NHỚ MỘT THỜI LÀM CỘNG TÁC VIÊN CHO BÁO VĂN NGHỆ TRẺ - NHO MOT THOI LAM CONG TAC VIEN CHO BAO VAN NGHE TRE - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

NHỚ MỘT THỜI LÀM CỘNG TÁC VIÊN CHO BÁO “ VĂN NGHỆ TRẺ” – Hồi ức

           Bây giờ báo giấy, nghĩa là báo của Ban tuyên giáo TW chỉ đạo nội dung quả là khó bán, số lượng phát hành thấp, nhiều tờ báo người ta không muốn mua. Nhưng có một thời, tôi nhớ không lầm thời điểm những năm chín mươi của thế kỷ trước, lúc đó báo mạng, blog, Facebook… ở nước ta chưa phát triển mạnh như bây giờ, báo giấy vẫn bán chạy, thậm chí có tờ như tờ “ Văn Nghệ” của Hội nhà văn Việt Nam, dưới thời nhà văn Nguyên Ngọc làm Tổng biên tập, người ta phải xếp hàng trước cửa bưu điện, chờ mua mỗi khi đến ngày báo này phát hành. Giải thích nguyên nhân này, theo tôi, có mấy nguyên nhân.

            Nhiều tờ báo lớn lúc đó có những Tổng biên tập có nghề, có tâm, dám chịu trách nhiệm, đứng về lẽ phải, đồng hành cùng nhân dân, nói được nguyện vọng của người dân nên tờ báo đó được người đọc đón nhận như tờ Văn Nghệ, Lao Động, Tuổi Trẻ…Nhiều tờ báo có đội ngũ biên tập viên “ cứng” nhanh , nhậy biết tổ chức đội ngũ cộng tác viên giỏi để có những bài báo hay, nội dung phong phú. Điều nữa, thời mới “ mở cửa”, “ đổi mới”…nhiều đề tài, trước đây thường “ cấm kỵ”, nay được phép viết, đó cũng là một luồng gió mới thổi vào để làm cho nội dung nhiều tờ báo trở nên hấp dẫn hơn…

             Ở đây tôi muốn nói đến báo “ Văn Nghệ Trẻ” của Hội Nhà Văn ở thời kỳ đầu, khi tờ báo này xuất bản.

             Ban biên tập của báo Văn Nghệ Trẻ hồi ấy, tôi biết, toàn những người làm báo giỏi, vui nữa, đó là những người tôi quen biết như nhà văn Nguyễn Quang Lập, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, nhà thơ Hồng Thanh Quang, nhà văn Phan Thị Vàng Anh, nhà thơ Nguyễn Thành Phong… Mỗi khi ra Hà Nội, ngồi nói chuyện với nhau, gần như chúng tôi chỉ nói chuyện làm báo, cần viết những nội dung bám sát vào đời sống, nguyện vọng của người dân, nội dung đó phải thiết thực, cụ thể không sa đà vào văn hóa rẻ tiền…

              Phải nói thời kỳ đầu của báo Văn Nghệ Trẻ đã hoàn thành tốt chức năng này.

