất nặng. Lư đồng ấy... - Thầy tướng giải thích - không phải lư đồng bình thường, đó là Quốc bảo được đặt dưới tượng của ông Thánh yêu nước, đánh giặc xâm lược giỏi. Ông Thánh rất thiêng, mấy trăm năm nay dân thờ, lư đồng để dưới chân tượng của ông Thánh đâu có đơn giản thích dời là dời... Làm điều đó sẽ có nghiệp chướng rất nặng, không thoát được!
Bà nghe vậy, mồ hôi trên mặt chảy đầm đìa, sợ ra mặt. Thế là rõ, bạn của bà, “đệ” của chồng, người mà chồng của bà yêu cầu ký giấy ra lệnh dời lư đồng, lẽ ra khỏi bệnh, vì làm việc này, chết tức tưởi, không nhắm mắt. Còn gia đình bà, kể cả bạn bè của chồng gặp “hạn” nặng cũng do việc này. Bà chắp tay lạy thầy tướng, nói thật lòng:
-Nam mô a di đà phật! Con nhờ thầy giải "hạn". Nếu không được, có lẽ nhà cửa của con không giữ được, mà mạng của chồng con chắc khó toàn...
Thầy tướng đến bàn thờ thắp mấy cây hương rồi quỳ xuống khấn vái. một hồi rồi thầy đứng dậy quay lại nói với bà :
-Tôi xin rồi, thần chỉ có thể giải cho gia đình bà, thậm chí là chồng của bà, với một điều kiện...
- Điều kiện gì ? Thưa thầy!
- Mang trả lư hương về chỗ cũ, đặt đúng vào vị trí dưới chân tượng Thánh. Nếu không làm ngay điều đó, nhà của bà sẽ vẫn còn gặp “hạn”, rõ nhất là chồng của bà, tưởng “ quyền cao, chức trọng” nhưng vì làm việc này, không chịu đặt lư hương về lại vị trí cũ, dân khinh như chó. Còn một điều nữa ...
-...
- Để dân chửi, dân khinh, uy tín không còn, mấy ông trên cũng chán, đại hội tới, chắc gì còn tại vị ở chức này. Đấy mới là cái “hạn”lớn! Mất chức là mất hết, còn bị người ta “đào mồ, cuốc mả ” vì chuyện dời lư đồng...
ỐI giời ơi! Nghe đến đấy mặt bà tái xanh, tái dại, nói lắp bắp:
-Thưa thầy! Con sẽ nói với chồng, cho người trả lư đồng về đúng vị trí cũ rồi mời thấy đến làm lễ giải "hạn"...
Nghe vậy ông thầy tướng dặn thêm:
- Đúng ! Việc đó phải làm ngay, để chậm một ngày là "hạn" sẽ đến gần một ngày. Càng chậm, " hạn " càng tích tụ, đến một lúc nào đó thành " hạn" lớn, cực lớn. Chẳng phải sự nghiệp chồng của bà bị đổ mà cả cơ đồ chồng của bà phụng sự, tôn thờ cũng đổ theo. Lúc đó là hết phương sách cứu chữa. Thầy có cao tay, lắm bùa phép cũng đành chịu...
... Quá sợ, bà gặp chồng nói ngay:
- Ông phải cho người đem ngay cái lư đồng đặt vào vị trí cũ cho tôi. Ông không làm điều đó, thánh vật ông chết, cả cơ đồ ông thờ, ông phụng sự cũng không còn, còn nhà mình sẽ tan .
Nét mặt chồng của bà đau khổ, nói :
-Tôi biết điều đó chứ! Nhưng đây là lệnh của trên...
-Lệnh thế nào?
-Trên nói để lư đồng ở đấy dân dễ tụ tập, gây mất trận tự, không quản lý được, cần di dời...
-Sao họ nói ngu thế! -Bà tức giận - người ta tụ tập thắp hương thờ Thánh yêu nước thì phải khuyến khích chứ. Lẽ ra ông không làm! Còn bây giờ... ông có làm được không? Nếu ông không làm tôi sẽ làm!
Chồng bà lắc đầu, nói chán nản, không thể chán nản hơn:
- Bà không làm được mà tôi cũng không làm được nữa rồi...
-Vì sao thế ?
- Cái lư đồng đó, theo lệnh của trên , tôi cho đập nát làm phế liệu bán cho lò đúc đồng, còn đâu nữa mà đặt vào vị trí cũ...
Nghe chồng nói vậy, bà lăn đùng ra ngất!

                           HƯƠNG NƯỚC MẮM!  

