DUY DŨNG VỚI HỘI AN - Viết về Hội An - DUY DUNG VOI HOI AN - Viet ve Hoi An - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

]

     Duy Dũng - Người đàn ông hát

     DUY DŨNG VỚI HỘI AN – Viết về Hội An

       Hôm ngồi trong quán, bên cạnh sông Hoài tôi mới nhìn rõ Duy Dũng, không giống như tôi xem em biểu diễn trên ti vi.  Mái tóc xõa dưới khuôn mặt gầy trông hơi khắc khổ nhưng  hiền lành, chân chất, lặng lẽ… đúng chất người Hội An. Hình như ánh hào quang của người đoạt giải nhất trong cuộc tranh tài “tiếng hát mãi xanh” không còn trong em. Duy Dũng kể cho tôi nghe với sự tri ân, không dấu được cảm xúc như chuyện sau khi em đoạn giải, bà con đồng hương Quảng Nam ở ngã tư Bảy Hiền tụ tập đón em, người ôm hôn, người khác bắt tay, còn người kia tặng hoa… họ công kênh em đi khắp ngã tư, ai cũng vui, cũng hồ hởi, khiến em bị ngợp trong tình cảm. Lúc đó, như em nói, muốn bay ngay về với Hội An, nơi sinh thành, nuôi dưỡng em nên người , để một lần quỳ lạy tạ ơn. Em lại nhắc với tôi những ngày em đi thi vào đến chung kết, cả chợ Hội An  râm ran bàn tán, bà con trong chợ viết mấy chữ lên tấm bìa cát tông “ bỏ phiếu cho Duy Dũng”, hay như chị bán bánh mỳ ở gần rạp Phi Anh ( Đường Phan Chu Trinh) cũng in một bản mầu kêu gọi mọi người nhắn tin bỏ phiếu cho em… Em còn kể cho tôi nghe, khi hát nhìn xuống bên dưới nơi khán giả ngồi, mọi người giương cao tấm băng rôn “ Duy Dũng - Niềm tự hào của dân phố cổ” em như được tiếp thêm sức. Lúc đó Duy Dũng không phải  hát cho riêng mình, mà như đang hát cho tất cả những người dân Hội An… Nghĩa là trong giọng hát của em, gần như có tình cảm, ân tình của người dân Hội An dồn lại.  Nên thế, em đồng ý với với ý kiến của tôi, giải thưởng này đâu có phải riêng em mà của tất cả dân Hội An đấy chứ!

            Duy Dũng tâm sự: “ Em không biết nhạc lý, chỉ hát theo bản năng. Em đi thi cũng như vậy, đi thi để biết mình, biết người, và cũng một lần… biết đâu vào vòng trong  được đến Sài Gòn để còn khoe với bạn.”. Không ngờ vào vòng trong thật, thế là bao nhiêu lời động viên của bà con cô bác Hội An, phải cố lên phải làm được một điều gì đó cho xứng đáng với người Hội An. Hai tháng ròng ở trong Sài Gòn luyện thanh, ghép nhạc, tập đi đứng trên sân khấu, thật tình có lúc nản vì quá mệt, rồi  nhớ vợ, nhớ con, nhớ quê… đã có lúc nào Duy Dũng đi xa, đi lâu như thế này đâu, nhưng cứ nghĩ đến tình cảm bà con Hội An dành cho Duy Dũng như tiếp cho em có thêm sức mạnh. Duy Dũng nhớ một kỷ niệm, một bác ở ngã tư Bảy Hiền đến thăm: “ Bác ở Cẩm Kim đây cháu. Nhiều năm rồi bác chưa về thăm quê, nay thấy cháu ở hát hay, cùng quê Hội An, bác mừng lắm! Mọi người khen cháu, tức là khen Hội An, bác thấy ấm lòng, gần quê hơn. Cố lên cháu để bác, người Hội An tự hào một lần nữa.” . Em nói, giọng vẫn chưa dấu hết sự xúc động: “ Anh biết không? có những lúc điện thoại của em như nóng lên vì lời động viên, tin nhắn…” Duy Dũng khoe chiếc đồng hồ đang đeo, cũng là của một “fan” người Hội An tặng. Cũng không phải tặng riêng cho Duy Dũng mà  tất cả thành viên trong gia đình, mỗi người cũng được tặng một chiếc.

