HÃY THƯƠNG CHÚNG TÔI - Phút nói thật - HAY THUONG CHUNG TOI - Phut noi that - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

 

HÃY THƯƠNG CHÚNG TÔI Phút nói thật

        Trước những câu hỏi lớn của thời đại, cả dân tộc muốn có một hướng đi đúng, là người viết văn, làm thơ, viết báo chân chính, lập trang blog - Theo tôi nghĩ -  là để muốn nói rõ chính kiến của mình, góp phần tìm ra đáp số đúng của điều đó. Cho dù chính kiến của họ, thông qua những bài viết, chắc gì những người lãnh đạo đã nghe. Tôi rất tin không có ai đứng đằng sau xúi giục những nhà văn, nhà thơ, nhà báo chân chính viết những bài đó. Trước bất công xã hội, trước những tệ nạn làm cho đạo đức con người chao đảo… những nhà văn, nhà thơ chân chính còn đắng đót lo cho vận mệnh dân tộc buộc phải lên tiếng bằng những bài viết đăng ở trang blog do họ lập, mong muốn xã hội chúng ta tốt lên, con người sống đúng với phẩm giá của mình, những nhà lãnh đạo được dân tin, dân mến, chế độ, nền chính trị ổn định.

          Cũng vì sự “tín chỉ” như vậy mà rất nhiều nhà văn, nhà thơ, nhà báo đã chịu bao nhiêu thiệt thòi, thậm chí cuộc sống thường nhật của những nhà văn, nhà thơ, nhà báo đó có lúc bị đảo lộn, không bình an !!!

        Nên thế, lập trang blog, không biết có ai nghĩ giống tôi không? Lập trang blog không phải khoe khoang khả năng viết lách, lại càng không phải để “chống đối” hay “ kích động”… suy nghĩ, kể cả sức và lực, tôi không thể làm được điều đó. Lập trang blog chỉ vì một điều đơn giản là để được nói tiếng nói của mình. Dẫu tiếng nói đó, có khi đúng được người đọc đồng tình, cũng có khi người đọc không đồng tình. Đúng, mình sẽ phát huy, còn không đồng tình, có lời góp ý, mình sẽ tiếp thu, sửa chữa.

        Càng chân thành càng tốt.  

         Còn một điều nữa, lập trang blog, là cách mình công bố tác phẩm nhanh nhất, sướng nhất là không ai biên tập, tự chịu trách nhiệm với tác phẩm của mình, bạn đọc sẽ hiểu đúng mình hơn.

          Lập trang blog, nói thẳng ra là gặp muôn điều khốn khó, ngoài tiền nộp đều phí mạng, còn  phải chăm viết, lười không viết, không có bài mới, số lượng lượt người truy cập sẽ giảm liền. Vì vậy, một ngày không rờ tới bàn phím, không ngó vào màn hình là thấy khó chịu. Cũng vì thế, gần như trong đầu luôn luôn phải nghĩ những đề tài để viết, có lúc quên cả chuyện ăn uống, quên cả chuyện gia đình, con kêu, vợ nhăn cũng mặc kệ,  nhuận bút không có một chinh, thậm chí còn “lẹm” vào đồng lương hưu còm cõi, hao tổn không biết bao nhiêu sức lực. Nhưng… chỉ cần nhận được một dòng phản hồi của bạn đọc ( Cho dù dòng phản hồi đó có thể khen hoặc chê) góp ý với bài mình vừa viết thế là bao nhiêu mệt nhọc tan biến, lại muôn ngồi vào bàn phím, gõ bài khác. Những bài viết trên blog, đó là những suy nghĩ thật của mình vì không ai đặt mình, cũng không ai khoán cho mình phải viết. Nếu có người hiểu cho mình, không sao, còn không phải như thế, chịu lời thị phi, thậm chí mắng mỏ, chửi tục… cũng không nên tự ái.

         Dễ gì được bạn đọc, đọc một cách chăm chú, rồi còn cho nhận xét.

        Với người viết, thế là hạnh phúc.