Nghề làm nước mắm là nghề gia truyền, Nội tự hào điều đó.
Nội sống, chết với nghề làm nước mắm.
Tôi nói điều đó không sai, là bởi ở bên Nội, lúc làm việc, lúc ngủ Nội cũng chỉ nghĩ về nước mắm.
Tôi thấy Nội làm nước mắm rất cẩn thận đến độ như kỹ tính không ai có thể bắt chước được. Nguyên liệu làm nước mắm, Nội dùng là cá cơm, đúng tháng đánh bắt. Muối ướp cá, Nội phải chọn đúng bãi, đúng nắng, trắng tinh khiết, thật đều hạt. Rồi chum để đựng cá ướp cũng chính tay Nội đặt, tròn vành, khít nắp, trơn vách ...
Nghĩa là nghề làm nước mắm, đối với Nội, thành một sự cầu kỳ đến thành kính.
Ngày rút nước mắm, Nội thắp hương, khấn đất trời, ơn tổ tiên. Chuẩn bị rút nước mắm, ánh mắt của Nội biểu hiện sự hồi hộp như thể người ta mời Nội đến xem một cảnh tiên mà Nội chưa hề hình dung ra. Dẫu tôi biết, Nội làm việc này, rút nước mắm đến cả trăm lần, gần cả đời người, thế mà lần nào cũng như là lần đầu tiên. Tay Nội run run rút lõ gỗ cho dòng nước mắm, vàng óng như cánh gián, bốc mùi thơm, từ từ chảy vào chậu sành hứng bên dưới. Ánh mắt của Nội biểu hiện sự sung sướng. Nội cúi xuống hít hà hương nước mắm.
Hương nước mắm, đối với Nội, tích tụ hương trời, hương đất, Nội sống với Hương đó như người ta sống cần không khí vậy.
Nội hít hà xong rồi ngẩn lên. Nét mặt của Nội khoan khoái như thể không còn cái sướng nào bằng...
Cũng vì cách làm nước mắm, cũng như hương nước mắm thơm đặc biệt như vậy mà uy tín, tên tuổi cũng như cơ sở sản xuất nước mắm của Nội vang xa. Có lần, một ông “lớn” ghé qua, đi theo là một bầu đoàn thê tử hùng hậu. Ông lớn ấy đến thăm cơ sở sản xuất nước mắm của Nội. Sau khi tham quan xong, ông khen:
- Cụ làm rất tốt, phải gìn giữ, phát huy nghề truyền thống này, không được để mai một. Nước mắm truyền thống của chúng ta là niềm tự hào dân tộc, tôi sẽ yêu cầu các ban, ngành tạo mọi điều kiên thuận lợi nhất cho Cụ cũng như cơ sở làm nước mắm của Cụ sản xuất, đạt hiệu quả đúng như chúng ta mong muốn.
Ông ấy nói thế, nhưng thực tế không phải thế.
Lại nhớ có lần họ mời Nội đến dự một lễ lớn, khen thưởng những người sản xuất giỏi. Lúc về nét mặt của Nội buồn hẳn, tôi gặng hỏi, Nội mới cho biết:
- Cái ông lớn khen Nội ấy, lúc trao bằng khen cho Nội, ông ấy lại trao luôn bằng khen cho cái thằng mặt như mai cua, có ria mép đen, mắt gian xảo, giám đốc một tập đoàn làm “ nước mắm công nghiệp” mà thực chất là nước chấm pha các loại hóa chất hỗn hợp. Đã có lần, vì loại nước chấm này mà Nội bị dị ứng, phải đi bệnh viện, con nhớ không ?
Nội nhắc lại một chuyện mà làm cho cả gia đình tôi lúc đó hoảng sợ.
Nội đi dự một đám giỗ lớn, ở đó họ dùng “ nước mắm công nghiệp” để làm đồ chấm. Mới chấm sơ qua , Nội bị dị ứng, cả người nổi mẩn đỏ, khó thở, mồ hôi đổ dầm dề, chân tay lạnh toát... phải đi cấp cứu gấp.
Sau này một bác sỹ giải thích với tôi:
-Nước mắm truyền thống sản xuất đúng quy trình sẽ sạch, tinh khiết, đủ độ đạm có lợi cho khỏe. Nội của anh có nghề mấy chục năm làm ra loại nước mắm này, vì thế Nội không chịu được với mùi nước mắm lạ, rất nhậy cảm dẫn đến dị ứng với những loại “ nước mắm công nghiệp” mà thực chất là nước chấm pha hoá chất hỗn hợp. Với sức khỏe và tuổi của Nội, càng tránh xa “ nước mắm công nghiệp” này bao nhiêu, càng tốt bấy nhiêu. chứ thêm một lần nữa là rất nguy hiểm...
Đấy là một chuyện để Nội không vui, còn một chuyện nữa, cũng vì “nước mắm công nghiệp” pha hóa chất tổng hợp giá rẻ mạt, cộng với quảng cáo “láo” trên báo, ti vi... đánh lừa người mua, nên nước mắm của Nội ít người mua hơn trước, Nội buồn lắm. Nội nói:
- Con làm nghề viết văn, viết báo, phải đánh động cho dư luận biết độ nguy hiểm của “nước mắm công nghiệp” của thằng có mặt mai cua, ria mép đen, mắt gian giảo làm giám đốc đang sản xuất hàng loạt. Nội mới chỉ chấm sơ qua loại nước chấm đó mà bị nhiễm độc dẫn đến dị ứng, ngày mai thì sẽ là bao nhiêu người, rồi cả dân tộc mình bị đầu độc con ạ!
Biết tôi sắp ra nước ngoài theo sự phân công của Tổng biên tập để viết tin, Nội dặn:
-Con đi ra nước ngoài, cố gắng viết, tuyên truyền cái gian khó, rất chuyên cần, đổ mồ hôi, sôi nước mắt làm nên cái “ đẹp” của nghề làm nước mắm truyền thống mà dân Việt Nam gây dựng bao đời, trong đó có Nội để mọi người hiểu, cảm phục hơn, mua nhiều hơn, cương quyết không dùng “nước mắm công nghiệp” của thằng mặt mai cua, ria mép đen, mắt gian xảo. Nội căm thù thằng đó!
Tôi hứa sẽ thực hiện lời dặn của Nội.
... Tôi mới đi được gần tháng thì nhận được điện ở nhà báo sang:
“ Con về gấp, Nội đang có dấu hiệu chuyển biến bệnh tình rất nặng...”
Tôi cố trấn tĩnh, hỏi nguyên nhân bệnh của Nội ? thì được người nhà trả lời:
- Mới đầu cũng nghĩ là bệnh già, Nội dưỡng sức một thời gian sẽ khỏi. Khi Nội nằm viện, ông “lớn” từng biết và trao bằng khen cho Nội đến thăm bệnh viện. Biết Nội nằm đây, ông ấy đến tận giường bệnh hỏi thăm và tặng quà. Lúc ấy Nội mệt, nói lúc tỉnh, lúc mê: “ ... Giữ nước mắm... của tôi... hương nước mắm của tôi đâu...”. Ông “ lớn” nghe vậy, nói ngay: “Biết cụ là người sản xuất nước mắm có nghề nên trong gói quà tôi tặng có một chai nước mắm đặc biệt, rất ngon. Lúc nào Cụ tỉnh, mở chai nước mắm đó ra, ngửi thấy mùi hương nước mắm đó chắc Cụ sẽ khỏe...”. Con có biết không? Cái chai nước mắm có vỏ, nhãn rất đẹp, để trong một hộp rất trang trọng lại là chai “ nước mắm công nghiệp” của Tập đoàn thằng mặt mai cua, ria mép đen, mắt gian xảo làm. Khi Nội tỉnh, kêu đói, cô hộ lý không biết sự độc hại của chai nước mắm đó, rót ra chan một thìa vào bát cháo. Nội chưa ăn, mới ngửi thấy hương của loại nước mắm “bất nhân” đó, Nội lăn ra bất tỉnh. Đến giờ Nội trở bệnh nặng, e không quá khỏi...