          Đất Hội An rất hẹp, ngõ nhỏ, nhà nhỏ, hàng quán cũng nhỏ  chỉ có lớn về nắng, về mưa, cả về bão lũ… nhưng trên tất cả, để mở rộng cái “nhỏ” , để chống lại cái “lớn” làm cho ai cũng muốn về Hội An đó là tình người. Tình người bao la, khoan dung, độ lượng, lúc nào cũng chan chứa ân tình. Gặp nhau bất kể thân, sơ đều vui, đều như người nhà. Choàng vai nhau, ngồi lại đây nhấm nháp một ly cà phê và hát. Duy Dũng thích hát từ nhỏ, trước khi đoạt giải em chưa qua một lớp thanh nhạc nào, nghĩa là giọng hát của nguyên sơ, chân thật, không biết phô diễn, khoe khoang, nhưng em hát như sinh ra là để hát. Duy Dũng hát trước đám đông cũng như hát trước một nhóm bạn thân, hát hết lòng, hát với tất cả tình cảm. Em nói với tôi: “ Ở Hội An có nhiều người hát hay hơn em, nhiều người nổi tiếng như chị Ánh Tuyết, Tịnh Quyên… còn cỡ giọng như em, anh chịu khó đi dự đám cưới, hay vào những quán cà phê hát cho nhau nghe,  thì nhiều lắm! Có chăng, em đoạt giải là bởi… nhiều người ngoại tỉnh bây giờ mới nghe được nghe người dân Hội An hát chính thức trên sân khấu Sài Gòn”. Em khiêm tốn thì nói như thế, chứ hồi biết Duy Dũng được vào đến chung kết “tiếng hát mãi xanh” rồi thấy hình em trên ti vi cả Hội An chỗ nào cũng râm ran bàn tán cứ làm như Duy Dũng là người của nhà mình, Duy Dũng đoạt giải đến nơi rồi, rồi làm cách gì để ủng hộ Duy Dũng? Tôi nói với em, không phải có nhiều người được hạnh phúc như em đâu? Có những kẻ thừa tiền, miệng vênh vang, đi đứng khệnh khạng…tưởng thế là “oai”! Kẻ đó vừa đi qua, dân quên ngay. Có kẻ tưởng  mình có chức lớn, quyền to, nhiều người phải cung phụng, quỵ lụy ,nhưng có biết đâu, kẻ đấy vẫn sống mà người dân coi như đã “ chết” từ lâu rồi, không ai muốn nhắc tên. Với em, em là hình ảnh của người dân Hội An, nghèo nhưng không hèn, trọng đức, thương người thân, sống với nhau hết lòng không vì đồng tiền mà quên đi sự nhân nghĩa. Nên thế, khi em hát, người dân Hội An  thương tiếng hát em một, lại thương mười về thân phận của em, một người dân Hội An nghèo mà sống lạc quan, vẫn muốn mang tiếng hát của mình góp vui cho đời.

          Em đã làm một việc có ích cho người dân Hội An, nên người dân Hội An vui, ủng hộ em.

Tôi quý em hơn, khi em về lại với Hội An bỏ ra mười triệu đồng, trích một phần trong giải thưởng, làm một đêm nhạc tri ân.

           Phải như thế em ạ! Tri ân với dân, là muôn đời “ phải đạo”.

          Nếu không có mảnh đất Hội An, người dân Hội An và tình cảm người dân Hội An dành cho em, em không thể đoạt giải, không thể có Duy Dũng như ngày hôm nay. Đúng không em?

       Nhưng với tôi, tôi lại nghĩ, chính giọng hát của em, làm cho cả nước hiểu Hội An hơn, thương Hội An hơn. Hội An giờ đây không phải chỉ có Chùa Cầu, Chùa ông, Chùa Phước Kiến…những địa danh nổi tiếng, mà có thêm một sự kiện văn hóa, ít nhất trong năm nay, nhiều người còn nhắc, Duy Dũng, một người dân Hội An chính hiệu đã đoạt giải nhất “ tiếng hát mãi xanh”.  Có lẽ cũng lâu lắm rồi, Hội An mới có một sự kiện “khẳng định tiếng hát của người dân Hội An” do chính người dân dựng nên, mà lại dựng ở Sài Gòn. Giá như những người làm công tác văn hóa Hội An hay một vị lãnh đạo của Thành phố làm việc này, chứ không phải để em bỏ tiền ra tri ân, rồi họ mời em lên chúc mừng.  Qua tấm gương của em, động viên các thanh niên học tập em, tự rèn luyện bản thân, ham học hỏi, tin ở mình, có lối sống tích cực, biết đâu trong tương lai, nhiều cuộc thi hát, khoa học… lại có những người Hội An đứng nhất. Lúc đó Hội An sẽ càng đẹp hơn!

         Mà thôi! Đó là suy nghĩ của tôi, chứ Duy Dũng không muốn nhắc đến chuyện “ tiền nong” trong cuộc gặp gỡ này. Duy Dũng nói đến cuộc đi của ngày mai, giọng phấn khởi: “ Ngày mai em sẽ bay vào Sài Gòn để ra Trường Sa biểu diễn. Chắc chắn em sẽ hát nhiều hơn, hay hơn hôm đoạt giải. Vì qua tiếng hát, em muốn nói với các chiến sỹ hải quân, bà con ở Trường Sa, người dân Hội An luôn luôn nhớ, luôn luôn ở bên cạnh Trường Sa, sẵn sàng vì Trường Sa.”

                    

        Ánh mắt của Duy Dũng đang lấp lánh niềm vui.

Viết Về Hội An | Nhận xét(2) | Trích dẫn(0) | Đọc(3841)
nguyễn thị phúc diễm Email
02/07/2013 21:14
Tí Đô đã đọc bài này chưa ?
phamphuminhnhat Email
23/06/2013 08:26
Bài viết  hay,quá khoé léo.con tâm đắc nhất "phải như thế em ạ,tri ân với dân là muôn đời "phải đạo"...pig
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]