        Nhưng nói đi cũng nói lại. Mỗi bài viết được công bố trên báo giấy hoặc các trang mạng  là một sự lao tâm khổ tứ đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, vất vả đến cùng cực, chỉ mong bạn đọc tôn trọng. Nghĩa là đọc và góp ý chân thành, động viên, coi nhau như anh em trong nhà, đừng chửi bới, quy chụp, suy diễn. Hoặc giả có đăng lại bài của mình ở đâu đó, cũng chỉ mong ghi hộ tên tác giả, hay nguồn cung cấp bài cho rõ ràng. Mình đâu có đòi hỏi gì nhiều, làm như thế mới thể hiện là người có văn hóa, được mọi người nể trọng. Vừa rồi nhà thơ Văn Công Hùng cho biết, có một tay gọi là “ nhà báo”, y “ đánh thóp” bài của nhà thơ, xào xáo lại chút ít rồi đem in ở báo giấy mà không hỏi nhà thơ lấy một tiếng. Nhà thơ dọa đưa việc này lên công luận, nghe đâu, tay “ nhà báo” này đánh tiếng xin lỗi rồi hứa sửa lỗi bằng cách …sẽ cố gắng lên Gia Lai gặp nhà thơ, hứa sẽ đãi nhà thơ bằng một chầu cà phê.

            Nghe vừa ai oán, vừa buồn cười!

             Tôi vừa đọc một tản văn của nhà văn Nguyễn Quang Lập, nhà văn kể lại một câu chuyện vừa hài vừa bi về một ông bạn, đã ở một chức rất to, nhưng bất chấp cả đạo đức, bất chấp rằng mình không có tài,  lại đi đạo thơ, một bài thơ của nhà thơ Hữu Thỉnh.  Bị nhà văn Nguyễn Quang Lập phê bình, tay bạn “ chức to”  đó vẫn không thâý ngượng, vẫn cười nói hỉ hả.

             Không khéo, tôi đồ rằng, sau này nếu có ai đó viết về lịch sử văn học Việt nam thời hiện tại này, phải có một mục riêng nói về lịch sử “ đạo văn”, “đạo thơ” một biểu hiện sống động của việc luật pháp bị buông lỏng, một mảng tối sậm,  trong nhiều mảng tối sậm của xã hội…

            Đến giờ hình như chuyện ăn cắp thơ, ăn cắp văn chỗ nào cũng có, đến đâu cũng gặp…

             Nhà thơ, nhà văn, nhà báo chân chính không biết kêu ai.

            Còn đây là chuyện của tôi. Truyện ngắn “ Một câu chuyện buồn”, tôi viết đã lâu ( các bạn sẽ xem lại phần sau). Truyện ngắn này đăng ở tập truyện ngắn “ Cô bé và cành mai” - NXB Văn Học -1997. Ngoài ra truyện ngắn đó còn được in trong một số tuyển tập truyện ngắn, nhiều trang mạng cũng in truyện ngắn này, đề tên thật của tôi. Rõ ràng là thế, thế mà vừa rồi một tuần san của một tờ báo giấy in truyện ngắn này, sửa bèn tiêu đề thành “ Chuyện chú bé bán báo”  mà không hỏi ý kiến tác giả, không đề tên tác giả, đã thế lại còn “ chua” thêm một câu như thật “ Thanh Tâm sưu tầm”. Thật chẳng ra làm sao.

         Thời buổi “đói kém” văn hóa nên cũng chẳng cần đến nhân cách.

          Tôi phải gọi điện đến hai, ba lần mới gặp được vị đại diện tổng biên tập tờ báo này để hỏi cho ra nhẽ. Lại xin lỗi, lại thanh minh, thanh nga. Tôi yêu cầu phải có thư xin lỗi đàng hoàng, họ đáp ứng nên trong bài viết này tôi không nhắc đến tên của tờ báo đó nữa. Cũng mong BBT tờ báo đó đừng lặp lại sai lầm này để bị mất uy tín với bạn đọc. Nhưng trong báo mạng sachvang.com có đăng truyện ngắn này của tôi cũng lấy tên “ Chuyện chú bé bán báo” mà không đề tên tác giả, làm cho tôi ngạc nhiên thực sự.

         Chẳng lẽ một trang  báo mạng có uy tín, đông bạn đọc mà lại làm một việc thiếu nghiêm túc đến thế !!!

          Là một trong những người lấy viết văn là nơi trụ ngụ của tinh thần, là nơi để bạn bè đến thăm. Chức quyền không có, tiền bạc vừa đủ sống, một gia đình nhỏ, yên ấm để có chỗ dựa lúc về già, chỉ mong nếu ai đó đọc trang blog của tôi, hiểu cho tôi điều đó và nếu như có đăng bài của tôi ở đâu, chỉ xin đề rõ tên tác giả.

         Bạn đọc hãy thương những người viết văn, làm thơ, làm báo có trang blog chân chính.