                      

TRUYỆN NGẮN - 128

[Không rõ 07/03/2019 21:18 | by kytrung ]

 

Chú viết được, cháu khen! ( Ảnh minh họa)

 

                       NHƯ CÓ PHÉP MẦU

 

 

... Ông chính thức bị “lột” hết chức vụ, mọi tiện nghi nhà nước cho ông hưởng, bị lột sạch. Thậm chí, cái bảng bằng đồng khắc họ tên và chức vụ để trên bàn làm việc, chiều hôm trước còn đó, sáng hôm sau ông đến, đã thấy ai lấy mất...
Từ một người “ gọi gió, hô mưa” giờ trở thành một anh công chức “quèn”, kinh hơn, mọi người trong cơ quan nhìn ông với con mắt ghẻ lạnh, coi thường...
Cả gia đình ông sống trong không khí u ám, không ai nói với ai một lời nào, những bước chân nặng nề, như cố lết trên sàn nhà, mặt người nào người nấy như đưa đám, thậm chí có người đấy mà như tất cả như bị câm...
Chỉ khi nghe tiếng bước chân ông về, trong nhà mới rộn rạo lên một chút. Vợ ông hỏi ngay, giọng lo lắng:
- Ông ơi! Liệu họ kê biên tài sản nhà mình không ?
Ông trả lời:
- Kê biên thì chưa chắc, nhưng chuyện đi tù chắc là có.
Nghe ông nói vậy, vợ ông giật thột:
-Thế thì chết rồi, không có cách nào “gỡ” sao ?
Ông nghe vậy, im lặng một lúc có chiều suy nghĩ:
-Bà để tôi tính!
Ông có nghiệp vụ, thừa kinh nghiệm, biết dấu kín dấu vết. Tài khoản có cả trăm tỷ đồng, không đứng tên ông, đứng tên một thằng “nước ngoài” đến Việt Nam đầu tư. Chục cái biệt thự, không có cái nào đứng tên người trong gia đình , toàn đứng tên mấy thằng “cha vơ, chú váo” có bói cũng không ra địa chỉ, họ hàng dính líu đến ông... Chính vì thế, thằng “đệ” bị bắt, khai ra mấy vụ án lớn “dính” đến ông, cơ quan điều tra không tìm ra chứng cứ, đành phải kết luận: “ Chưa tìm ra bằng chứng có liên quan đến vụ án...”. 
Dù có như vậy, vì thằng “đệ” là thân cận, nó tham ô quá lớn, lấy tiền nhà nước quá lớn, ông phải chịu liên đới. Báo chí, nhất là bọn “phây”, không biết chúng nó “moi” ở đâu mà có nhiều chuyện về ông. Từ những phi vụ làm ăn khuất tất lấy tiền nhà nước đến những vụ “ăn chơi” sành điệu, tiền đổ vào còn nhiều hơn “đổ thóc vào bồ” ... Án tù thật nặng, bọn “phây” gào lên, ông chịu là tất yếu!
Đi tù, đối với ông, dù chỉ một ngày là hỏng. Phải tìm cách “ gỡ” không thể bị tù. Nhưng “gỡ” bằng cách nào?
Ông bí mật đến gặp một “ sư thầy”. 
“ Sư thầy” với ông là bạn thân, trước đây cùng học một trường đào tạo. Khi ra trường, bạn ông được yêu cầu học thêm kinh kệ, đầu cạo trọc, khoác áo cà sa... biệt phái sang bên tu hành, hành đạo mà thực chất là làm nghiệp vụ đã được đào tạo. Hiện bạn ông đang trụ trì một ngôi chùa lớn rất nổi tiếng về chuyện “giải hạn”, “giải sao thái bạch, la hầu”. Vừa rồi trùng tu ngôi chùa này ông góp nhiều tiền nhất. Số tiền này chỉ có ông và “sư thầy” biết!!! Việc này tiện cả đôi đường. Vừa là chỗ rửa tiền một cách tinh vi, vừa là chỗ đi lại mong “phù hộ đô trì” những phi vụ làm ăn không bị lộ. Lớn hơn “ sư thầy” cùng ông có thể “ ăn chia” tiền của những khách thập phương đến cúng bái, nhất là lúc tao loạn như thế này, họ càng cúng bái, mỗi lúc một nhiều, tiền ăn chia càng lớn.
“ Sư thầy” nghe xong nỗi lo lắng mà ông tâm sự, nói như không tin: 
- Ngày còn học trong trường, tôi đã phục anh, anh là người “đa mưu, túc kế” mà lại không tìm ra lối thoát chuyện này à! 
- Theo anh, gỡ bằng cách nào ? 
- Anh hỏi thật chứ ?
-Tôi hỏi thật. Lúc này bí quá, tôi phải nhờ anh.
“ Sư thầy” ghé sát vào ông, nói nhỏ:
-Tôi hiểu, sẽ gỡ cho anh...đây... cứ thế này...thế này ...
“ Sư thầy” đưa cho ông một lá bùa, dặn:
-Anh cứ thực hiện đúng những điều đã ghi trong lá bùa, mọi việc sẽ yên ổn! Tin tôi đi.
Nhận lá bùa, ông chắp tay cung kính :
- Nam mô a di đà phật! Bạch thầy, tôi sẽ thực hiện.
Lần đầu tiên, ông gọi bạn bằng “thầy”.
... Phiên tòa xử thằng “ đệ” và ông bọn phóng viên bu đông, bu đỏ, chưa kể cả bọn hóng hớt bên ngoài. 
Tòa chưa xử mà dư luận đã đồn đoán râm ran, trên “phây” đủ lời bàn tán to, nhỏ:
- Thằng “đệ” là đầu sai, lão ấy không chỉ đạo, thằng ấy chỉ có bốc c...! Ra tòa chắc sợ vãi đái.
- Lão ấy tham tàn bạo, “ ăn” không từ một thứ gì! Nghe đâu những vụ mua không qua đấu thầu mấy khu đất vàng ở thành phố Đ...lão đút túi cả trăm tỷ...
- Lần này lão ấy phải tù mọt gông! Củi “gộc” mà... 
Trái với lời đồn đoán, trên xe bước xuống, trong bộ quần áo được là thẳng mượt, nét mặt ông bình thản, đàng hoàng y như hồi còn đương chức. Ông bước những bước đĩnh đạc... cứ y như hồi xuống cơ sở được tiếp đón rình rang... Thế vẫn chưa lạ, còn một điều “lạ’ nữa, thằng “đệ” của ông bị tòa xử những tội rất nặng về tham ô, gian manh trong thủ đoạn, lợi dụng lòng tin của cấp trên để lừa đảo... chịu một án tù trên hai chục năm, thì ông, tòa chỉ xử một tội: “ Thiếu trách nhiệm, quá tin cấp dưới, không sâu sát, gây nên hậu quả nghiêm trọng...” tòa xử án treo mười hai tháng...
Chuyện ông bị xử án treo, dư luận rất ngạc nhiên, nhưng ngạc nhiên nhất là vợ của ông:
- Lúc nghe tòa tuyên án, tôi không tin, phải hỏi người bên cạnh có đúng là ông được án treo không? người kia gật đầu, tôi mới tin. Mà sao...tôi tưởng sẽ là án nặng, mà ông lại chỉ là “án treo”?
Trong phòng ngủ, kín như bưng, chỉ có vợ chồng, ông khẽ khàng rút lá bùa ra đưa cho vợ:
- Bà đọc lá bùa này đi, sẽ hiểu!
Dưới ánh đèn nhỏ, vừa đủ soi vào một mảnh vải vàng viết mấy chữ đen bé như con kiến, vợ ông đọc: “ ... Đến gặp ngay ông ... nói: “ Tùy ông xử... ông chỉ đạo tòa xử nặng tôi, tôi sẽ nói hết cho dân biết”.
Đọc xong, vợ ông vẫn chưa hiểu, hỏi lại :
- Tai sao chỉ có mấy chữ này trong lá bùa mà ông lại được án treo.
Ông giải thích:
-Thằng này đang rất tham quyền cố vị, tôi mà tung tóe hết mọi việc nó làm, dân sẽ nổi dậy, nên nó sợ...
Bà vợ ông nghe vậy cười sung sướng:
-Tôi hiểu rồi...
Ông sung sướng hơn, trong thời kỳ thụ án treo ông dưỡng sức, tẩm bổ cơ thể. Hết thời gian đó, ông sẽ đi nước ngoài, thăm con bồ trẻ cùng một tòa biệt thự mua cho em. Không ai sướng bằng ông.
Chuyện này chỉ có ông biết!