           Tôi nhớ một kỷ niệm, chuẩn bị số báo xuân 1998 của tờ Văn nghệ Trẻ, tôi nhận được điện của nhà thơ Hồng Thanh Quang: “ Quang nhờ anh viết hộ một số chân dung phóng viên nữ của Đài truyền hình Đà Nẵng để đăng vào số tết, được không ?”. Tôi có hỏi lại Quang: “ Có hạn chế đề tài không?”. Nhà thơ Hồng Thanh Quang trả lời: “ Anh cứ chọn thỏa mái, miễn là đề tài đó anh cảm giác thấy hay, phù hợp với tôn chỉ mục đích của Văn Nghệ Trẻ.”. Nghe Quang nói vậy, tôi vui. Vì như vậy,  viết sẽ đúng sở trường của mình, chứ còn hạn chế đề tài, cái này được viết!!! cái kia cấm viết!!! sẽ ra những bài viết sống sượng, gượng gạo, khó hay. Trong phóng viên nữ của ĐTH Đà Nẵng lúc đó, tôi chú ý đến  Hoài Thu, một MC của đài, đồng thời cũng là một biên tập viên có nghề, xông xáo, đã hoàn thành nhiều phim phóng sự được khán giả đánh giá cao. Đặc biệt tôi được biết, một xí nghiệp giày da ở Đà Nẵng do người nước ngoài quản lý, những người công nhân đang làm việc ở đây không chịu được việc đối xử bất công của chủ như lương thấp, kéo dài thời gian làm việc, điều kiện ăn uống tồi tệ…họ đã bãi công toàn xí nghiệp. Chủ xí nghiệp sợ dư luận bên ngoài biết đã đóng cổng, giam công nhân bên trong, mặc cho thời tiết nóng nức, đói, khát… Hoài Thu cùng một số đồng nghiệp nữa biết chuyện, xin phép Ban giám đốc đến quay phim, phỏng vấn trực tiếp công nhân để đánh động dư luận, đồng thời cũng là một tiếng nói thiết thực đòi lại quyền lợi chính đáng của người lao động. Được Ban giám đốc  ĐTH Đà Nẵng đồng ý, Hoài Thu cùng một số đồng nghiệp đến ngay tại cổng của xí nghiệp giày da này quay lại cảnh đình công và phỏng vấn trực tiếp những người công nhân. Trên nét mặt vẫn còn nhễ nhại mồ hôi với ánh mắt phẫn nộ, lời nói cương quyết những người công nhân này đã cho  dư luận thấy sự bóc lột thậm tệ của chủ người nước ngoài, họ không biết bấu víu vào đâu??? Quay tại chỗ, biên tập tại chỗ, vừa quay vừa dựng kịch bản…Phóng sự này của Hoài Thu đã gây ra một tiếng vang, ít nhất chủ người nước ngoài cũng phải ngồi lại với người công nhân để thống nhất cách giải quyết.

          Ngoài viết chân dung Hoài Thu, tôi còn viết chân dung MC Như Ngọc, một MC bàn lĩnh, có văn hóa, trình độ… phụ trách một số chương trình “ điểm” của ĐTH Đà Nẵng. Hai bài báo này đăng ở Văn Nghệ Trẻ số xuân 1998, gần như không sửa một chữ nào.

             Viết đến đây tôi lại nhớ đến “ tù nhân lương tâm” Đỗ Thị Minh Hạnh. Chỉ vì bức xúc với sự đối xử tệ bạc của một số chủ người nước ngoài với công nhân Việt Nam, chị viết bài tố cáo việc này với dư luận trong cũng như ngoài nước, trả lời phỏng vấn với đài nước ngoài, tham gia một số tổ chức đòi quyền lợi cho người lao động…   So với Hoài Thu rõ ràng hai con người, hai sự việc đều giống nhau về bản chất cũng như nội dung . Nhưng bây giờ  giả như tôi viết về chị Hạnh như viết đã  viết về Hoài Thu, chắc chắn không tờ báo giấy nào dám đăng  vì chị Hạnh bị quy kết vào tội “ Chống phá nhà nước, gây mất ổn định trật tự , xã hội” bị đi tù vừa mới rồi mới được trả tự do…

            Nói như vậy để thấy rằng, có một thời, nhất là sau thời “ Đổi mới” báo chí Việt Nam đã làm tốt chức năng của mình, được bạn đọc đón nhận.

             Còn bây giờ, sao lại không được như xưa….

             Với Văn Nghệ Trẻ tôi còn một chuyện nữa, muốn kể ra đây.

               Một hôm, tôi nhận được điện thoại của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Thiều nói với tôi, đại ý, theo gợi ý của Phan Thị Vàng Anh, BBT “ Văn Nghệ Trẻ” có mở mục “ TRONG ĐÁM ĐÔNG, HỎI LẤY MỘT…!”. Có nghĩa là quan sát, suy nghĩ trong đời sống xã hội rồi chọn lấy những nhân vật, hiện tường…tiêu biểu, giả như làm cuộc phỏng vấn để phê phán pha chút hài hước nhưng  có tính xây dựng. Viết ngắn gọn, đủ, thật sâu sắc.

          Nghe Thiều nói vậy, tôi an tâm, nhưng cũng thoáng băn khoăn, như Thiều nói mục này là “ đinh” của tờ báo, liệu với khả năng viết còn hạn chế của mình có đáp ứng được yêu cầu? Tôi có nói điều này với Thiều, Thiều động viên, ông cứ nhận lời và viết đi, có gì chúng tôi sẽ góp ý.

