NGƯỜI ĐIÊN HỘI AN - Viết về Hội An - NGUOI DIEN HOI AN - Viet ve Hoi An - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

NGƯỜI ĐIÊN HỘI AN – Viết về Hội An

        Trước cổng đình Văn Chỉ  của Hội An có một chàng “điên” có cách thể hiện rất lạ.

          Cứ sáng sáng, kệ cho nắng gắt, cũng mặc lúc mưa tuôn, mặc cho con tạo xoay vần, không để ý đến cả những ai đang để ý đến mình, chàng cứ ngồi bất động như thế, tĩnh tại, nhẹ nhàng như nhìn đời để đánh giá. Nhiều lúc tôi nhìn chàng tự hỏi, rồi tự trả lời, có lẽ chàng này không điên đâu, vì trên nét mặt của chàng  không hề có biểu hiện của đau đớn, tuyệt vọng, hay ánh mắt dội lên những tia căm thù. Giữa cái xã hội chói chang nóng bức ghê gớm như thế này, mỗi người, nhiều lúc cứ như gồng mình lên mà sống, cũng có khi phó mặc, mệt mỏi không dám sống đúng với suy nghĩ của mình, cười giả, nói giả, đến cả cái ánh mắt nhìn có khi cũng không muốn nhìn thẳng… giả như ngó nghiêng để cho người đối diện không biết mình đang suy nghĩ gì, thì chàng điên này điển hình của một người sống thật nhất.  Hơn nữa, một xã hội đang đảo điên vì đồng tiền, đồng tiền làm tha hóa nhân cách, chủ nghĩa thực dụng lên ngôi, bao người hợm hĩnh khoe của, phô phang sự giàu có thì với chàng điên, tôi thấy, hình như điều đó chàng coi khinh ra mặt. Vật dụng mà chàng hay dùng là một chiếc gương nhỏ. Đến trước cổng đình, ngồi ngay ngắn, chàng giơ chiếc gương lên xem dung nhan của mình, sửa lại mái tóc, chỉnh chu lại áo quần, rồi… cứ thế, trong thế “ thiền” chàng ngồi, nét mặt không tư lự, mắt mở to, mái tóc dài rũ trước trán, tay nắm chặt chiếc gương nhỏ, “ người bạn” trung thành với mình.

          Không biết có ai nhìn hình ảnh này nghĩ gì? Còn tôi lại ao ước, giá như mình  “ dũng cảm” được như chàng. Ừ nhỉ! Được như thế,  thôi, chẳng phải hận thù với bộ mặt của một thằng bạn đầy nhem nhuốc, nhơ bẩn. Cũng thôi, không phải lo chật vật với giá thực phẩm đang tăng lên chóng mặt. Và nữa, cũng chẳng phải bận tâm với sự dơ dáy của giả dối đang ngự trị khắp nơi…

          Làm sao tôi được ở cái “ thế” như chàng ĐIÊN này.

          Khó quá!

          Một người rất tỉnh không làm được, lại một chàng, người ta gọi là “điên” lại làm được. Bạn có phục không?

         Người điên Hội An có những điều lạ, tôi không thể lý giải được. Nhiều nơi người “ điên” là sự bận tâm của xã hội: Phá phách, chửi đổng, ăn bẩn, ở bẩn, vô thức…nhưng ở Hội An, khó kiếm ra một người điên như vậy.

      Chẳng phải lâu, Hội An đã vắng bóng chàng Minh “ khùng”. Minh mất sau một cơn bạo bệnh, để lại nỗi nhớ cho bao người.

        Suốt ngày Minh để đầu trần cứ đi dọc mấy phố cổ nhắc mọi người đừng xả rác ra đường, thanh niên đừng nói tục, thổi còi ngăn không cho xe máy vào đường cấm… Bao việc, gần như không có ai phân công cho Minh, nhưng Minh “ khùng” làm đầy trách nhiệm, không hề đòi hỏi một chút thù lao, cũng không hề kể công. Nhận của ai đó một lời khen Minh “ khùng” lại  cười,  nói với giọng quan trọng : “ Góp ý mà không sửa chữa, tôi họp ở thành đoàn là báo cáo đấy!”.

        Ôi ! Lãnh đạo mà được những người “ khùng” như thế này, biết quan tâm đến dân, dân được nhờ biết bao nhiêu.

        Minh đi xa, người dân Hội An vẫn hay nhắc, cho dẫu dãi dầu của mưa nắng, dẫu khó khăn quăng quật, dẫn cho thời gian bào mòn đi bao nhiêu nét mặt từ trẻ thành già… người dân nghèo Hội An trong phố cổ vẫn thấy Minh hiển hiện, cảm như Minh vẫn trẻ, vẫn vui với những tháng ngày sống chung của những con người lao khổ.

        Nghĩ, nhớ về Minh “ khùng” mọi suy tư như nhẹ hơn, thương đời hơn.  