 

 

                            SƯỚNG ! RẤT SƯỚNG!

 

 

Tôi nói với ông Cầu, Chủ tịch Hội Văn Hiến:
- Thưa anh, anh N... muốn gặp anh!
- Cậu có biết anh N...gặp mình có việc gì không ? - Ông Chủ tịch hỏi lại tôi.
Tôi vội lắc đầu ngay:
- Dạ! Thực sự ... em không biết!
Nói là như vậy, nhưng tôi biết rõ chuyện N... muốn gặp ông Chủ tịch Văn Hiến.
Giữa tôi với N... hồi còn học phổ thông có tình thân, chỉ có điều đường sự nghiệp hai thằng rẽ hai ngả. Tôi là anh công chức quèn, làm nghề viết văn, viết báo, hiện là Chánh văn phòng của Hội Văn Hiến, Hội có ông Cầu tuy tuổi lớn, nhưng vẫn giữ chức Chủ tịch Hội Văn Hiến liền mấy khóa. Còn N... gặp thời, lên chức như “ diều gặp gió” giờ là quan “to” nhất một vùng. Dẫu vậy, giữa tôi với N... giữ được một mối quan hệ, như những lúc cần vẫn gọi điện hỏi thăm nhau. Mối quan hệ này tôi không muốn cho ai biết, trong Hội Văn Hiến càng không biết, vì sợ mọi người nói “ Thấy người sang bắt quàng làm họ”.
N... gọi điện cho tôi, vì một bài thơ của ông Cầu ca ngợi N... N... nói trong điện thoại có ý rất bực mình:
-Tôi muốn nhờ ông nói vói ông Cầu, bỏ ngay bài thơ ca ngợi tôi trong tập thơ “ Chaò những con người đẹp nhất” . Nội dung bài thơ ấy viết không đúng về tôi, đã vậy, câu cú rất kém. Một người được gọi là nhà thơ, chủ tịch Hội Văn Hiến , không thể viết một bài thơ dở cả nội dung lẫn nghệ thuật trình bày như vậy...
N... nói vậy làm khó cho tôi, vì tôi là lính của ông Cầu. Ông Cầu có một đức tính mà toàn thể hội viên Hội Văn Hiến đều biết. Ông luôn cho rằng thơ của ông là đỉnh cao trí tuệ. Ông rất tự hào viết được những bài thơ đó. Thơ của ông, như có lần cao hứng, ông khoe :
-Thơ anh, mỗi con chữ, mỗi dòng ... đều lọc từ sự tinh túy trời đất. Thơ của anh là sự tích tụ của cả một dòng họ khoa bản, tri thức, của một nền văn hóa, Thơ của anh, là tiếng nói đại diện cho cả một thời đại ... 
Ông Cầu nói vậy nên đám “ lính lác” chúng tôi trong Hội, ít khi phê bình thơ của ông. Có phê bình thì cũng “dấm dúi” sau lưng, chứ trước mặt ông Cầu, chúng tôi im lặng. Còn một điều nữa, ai chê thơ ông Cầu, ông ấy biết được, sẽ ghét ra mặt, thậm chí còn mắng te tát: 
- Nhà thơ như anh, lòng tự trọng và danh dự lớn lắm, không được phép bất cứ ai, nhân danh này nọ,chức quyền thế này, thế kia phê phán. Nếu có điều đó, anh coi đấy là cuộc chiến đấu “một mất, một còn “ để bảo vệ nhân phẩm một con người, một nhà thơ chân chính...
Nay N... phê phán thơ của ông Cầu nhờ tôi truyền đạt lại, đặt vị thế của tôi vào thế khó xử. Tôi lựa lời nói với N...:
-Thực ra tôi truyền đạt ý kiến của anh đến Chủ tịch Cầu cũng dễ thôi, nhưng sợ, chủ tịch Cầu hiểu không hết ý. Tốt nhất, theo ý tôi, anh nên gặp trực tiếp, nói cho Chủ tịch Cầu hiểu thì hay hơn...
- Có nên thế không ? 
-Nên anh ạ! Biết đâu qua lần gặp trực tiếp ông Chủ tịch Hội Văn Hiến anh sẽ hiểu cái hay về thơ của ông ấy...
Trong máy điện thoại, tôi nghe thấy tiếng cười của N...Rồi N... nói:
-Thôi ,được rồi, tôi sẽ gặp trực tiếp ông Cầu, chủ tịch Hội Văn Hiến, nhờ anh báo với ông Cầu, đồng thời sẽ gừi kèm giấy mời là giờ...ngày... tôi gặp ông ấy...
Nghe N... nói vậy, tôi thở ra nhè nhẹ như trút được một gánh nặng.
Ông Cầu được N ... mời nét mặt có vẻ vui. Ông đóng cửa phòng, tập lại dáng đi, và luyện lại giọng, lên bổng, xuống trầm bài thơ ông viết ca ngợi N... một nhà lãnh đạo : “ Toàn năng, xuất sắc, thông minh, trọn vẹn cả đức lẫn tài”. Ông gọi tôi vào nhờ xem lại cách ăn mặc, dáng điệu, cách để tóc như thế nào để có một thế mà cấp trên nhìn cấp dưới hài lòng nhất, ưng ý nhất...
Đúng giờ... đúng ngày... ông Cầu nói với lái xe đưa ông ấy đi gặp N...
Ngay sau cuộc gặp đó N... lại điện cho tôi:
- Tôi gặp ông Cầu, Chủ tịch Hội Văn Hiến, góp ý những điều chưa được của tập thơ “ Chào những con người đẹp nhất” mà ông ấy là tác giả, nhất là bài thơ ca ngợi tôi, cả nội dung lẫn hình thức,theo ý tôi, nên bỏ ra khỏi tập thơ. Tôi nói: “ Hội Văn Hiến, tiếng có vẻ “lớn” mà chỉ có toàn những tập thơ “nhỏ” như thế này. chúng tôi không “ nuôi” Hội của các anh nữa đâu”. Ông ấy nhận lỗi, hứa sửa chữa và nói như sắp khóc: “ Các anh không nuôi chúng tôi, chúng tôi chỉ có nước đi ăn mày...”.Trông dáng và nét mặt ông ấy, thật tội, tôi phải động viên: “ Nói là nói thế thôi, nhà nước vẫn nuôi các anh ... nhưng tôi góp ý, các anh phải nghe, phải viết, phải làm đúng như thế...". Ông Cầu gật đầu liên tục.
... Ấy vậy, khi gặp tôi, ông Cầu lại khoe với giọng phấn chấn, rất tự hào:
- Anh N...khen hết lời cả tập thơ “ Chào những con người đẹp nhất!”, nhưng khiêm tốn, nói tôi nên rút bài thơ viết về anh ấy ra khỏi tập thơ. Tôi thấy đúng, để tái bản lần sau, tôi rút bài thơ đó ra. Đặc biệt, với sự nhãn quan sáng suốt, thấy được tầm quan trọng của Hội Văn Hiến, anh ấy quyết định nhà nước vẫn nuôi Hội Văn Hiến. Anh có sướng không? Chứ tôi sướng, rất sướng!
Ông giơ hai tay lên giời, cười có vẻ mãn nguyện...

 

 

                        

 

TRUYỆN NGẮN - 127

[Không rõ 27/01/2019 18:05 | by kytrung ]

 

Chú viết truyện ngắn làm cháu suy nghĩ quá! ( Ảnh minh họa)

 

                                                             ĐIÊN TIẾT

 

 