        -------------------

    

       Mời các bạn đọc lại truyện ngắn “ MỘT CÂU CHUYỆN BUỒN”

          

       Nghề của Tèo là bán báo dạo, nó thích nhất là bán báo "Công An " vì tờ báo đó toàn đăng bài ghi chép những vụ án, nhiều người thích mua. Tèo không biết chữ, bù lại nó có khuôn mặt thông minh và cái mồm rao báo dẻo quẹo. Chỉ cần lão đại lý phát hành báo đọc hộ mấy cái đầu đề bài báo là Tèo hiểu ý cần phải rao như thế nào để cho người ta chú ý mua nhiều. Hôm nay là ngày phát hành báo " Công An " cần đến sớm. Hôm nay Tèo dậy sớm đến chỗ đại lý nhận báo còn có một nguyên nhân nữa.Tèo đã tích gần đủ tiền mua cho Ba nó một cái quần dài.Có lần Ba của Tèo nói với nó :"Từ ngày ở bộ đội  trở về,  chưa bao giờ Ba được mặc một chiếc quần mới.". Nghe Ba nói vậy, Tèo thương Ba lắm. Má bị bạo bệnh, không có tiền chữa, mất sớm. Ba cứ ở vậy một mình nuôi hai anh em Tèo. Ba đã làm bao nhiêu nghề, hết đạp xe thồ đến bốc vác thuê, cuộc sống vẫn khổ. Nhất là từ hồi thằng Tý bị phát hiện có bệnh tim bẩm sinh, bệnh nó ngày một nặng mà không có tiền cứu chữa, cuộc sống của cả nhà càng cùng cực. Nghe có người hàng xóm nói :" Chỉ có nghề đãi vàng là đỡ, nếu không may trúng thì sẽ đổi đời." . Ba  của Tèo nghe theo với hy vọng đãi được vàng, có tiền chữa bệnh cho thằng Tý. Ba đã đi hơn một tháng, hẹn cuối tháng này sẽ về. Hôm Ba chuẩn bị đi đãi vàng, thằng Tý đang nằm trên giường thở khò khè, cố gượng dậy nắm lấy tay Ba, nói ngắt quãng : " Ba đi giữ sức khoẻ... nghe Ba. Ba về với ...con". Ba gật đầu, xoa đầu nó : " Ba sẽ về với các con. Con ở nhà phải nghe lời anh Tèo. Con ngoan, Ba sẽ mua thịt gà về cho mà ăn. Nhất định lần này Ba sẽ mua, chứ không thất hứa như mấy lần trước. ".Thằng Tý nghe Ba nói vậy nét mặt của nó đang có vẻ mệt cũng cố nở một nụ cười.Trước khi đi đãi vàng, Ba dặn hai anh em :" Ở nhà các con phải ngoan, Tèo nhớ chăm sóc em chu đáo, đừng có làm điều gì xấu để người ta chửi.". Tèo nhìn Ba, gật đầu.
Đồ đạc Ba mang theo chẳng có gì, ngoài chiếc ba lô cũ, lép kẹp, nhàu nhĩ. Chiếc ba lô đó Ba có từ hồi trong quân ngũ. Ba mặc trên người một bộ quần áo bộ đội bạc màu, chiếc quần có hai miếng vải tím vá đằng sau...
...Sau khi để lại chiếc bánh mỳ cho em, Tèo chạy đến đại lý nhận báo để bán.
Đại lý phát hành báo nằm ở góc ngã tư lớn của thành phố. Lão đại lý phát hành báo béo trục, béo tròn đang ôm một chồng báo "Công An " phân phát cho từng đứa bán báo dạo. Trong những đứa bán báo dạo, lão thích nhất thằng Tèo. Nó là thằng nhanh nhẹn, bán báo nhanh hết, chẳng bao giờ ăn gian của lão một xu.Với những tờ báo bán chạy, bao giờ lão cũng dành cho Tèo phần nhiều hơn so với mấy thằng bán báo dạo khác. Vừa thấy bóng Tèo chạy đến, lão đã vẫy tay:
- Ê, Tèo ! Phần báo " Công An " của mày đây, cầm lấy! Ưu tiên cho mày đấy nghe!
Nhận phần báo của lão đại lý đưa, thằng Tèo nói sung sướng:
- Dạ ! Con cảm ơn bác. Hôm nay báo "Công An " có tin gì thật hay bác chỉ cho con để con rao bán.
Lão đại lý phát hành báo giở từng trang báo" Công An " còn thơm mùi mực in chỉ cho Tèo thấy:" Đây là tin quỹ huy động vốn bất động sản bị vỡ...rồi có tin ...". Lão lật sang trang khác, lấy tay chỉ một cột báo: " Có một lão già gần bảy mươi tuổi còn đi lấy một con bé mười lăm tuổi, bị con bé này giật tiền...".Lão lại chỉ vào một tin đăng ở góc trang báo, cười hề hề: " Tin này mới giật gân, nhà nước không cần xử, ở một làng có chín người đã đánh chết một thằng ăn cắp. Thằng ăn cắp không biết tên, kẻ gây chết người chưa bắt được... mày cứ rao những tin này thật to lên, báo bán chạy phải biết.". Thằng Tèo cũng chỉ cần nghe thế thôi, nó đang sốt ruột, nhìn mặt trời lên cao, dòng người, xe cộ đi lại trên đường. Nó không nhanh chân, đến bến xe, quán cà phê... mấy thằng báo báo dạo kia chiếm mất chỗ thì chiều nay không đủ tiền mua cho ba chiếc quần dài, mà Ba sắp về .