         Gần nhà tôi ở có ông Quốc, chuyện nghề gánh nước. nghe đâu ông gánh nước thuê từ lúc còn trai trẻ  cho đễn tận bây giờ, đã gần bảy mươi. Chẳng nói đến sức khỏe của đôi vai, một ngày cả mấy chục gánh nước,  chỉ cần nghe giọng cười “điên ” của ông,  bạn có trầm tính đến hơn cả phật, cũng vẫn  phải bật cười theo ông. Tiến cười có âm vang  khồ..khồ…khà… khà... vô tư đến lạ lùng. Tiếng cười ấy như đánh thức tất cả, kéo tất cả lại gần với nhau, nhìn nhau, như hiểu nhau rồi cùng cười chung với tiếng cười khồ…khồ…khà…khà …kia. Hãy nhìn kìa, một người đàn ông chỉ chiếc may ô xanh, nhàu nhĩ, một chiếc quần đùi màu nâu sẫm nhọc nhằn của người lao động, đi chân trần, mặt nhễ nhại mồ hôi, đôi thùng nước sóng sánh như níu đôi vai…ông vẫn đi, thỉnh thoảng nhảy lên một cái lấy tay gãi bắp chân rồi ông nhìn xung quanh và cười. Tiếng cười to như thể không to hơn, bất chấp số phận, bất chấp sự vất vả. Giữa dòng đời ngược xuôi, cái gì cũng phải đề phòng, dè chừng,  rất hiếm gặp tiếng cười vô tư. Có chăng trong bàn nhậu, đám cưới, liên hoan…nhưng đó là tiếng cười nhất thời, biết đâu về nhà lại giật mình vì tiếng cười đó.

           Tiếng cười bộc phát mà cũng phải tính toán, sao khốn nạn đến thế!

          Thế thì…tiếng cười của ông Quốc khồ… khồ … khà… khà…kia có giá trị vô cùng.

       Một tiếng cười như chẳng sợ ai, không giả dối, không nịnh bợ, không phải nhếch mép khinh khi, cũng không phải cười mà chảy nước mắt trong tủi phận. Cứ cười thật to khồ…khồ…khà…khà trong như ánh sáng, như dám thách thức, dám đương đầu, dám chấp nhận và sống vô tư, đem lại niềm vui cho mọi người.

         Tôi đố người không điên, tự nhận là kẻ khôn, tỉnh táo kiếm được tiếng cười như của ông Quốc gánh nước đấy!

            Chợ Hội An cách đây dăm năm, người ta vẫn thấy thằng Đó “điên”. Nó béo phục phịch, bụng lặc lè, quanh năm, suốt tháng toàn cởi trần. Trông dáng đi của Đó không nín được cười, hai chân cứ dạng ra, đảo xuôi, đảo ngược,  vào chỗ hàng quán xếp chật như nêm cối mà Đó đi như vào chỗ không có người. Đi như thế giữa chợ nên dễ đá thúng, đụng nia, Đó bị nhiều người mắng. Nhưng ai mắng thì mắng, Đó không thèm để ý, vẫn cứ đi như thế, bụng béo nhẫy toàn mỡ chuyển lên, hạ xuống theo từng nhịp đi. Chuyện ăn uống của Đó cực kỳ đơn giản, ai cho gì cũng ăn, ăn ngon lành.  Đó “điên” thân hết với mấy bà bán cá. Cá dưới thuyền lên, không có người mang vác, người ta gọi Đó. Rồi các hàng quán trong chợ, buổi chiều cần dọn, Đó lại đến dọn giúp. Đó coi tất cả mọi người trong chợ Hội An như họ hàng, chẳng nề hà việc chi. Buổi tối, Đó lấy chợ làm nhà, ngả người trên những gian hàng trong chợ, ngủ ngon lành. Bố, mẹ Đó là ai? Hỏi Đó, Đó không biết. Quê ở đâu? Đó lắc đầu. Nhưng có một điều lạ, tiền công của Đó, Đó nhớ kỹ đến từng trăm, cất rất cẩn thận,  nhờ một người giữ giúp để nuôi thằng em đang đi học.

       Rồi một hôm tôi không thấy hình ảnh Đó đi lại nghênh ngang trong chợ, tôi hỏi một người bán cá. Chị ta sụt sịt kể, Đó chết rồi chú ạ! Ai đời thấy người đánh nhau  thì tránh đi, lớ xớ lại gần không trúng đầu thì dính tai. Đằng này, thấy vụ đánh nhau, Đó cậy mập (béo) đứng ra giữa can ngăn, bị đánh nhầm đúng vào chỗ hiểm, Đó đi bệnh viện được mấy ngày rồi mất.

        Đó mất, chợ Hội An như mất hẳn một góc. Thỉnh thoảng có người vẫn gọi: “ Thằng Đó đâu rồi, giúp một tay khiêng hộ sọt rau nào!”… Nhắc đến Đó, chỉ có những giọt nước mắt tiếc thương, nỗi nhớ khôn cùng của những người dân nghèo buôn bán ở chợ Hội An.

        Ở Hội An và cả Đà Nẵng nữa, tôi từng chứng kiến có những đám ma to vật vã, vòng hoa phủ kín xe tang, những dãy xe sang trọng nối dài, bài điếu văn thống thiết… Cũng đến thế thôi, họ và tên, chức tước người chết của những đám ma kia chìm lặn rất nhanh vào dĩ vãng, không ai nhớ, trừ vào những ngày đám giỗ mà con cháu  tổ chức.

         Còn những người điên Hội An như thằng Minh, thằng Đó, dẫu hình dáng, giọng nói không còn ở trên đời, nhưng người dân nghèo Hội An nhớ rất sâu, có thể kể cả ngày không hết chuyện  về những con người “điên” này, cứ như những con người này vẫn còn sống trên đời.  Thậm chí, còn có người coi đó là một tấm gương tốt, giáo dục con cháu noi theo.

        Người ta nói, đất Hội An “ hiền” và “lạ” nên thế, mọi chuyện ở đây cũng “hiền” và “lạ”, kể cả chuyện của người “ điên” cũng để cho người ta nhớ và thương.

        Nhớ, thương đến tận cùng.

    

          

Viết Về Hội An | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(2617)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]