... Cứ cuối năm thì mấy bà, mấy cô là phu nhân các ông đương chức của những chức rất “to” hay tụ họp lại gọi là “họp mặt cuối năm” để “vui vẻ”.
Nói là vậy, kỳ thực là đến để khoe của. Con thì diện áo đầm cỡ vài nghìn đô, con thì đeo ở cổ dây chuyền mà tiền đô có xếp cũng “không đếm được”, con thì xách túi xách, thế giới chỉ có vài chiếc... rôm rả, vui vẻ, cười, nói cứ ngất trời .
Nhưng năm này, bà lại thấy không khí có vẻ khang khác. Vẫn ăn mặc diêm dúa như vậy, bàn tiệc vẫn ề hề đồ ăn, thức uống đắt tiền, nhưng không khí có vẻ trầm lắng.
Thấy bà vừa bước vào, một con chạy ra, hỏi ngay:
-Chị ơi, chuyện của em vừa rồi, anh nhà có ý kiến gì không? Ông xã em lo quá!
Bà nhìn nó, rồi so sánh với mình, tự nhiên phát ghét. Nó chỉ được dáng, da, nét mặt chứ là thứ nạ dòng, hai , ba lần bỏ chồng, hay ho gì, mà thằng ấy lại “bập” vào. Lại nữa, con này văn hóa thấp hết chỗ nói. Mới bám hơi chồng đã lên mặt. Đi đâu cũng bắt “cơm bưng, nước rót”, kẻ hầu người hạ, thậm chí nó đi một mình ra sân bay cũng yêu cầu xe sang đưa đi, phải có công an dẫn đường, trông rất chướng. Vừa rồi báo chí lên tiếng phê phán, rồi trên “phây” hùa vào lên án... Nghe con này hỏi bây giờ bà mới biết nguyên nhân vì sao chồng bà, lãnh đạo “to”nhất, thủ trưởng của chồng mấy đứa này mấy hôm nay tính tình tự nhiên gắt gỏng, cáu bẳn, bực mình, hết ra, lại vào, cơm chẳng buồn ăn, bà hỏi cũng không nói. Thậm chí có lúc bà hỏi gắt quá, chồng bà quát lên:
-Chuyện của tôi bà biết gì mà hỏi?
Hóa ra là do nguyên nhân này. Nghe nó hỏi vậy, bà trả lời nhấp nhẳng:
-Mấy hôm nay ông xã tôi bực lắm, đến bây giờ vẫn còn bực - Bà còn nói thêm làm cho nó sợ - Tôi nghe đâu, sắp tới họp Thường vụ sẽ yêu cầu chú ấy giải trình chuyện của cô đấy. 
Nghe bà nói vậy, mặt con này tái dại, nói lắp bắp:
-Thôi chết em rồi! Làm thế nào đây chị? Anh ấy mà bị kỷ luật chắc em cũng khổ...
Lại một con khác chạy đến nắm tay bà:
-Chỉ có nghe anh ấy nói gì về chuyện của em không ?
-Chuyện của cô làm sao?
Nó nhìn bà, rồi vội cúi xuống, nói lý nhí:
-Em dại... nói không hay...làm mất uy tín chồng của em...nghĩa là ....
- Nghĩa là thế nào ?
-Em nói với báo chí, là lấy anh ấy, vì anh ấy sống trong sạch, hiện gia tài không có gì, chỉ có tình cảm chân thành, nhất là có đạo đức của một người cộng sản chân chính... 
-Nói như vậy mà làm sao lại mất uy tín chồng của cô?
-Chị có biết không ? - nó mếu máo - Nghe em nói vậy , bọn phóng viên, nhất là bọn “phây”, chúng nó mới moi ra, chồng của em không phải như thế. Chồng của em, gia sản có mấy biệt thự , bỏ vợ, bỏ con để lấy em. Rồi hồi chồng em còn làm ở tỉnh thì có đơn tố cáo tham ô, dùng thủ đoạn xấu để chiếm đất của dân rất vô đạo đức... Dùng tiền chạy chức, chạy quyền...
Nghe con này vậy, bà không dám cười to, mà nghĩ thầm: “ Cho mày chết, ai bảo vênh váo ,”vạch áo cho người xem lưng” làm vợ phải biết giữ uy tín cho chồng chứ! Chồng hỏng là do vợ, chúng nó không thể nào học bà được.”.