Chẳng cần lão đại lý đọc thêm tin nào nữa, nội dung mấy bài báo như thế là đủ để rao rồi! Tèo đếm vội, đếm vàng số lượng báo "Công An " được nhận rồi ôm cả chồng báo, nó chạy biến.
Khu vực đầu tiên Tèo đến là nhà đợi của bến xe liên tỉnh. Teo ôm chồng báo" Công An" len lỏi vào giữa hai hàng ghế khách đang ngồi, miệng nó liếng thoắng" Mời bà con xem tin các vụ án mới  đây! Một ông già gần bảy mươi tuổi lấy một cô bé mười lăm tuổi, bị cô bé này giật tiền đây! Báo còn đăng một vụ án mới nhất đây! Chín người trong một làng đã đánh chết đích đáng một thằng ăn cắp đây!". Nghe tiếng rao của Tèo, nhiều người khách đang ngồi đợi mua vé, bỏ tiền ra mua báo cho nó.
Cứ tiếng rao đó, chỗ nào đông người là Tèo lao vào, chồng báo cứ thế vơi nhanh. Điều ấy làm cho Tèo khoái chí, càng hăng bán báo. Nó nhảy lên chiếc xe ô tô sắp xuất bến, cầm tờ báo "Công An " trong tay huơ huơ, giơ lên cao, rao to:
- Mời bà con, hành khách mua báo " Công An " mới phát hành sáng nay đây! Báo đăng một tin rất hay, chín người trong làng cảnh giác đập chết một thằng ăn cắp! Thằng ăn cắp chết ngay... Bà con mua báo đi để nâng cao cảnh giác...đề phòng mấy thằng ăn cắp...
Nhiều người khách trên xe, thấy khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi của thằng bé mà thương hại mua báo cho nó.
Ra khỏi chiếc xe khách, nét mặt thằng Tèo hoan hỉ, nhất định ngày hôm nay sẽ mua đựơc cho Ba chiếc quần dài. Nghĩ như vậy, nó như quên mệt nhọc, tung tẩy đôi chân chạy dọc mấy con phố lớn, tiếp tục rao báo.
Đến  gần trưa Tèo bán gần hết số báo " Công An " đã có. Vào một chỗ vắng, nó lấy ra một cái túi nhỏ được khâu cẩn thận phía trong nẹp quần để kiểm tra lại số tiền tiết kiệm.Trong túi đựng những đồng tiền được Tèo gấp phẳng phiu, nó đếm kỹ từng đồng một :" Hai nghìn... năm nghìn....mười lăm nghìn...hai lăm nghìn... Ba chục nghìn...bốn chục nghìn...". Đây nữa, Tèo lấy tờ năm nghìn . tiền hoa hồng bán báo ngày hôm nay gộp vào, được bốn mươi lăm nghìn đồng. Bốn mươi lăm ngàn đồng, đủ tiền mua cho Ba của Tèo chiếc quần dài. Một tay Tèo cầm mấy tờ báo" Công An " chưa bán hết, ôm nó vào ngực. Còn tay kia Tèo nắm khư khư mớ tiền đẫm mồ hôi, nó đi vào chợ, đến quầy bán quần áo may sẵn.
Tèo đã để ý và hỏi giá chiếc quần dài của người lớn ở quầy này từ mấy hôm trước. Nó đến trước bà bán hàng đang ngồi lim dim mắt, nói với giọng hơi run run:
- Thưa dì ! Di bán cho con chiếc quần kia !
Nghe tiếng của Tèo, bà bán hàng giật mình, choàng tỉnh :
- Con mua chiếc quần nào ?
- Dạ ! Cái kia - Tèo đặt mấy tờ báo " Công An " xuống quầy vải, lấy tay chỉ.
Bà ta nhìn Tèo với ánh mắt nghi ngại:
- Sao con lại mua quần người lớn? Mà con... có tiền không ?
Tèo phải vội giải thích:
- Con mua quần cho Ba của con. Còn tiền đây !- Tèo giơ nắm tiền đang cầm, nói có vẻ tự hào - Tiền con bán báo đấy!
Bà bán quần áo gật đầu, nhìn Tèo với ánh mắt thương cảm, hiểu ra vấn đề :
- Dì hiểu rồi, con tiết kiệm tiền để mua quần cho Ba .Nhưng những chiếc quần  loại đó là hơi đắt đấy con ạ! Năm mươi lăm ngàn đồng, một chiếc.
Nghe bà bán quần áo nói vậy, nét mặt thằng Tèo thẫn thờ, ánh mắt dại đi. Nó nói lắp bắp:
- Sao hôm kia con hỏi dì chiếc quần này... dì nói chỉ có bốn mươi lăm ngàn đồng, một chiếc. Con để sẵn bốn mươi lăm ngàn đồng đây.
Bà bán quần áo lắc đầu, nói ngán ngẩm:
- Dì có thích lên giá đâu, nhưng con xem, bây giờ cái gì cũng tăng giá cả. Họ bỏ sỉ cho dì giá cao lắm, dì bán giá cũ là lỗ vốn ...
Thằng Teò buồn bã, nó lấy mấy tờ báo định quay ra, bỏ ý định mua chiếc quần dài cho Ba, chờ mấy hôm nữa vậy. Nhìn ánh mắt nhất là dáng đi thất thểu, chán nản của thằng bé làm cho bà bán quần áo động lòng. Bà gọi giật lại:
- Thôi, con lại đây dì bán cho, nhưng với điều kiện...- Bà ta nhìn Tèo cười -  Con cho dì một tờ báo " Công An ".
Thằng Tèo nghe vậy, nét mặt tươi tỉnh lại,  đồng ý liền. Nó rút vội một tờ báo "Công An " và đưa tờ báo ấy cùng nắm tiền tiết kiệm cho bà bán quần áo. Bà bán quần áo nhận báo và tiền của Tèo, nói có vẻ ưng ý:
- Để dì rút thêm mấy chiếc quần cùng loại nữa cho con chọn, để ba về còn khen con...
Đối với Tèo, ngày hôm nay là ngày vui nhất, Ba nó vể sẽ có một chiếc quần mới để mặc. Chiếc quần ấy là công sức của nó bỏ ra suốt cả tháng nay. Cầm chiếc quần trên tay, chắc Ba của nó sẽ rất vui. Tèo cố gắng chọn chiếc quần thật bền để Ba mặc đi làm, lâu rách. Chọn hàng, Tèo vẫn nghe giọng đọc báo đều đều của bà bán quần áo. Bà ta đọc một tin cho bà ngồi bên cạnh cùng nghe:
- ...Như thế là tội ác!Tại thôn Mỹ Thanh, xã Thanh Minh, Huyện Phước Hiệp, một vùng núi phía bắc của tỉnh Nam An xảy ra một vụ án đánh chết người rất thương tâm. Nhân đêm tối, một người đàn ông vào thôn Mỹ Thanh để ăn cắp gà. Đây là một thôn có rất đông dân di cư tự do đến, trình độ văn hoá thấp. Bắt được người ăn cắp gà, đúng lý đây chỉ là việc nhỏ, xử lý hành chính thì ngược lại những người trong thôn Mỹ Thanh lại tự giải quyết việc này bằng một hành động dã man, đáng lên án. Họ đánh kẻ ăn trộm gà bằng gậy gộc, đập nát mặt người này đến độ không còn nhận ra hình dạng ban đầu. Chín kẻ cầm đầu vụ này hiện đang bỏ trốn trong rừng, bị bộ đội biên phòng truy nã.
Theo mấy người chứng kiến việc này thuật lại, trước khi tắt thở, kẻ ăn trộm con gà chỉ nói được mấy câu :"...Tôi đi đãi vàng...không có ...con tôi thèm thịt gà...tôi hứa...tôi lấy...mong các ông ,bà tha cho ...tôi chết...nhắn thằng ..." . Việc làm của những người ở thôn Mỹ Thanh thực sự là một tội ác, cần nghiêm trị. Ghi chú : Do nạn nhân bị đánh nát mặt, chúng tôi không chụp được ảnh. Nạn nhân mặc một chiếc quần bộ đội đã bạc mầu có vá hai miếng vải tím đằng sau.Trên cánh tay phải có xăm chữ LIÊN và hàng chữ " ngày 27 tháng 8 ". Vậy ai là thân nhân của người bị nạn đến phòng công an huyện Phước Hiệp để làm việc.".
Nghe đến chữ cuối cùng của bản tin bà bán quần áo đọc , mắt thằng Tèo hoa đi, chân của nó đứng không vững nữa. Đúng là Ba của nó rồi! Ba của Tèo trước khi đi đãi vàng đã mặc một chiếc quần như thế. " LIÊN " là tên của mẹ, ngày " 27 tháng 8 " là ngày mất của mẹ, Ba xăm vào cánh tay phải để nhớ. Trời ơi ! Suốt từ sáng đến giờ nó cứ rao cái chết của Ba, mà không hề hay biết! Ba chết rồi, Tý ơi ... Ba chết rồi ...
Thằng Tèo bỏ chiếc quần định mua, chẳng cần lấy lại tiền, cứ thế nó cắm đầu, cắm cổ chạy.Vừa chạy, nó vừa khóc nức nở ...
Thấy thằng bé tự nhiên bỏ lại chiếc quần định mua, bỏ cả tiền, chạy như bị ma đuổi, bà bán quần áo ngạc nhiên gọi với theo:
- Này ! Sao con không mang chiếc quần về cho Ba ? Chạy đi đâu thế !
Tèo như không nghe thấy gì, nó vẫn chạy.
Bóng Tèo mất hút trong lớp bụi đường mù mịt...