Chẳng là, bà là vợ của ông “to” nhất. Để giữ uy tín cho chồng được dư luận đánh giá là một người lãnh đạo:” Đức độ, thông minh, liêm khiết..”. Bà rất tự hào về điều này, nên chuyện gia đình từ tài sản, đến tiền bạc... bà giữ kín như bưng. Ra ngoài đường hay tiếp khách, bà luôn ăn vận giản dị, không khoe khoang. Bà ít khi đi với chồng dự tiệc, khai trương, cắt băng khánh thành, đón tiếp quan khách. Bà không phát biểu linh tinh hay có hành động khoe của, giống bọn này... Thậm chí đi chợ, siêu thị... không ai biết bà là mệnh phụ của một ông to, chức quyền “ Khuynh đảo thiên hạ”. Chính vì thế mà tình cảm vợ chồng luôn đầm ấm. 
Nhưng quái lạ, mấy hôm nay chồng bực mình, đối xử với bà bằng một thái độ khác hẳn cứ như người thua bạc, lúc đờ đẫn, lúc bực mình, lúc quát mắng om sòm với những lý do không đâu? Bà không biết nguyên nhân vì chồng không nói. Bây giờ thì bà đã rõ nguyên nhân là do mấy con “mất dạy” này. Chúng nó mới nứt mắt, ngồi chưa ấm chỗ đã vội khoe của, khoe quyền của chồng làm cho thiên hạ chửi. Việc này gián tiếp liên quan đến chồng của bà, vì chồng của bà lãnh đạo trực tiếp chồng của chúng nó. “ Chân đau, miệng phải rên”. Nghe mấy đứa nói vậy, bà tức thay chồng, nói gay gắt:
-Các em phải giữ uy tín cho chồng chứ! Ai lại làm thế bao giờ... Chồng của chị, anh ấy không bao giờ cho phép chị làm việc đó
Một đứa mếu máo:
-Giá như chồng em được như chồng của chị, người đàn ông tìm cả nước mới có một. Đằng này... chồng em còn khuyến khích, tạo điều kiện chứ có phải em muốn đâu. Em ra sân bay về nhà, anh ấy lấy xe công rồi cho công an dẫn đường bảo vệ như anh ấy nói: “ Vợ của anh phải như vậy mới xứng!”.
Nghe vậy, bà lắc đầu, chồng của mấy con này cũng chẳng tốt đẹp gì, “thằng ăn cắp gặp con nạ dòng” mới nên nông nỗi. Cho chết! Nghĩ thế bà càng thương chồng, không biết chồng của bà xử lý chuyện này như thế nào? Mấy hôm nay ông ấy cứ gầy rộc cả người, chỉ vì những chuyện không đáng của cấp dưới...
Về đến nhà, bà thấy chồng ngồi im lặng trên ghế, nét mặt trông như người dính tai nạn, đờ đẫn. Lại gần, bà nói nhẹ nhàng như vỗ về:
-Sao những chuyện như vậy ông lại dấu tôi?
Chồng bà ngạc nhiên, quay lại, thay đổi thái độ, sợ hãi:
-Bà biết rồi ạ!
-Làm sao tôi không biết...
Chồng ba giật mình, hỏi lại:
-Bà biết thế nào?
-Thì đấy! Chuyện mấy con vợ của cấp dưới ông làm bậy. Con thì ra sân bay về nhà, chồng cho sử dụng xe công đưa rước lại còn cho công an dẫn đường. Con khoe chồng “trong sạch, đạo đức” bị báo chí, dư luận bóc mẽ, lòi mặt chuột... - Bà an ủi ông - Tôi biết, chúng nó làm những việc đó ảnh hưởng đến uy tín của ông, vì ông là thủ trưởng trực tiếp. Nhưng ông cũng không phải suy nghĩ nặng nề như thế, đứa nào làm, đứa ấy phải chịu, còn ông vẫn là người lãnh đạo uy tín, có đạo đức, không ai nghĩ sai về ông được...
Nghe bà nói vậy, chồng bà gầm lên:
-Kệ mẹ chúng nó, tôi quan tâm làm gì... 
-Thế mấy hôm nay ông có chuyện gì mà trông có vẻ lo lắng, bực bội ? – bà ngạc nhiên.
Chồng bà không nói! 
Mà nói thế nào được. 
Chồng dấu bà, có quỹ riêng, bị con bồ trẻ lừa lấy mất gần một triệu đô la, sau đó nó cùng thằng chồng mới cưới ” tếch” ra nước ngoài...