          

 

Phút nói thật | Nhận xét(4) | Trích dẫn(0) | Đọc(3782)
Nam Định, Nguyễn Email
14/11/2014 14:01
Đọc đến những dòng cuối truyện ngắn của bác tự nhiên cảm thấy nghẹn thở. Nhớ lại những tác phẩm "Bỉ vỏ, Vợ nhặt, Bước đường cùng.." của dòng văn học hiện thực phê phán ngày xưa. Đúng là:
...Trải qua một cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy, mà đau đớn lòng"-
Truyện Kiều, Nguyễn Du
tư râu Email
19/03/2013 09:27
Ông Trung, khi ông lập blog, tui cứ tưởng ông này trước sau gì cũng... tự diễn biến
Hic, vậy mà không.
Hay thật!
kytrung Trả lời vào 19/03/2013 17:47
Ban thân! Quả thật đến tận bây giờ tôi vẫn chưa hiểu khái niệm "tự diễn biến". Nếu như mình "tự diễn biến" để trở thành người tốt hơn, sống nhân hòa hơn, nhiều bạn bè hơn...thì cũng nên tự diễn biến. Còn không phải như thế thì không nên. Rất cảm ơn bạn. TKT
abc Email
16/03/2013 13:06
Anh Trung kỳ thiệt nói cái sự giả mà nói là phút nói thật. Cả một thế hệ đang sống trong sự giả dối copy, mà cái gì phổ biến đến độ thành thói quen thì nó đương nhiên trở thành sựthật. Thủ trưởng giả hiệu, thầy cô giả, hàng giả, thực phẩm giả, lời nói giả... tất tất đều giả và trở thành văn hóa giả. Đó là sự thật. Bây giờ Thủ trưởng thật, thầy cô thật, hàng hóa thật, thực phẩm thật, lời nói thật... tất tất đều thật để trở thành văn hóa thật. Anh Trung kiếm ở đâu? Vậy thì anh nói thật là thật cái giống gì
Nguyễn Hữu Quý Email
15/03/2013 22:37
Em chào bác!
Trong các danh ngôn về CNCS, em chú ý câu nói của Thủ tướng Đức Angela Merkel:
<b>Cộng sản đã làm cho người dân trở thành gian dối.</b>
Xã hội mình nó thế, để được sống trung thực cũng không đơn giản bác ạ.
Câu chuyện của thằng Tèo bác viết cảm động quá, rất hay!pig
kytrung Trả lời vào 19/03/2013 17:47
Quý thân! Hôm nào có điều kiện nhớ ghé Hội An, điện cho mình nhé! Sẽ đón. TKT
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]