 

 

 

                                                 TẬN CÙNG TỘI ÁC

 

 

... Khả quát mấy thằng “đệ”:
- Chúng mày làm ăn như con c... Lẽ ra bắt nó “nôn” ngay lúc đó, chứ đợi ngày mai, nhỡ đâu nó trốn như mọi lần thì sao?
Thằng “đệ” trưởng nhóm, tay chân xăm trổ vằn vệt, lông mày sâu róm, đầu cạo trọc lốc, liếc nhanh nét mặt Khả, rồi nói có vẻ quả quyết:
- Nó làm sao mà trốn. Em đố đấy! Em cho người lục tung nhà, khám kỹ mọi chỗ, quả thật nó không có tiền. Đánh nữa, để “ khảo” em sợ nó chết. Mà nó chết thì phức tạp, tiền không đòi được, lại có “cớ” để công an sờ “ gáy”...
- Biết vậy, làm sao mày lại nói với anh, ngày mai nó trả tiền?
Thằng “đệ” rút trong túi một tờ giấy cam đoan của thằng ăn cắp chiếc điện thoại đưa cho Khả xem. Trong tờ giấy đó thằng ăn cắp chiếc điện thoại viết với nội dung, ngày mai đúng chín giờ, Khả cho người đến, nó sẽ trả toàn bộ tiền vay. Khả cầm tờ giấy cam đoan có chữ ký bẩn như “gà bới cát” hơi thắc mắc:
-Nó lấy tiền đâu mà trả nhỉ?
Nhưng rồi Khả được mật báo, buổi chiều cùng ngày, tại nhà thằng ăn cắp chiếc điện thoại, nó làm một mâm tiệc, mổ gà, mời mấy người trong họ hàng dự, với lý do : “ Em vừa kiếm được một món tiền đủ trả nợ”. Nghe vậy Khả yên tâm, chắc thằng này vay được tiền trả nợ cho Khả, nó mới liên hoan như vậy. 
Thế là Khả có một món tiền lớn nữa rồi!
Khả cầm đầu một đường dây “tín dụng đen”chuyên cho vay nặng lãi. Lẽ ra Khả không dính đến thằng này, cũng không phải nhọc công sai “đệ” đi đòi nợ . P... một công an điều tra , vốn là bạn thân thiết, cho Khả biết:
-Tôi đang thụ lý một vụ án. Thằng này “ thó” một cái điện thoại đắt tiền, bị bắt, hiện cho tại ngoại, nhưng nó rất sợ đi tù. Tôi có nói với nó, muốn khỏi đi tù, phải “lo” đủ một trăm triệu, tôi sẽ giúp nó chạy các “cửa” . Nó có vẻ chấp nhận, nhưng lại nói với tôi: “ Không có tiền!”. Anh đến xem thế nào? Ở đây tôi gây sức ép, buộc nó phải “chạy”, còn bên kia anh đưa tiền ra “nhử”, dứt khoát nó phải vay của anh. Nó đưa tôi số tiền đó, tôi với anh chia đôi. Còn anh bắt nó ghi nợ số tiền đã vay. Nếu nó chây ỳ, anh cứ cộng số tiền đó vào lãi suất hàng tháng. Thế là anh “ăn”hai cửa nhẹ nhàng mà còn được mang ơn ...
P... và Khả như hai gọng kìm xiết chặt thằng ăn cắp chiếc điện thoại. Một bên dọa không có tiền sẽ “ tù mọt gông”, đứa con bị bệnh sẽ chết, vợ chỉ còn nước “đi làm đĩ”, bên kia là Khả cứ mang tiền ra dứ. Thằng ăn cắp chiếc điện thoại hết chỗ cựa, mếu máo đồng ý vay tiền của Khả. Thằng ăn cắp chiếc điện thoại đến gặp P... nó đưa cho P... số tiền đó, mong thoát án tù. 
Lập tức P... và Khả cưa đôi, cả hai hỉ hả...
Sau này Khả biết, tội “ ăn cắp một chiếc điện thoại”, quá lắm là cảnh cáo “ Không tái phạm”, nhất là Khả nghe thằng này trình bày: “ Nhà nghèo, đi qua thấy chiếc điện thoại nằm hớ hênh bên của sổ, em nghĩ lấy chiếc điện thoại này cũng bán được vài trăm ngàn, số tiền đang cần mua thuốc cho con chữa bệnh. Ai ngờ...” thì tội này, cũng chỉ xử phạt hành chính, đưa về địa phương theo dõi, giáo dục, chứ đâu phải đi tù. Nhưng P... bạn thân của Khả, cùng một guộc. “Đớp” được cái gì là “đớp”, nó lợi dụng mác “công an” dọa thằng ăn cắp chiếc điện thoại, làm cho thằng này sợ vãi cả “mật xanh, mật vàng”.
Khi cho thằng ăn cắp chiếc điện thoại vay tiền xong, mấy lần đòi tiền không được, Khả căm P... Làm tiền thằng nào, chứ đi làm tiền một thằng “trên răng dưới d...” P... không thấy khốn nạn sao! Giờ P... ôm năm mươi triệu, ngồi rung đùi, còn Khả...suốt ngày nghĩ đến chuyện làm sao phải lấy được số tiền mà P... ngồi không mà được hưởng kia, tức ói máu!
Mấy lần Khả đến nhà thằng ăn cắp chiếc điện thoại, nó trốn biệt. Trong nhà chỉ có con vợ ôm đưa bé gầy như que củi, khóc ngằn ngặt vì bệnh, vì thiếu sữa. Con vợ thằng ăn cắp chiếc điện thoại mếu máo:
- Đấy bác xem căn nhà của vợ chồng cháu, đến mảnh chăn rách đắp cũng không có . Nay bác đến đòi nợ thế này, tiền đâu vợ chồng cháu trả. Bác cho vợ chồng cháu khất...
Không tìm được thằng chồng, thấy con vợ của nó nước mắt ngắn dài, tay quệt nước mũi liên tục, Khả quá ghét, gầm lên:
-Khất! Khất cái mả mẹ mày! Tiền của tao không phải là cát sông! Tao cũng phải “lao tam, khổ tứ”, “đổ mồ hôi, sôi nước mắt” mới có. Vợ chồng mày chỉ ngồi không mà hưởng, mà thoát án tù. Giờ định “xù” hả! Tao nói trước, thằng chồng mày trong tháng này không trả một trăm ba mươi triệu thì cả nhà mày không có đất sống đâu!
Chỉ mới nghe thế thôi, con vợ thằng ăn cắp chiếc điện thoại vội bỏ con xuống đất, lạy Khả như tế sao:
-Cháu lạy bác, mới có vài tháng sao từ một trăm triệu đã lên một trăm ba mươi triệu. Một trăm triệu còn không có tiền trả, bây giờ một trăm ba mươi triệu, vợ chồng cháu lấy tiền đâu. Cháu lạy bác! Lạy bác!
Khả nghe vậy, tức giận, định đá vào mặt con này một phát, may còn kìm lại được. Khả tuyên bố:
-Vợ chồng mày cứ chây ỳ, cố tình tìm cách trốn nợ, vài tháng nữa, tiền vay cộng vào tiền lãi lên hai trăm triệu. Mà đến lúc đó vợ chồng mày không trả, tao không nói suông, chồng mày sẽ chết, còn ngôi nhà này sẽ là mồ chôn cả nhà mày. Rõ chưa, con đĩ! 
Khả nhổ một bãi nước bọt, cùng đám đệ cầm gậy gộc, dao, búa... đi ra, bỏ mặc cho tiếng khóc của con vợ thằng ăn cắp chiếc điện thoại đang nức nở phía sau.
Mấy lần nữa, Khả cho “đệ” đến nhà thằng ăn cắp chiếc điện thoại đòi tiền. Thằng này trốn nhanh còn hơn “ rắn thấy chồn”. Nhưng chạy đâu cho thoát, đám “đệ” của Khả tóm sống thằng ăn cắp chiếc điện thoại trong một đêm đông rét mướt khi nó lẩn trong đám rạ cạnh ruộng lang. Đám “đệ” của Khả lôi nó ra, thằng ăn cắp chiếc điện thoại giống y “chuột chết vớt ở ao” lên, mặt mũi tái dại, cả người run như cầy sấy. Một trận đòn giáng xuống thằng ăn cắp chiếc điện thoại, cả đám “đệ”của Khả đập thằng này như đập bị bông. Người nó nhũn không khác gì một “bánh đa nhúng nước”. Quá đau, quá sợ thằng ăn cắp chiếc điện thoại ôm khuôn mặt đầy máu, nói thều thào:
-Lạy các ông...tôi không trốn nữa... tôi hứa.. .trong tháng này...sẽ có tiền...trả nợ... lạy các ông... đừng đánh... đau quá!
Thằng ăn cắp chiếc điện thoại nói thế, nhưng cũng mấy lần nữa, đến đòi, nó không có tiền trả. Lại ăn đấm, ăn đá... thiếu điều vỡ mật! 
Còn lần này nếu thằng ăn cắp chiếc điện thoại vẫn chây ỳ, không trả, Khả nghĩ, sẽ cho người bắt cóc vợ con của nó, bắt nó phải bán đất, bán nhà mà lấy tiền trả nợ. Nghĩ là thế, vừa hay, thằng “đệ” chìa miếng giấy cam đoan trả tiền của thằng ăn cắp chiếc điện thoại, Khả thầm mừng: “ Không căng với thằng này chỉ có ăn cám!”.
... Sáng sau, gần chín giờ Khả giục đám “đệ” đến nhà thằng ăn cắp chiếc điện thoại để lấy tiền nợ.
Khả ngồi bên ly cà phê, hút một điếu xì gà, có vẻ khoan khoái.
Chưa xong một ly cà phê, điếu xì gà còn hút dở, thì mấy thằng “đệ” chạy về, nét mặt hốt hoảng:
- Không xong anh ơi. Cả nhà nó chết hết rồi!
Khả nghe không tin, hỏi lại:
- Chúng mày nói sao! tại sao cả nhà nó chết?
Thằng “đệ” trưởng nhóm đòi nợ, nói lập bập:
- Vợ chồng nó giết con, rồi cả hai treo cổ tự tử... Giờ làm sao, anh?
Khả chỉ nghe có vậy, lấy hai tay đấm vào nhau, nói tức giận:
-Đ...mẹ thằng P, nó ngồi không cũng có năm mươi triệu đồng. Còn mình vất vả vẫn mất không năm mươi triệu vì nó. Đ... mẹ thằng chó ! 
Khả chửi.

 

 

 

 

 

Phân trang 1/181 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]