                      Với mục “ TRONG ĐÁM ĐÔNG HỎI LẤY MỘT…” chúng tôi thống nhất toàn lấy tên phụ nữ. Ví như đạo diễn, nhà báo Lê Hoàng có bút danh “ LÊ THỊ LIÊN HOAN” ( nhà báo giữ bút danh này cho đến tận bây giờ, có người nói với tôi, đây là họ, tên vợ của nhà báo), còn Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều lấy bút danh “ TRẦN THỊ VUI VẺ”. Còn tôi tự nhận “ VŨ THỊ HÂN HOAN”. Nghĩa là “ Liên Hoan”, “Vui Vẻ”,  “Hân Hoan”, tự bản thân bút danh đó, cũng là một tiêu điểm để bạn đọc chú ý khi đọc vào mục này. Sau này, tôi có đọc báo, thấy hình như… các nhà báo viết bài, rất không để ý lắm đến bút danh gây chú ý như kiểu “ Lý Sinh Sự ” ở báo “ Lao Động”. Theo tôi, sở dĩ, mục “ TRONG ĐÁM ĐÔNG , HỎI LẤY MỘT…! ” của báo Văn nghệ Trẻ đứng được trong lòng bạn đọc, một phần tiều đề bài báo, không giống ai, gợi sự tò mò của bạn đọc, một phần nữa, là tên tác giả các bài báo, là tên “đặc biệt” làm cho người đọc dễ nhớ, lưu sâu trong kí ức.  

            Đó là cái “ tài” của những người phụ trách nội dung tờ báo Văn Nghệ Trẻ.

             Mở đầu của mục này, là bài báo phỏng vấn cô nuôi dạy…“hổ” của phóng viên “ Trần Thị Vui Vẻ”. Thực ra, như tôi giới thiệu phần trên, đây là bài báo do nhà văn Nguyễn Quang Thiều thực hiện. Một bài báo hay, nói rõ thực trạng đáng báo động của nền  giáo dục mầm non Việt Nam. Trong cuộc “ phỏng vấn” này, cô nuôi dạy trẻ “trả lời” phóng viên với thái độ bất cần, cách giáo dục vô văn hóa, chỉ cần tiền, không cần đạo đức, vùi dập tuổi thơ… Bài báo lập tức gây được dư luận, có người  khen hay, nhưng cũng có người cho rằng bài bào đã nói quá,  “ bêu xấu” nên giáo dục Việt Nam, ở đây cụ thể là giáo dục mầm non, làm gì có những cô giáo dạy lứa tuổi mẫu giáo “ác” như thế!!! Than ôi! Những điều mà phóng viên “ Trần Thị Vui Vẻ” báo động về thực trạng giáo dục mầm non,với hiện tại, nhiều sự việc, hiện tượng chúng ta đang chứng kiến đã vượt quá những điều “Vui Vẻ” phỏng vấn rất nhiều. Nhiều sự việc đau lòng xảy ra, gây phẫn nộ trong dư luận như cô giáo  nhét  các em vào lu nước không cho khóc, hoặc tát các em khi cho ăn, đập, đá các em đến chết… Giá như cách đây gần hai mươi năm bài “ phỏng vấn” cô nuôi dạy “hổ” của phóng viên “ Trần Thị Vui Vẻ” được những vị lãnh đạo ngành giáo dục chú ý cho chuyển thành một đề tài thảo luận sâu rộng trong ngành, rồi cũng qua bài “ phỏng vấn” này, ngành giáo dục đề ra những cuộc thi đua, kiểm tra sát sao về đạo đức của giáo viên trong ngành giáo dục, nhất là giáo dục mầm non… tôi tin ít nhiều ngành giáo dục mầm non có chuyển biến, những sự việc đau lòng về việc đối xử với các em sẽ được hạn chế ít nhiều. Rất tiếc…!!!

          Vậy là các phóng viên “Liên Hoan”, “ Vui Vẻ”, “ Hân Hoan”  “Phỏng vấn” cứ “ phỏng vấn”, còn có ai nghe không?

               Tùy!

              Thực ra với đề tài rộng như thế này, BBT Văn Nghệ Trẻ đã cho chúng tôi một mỏ “ vàng” lộ thiên tha hồ khai thác. Rõ nhất là phóng viên “ Lê Thị Liên Hoan”, “ Em” phỏng vấn đủ nhân vật, hết  cu “ Tèo” có vẻ dân dã, đến cả “Hoa hậu” xóm, rồi cả những vật vô tri, vô giác như bàn, ghế… “Lê Thị Liên Hoan” phỏng vấn tuốt luốt. Người phỏng vấn ra câu hỏi hóm hỉnh, người được phỏng vấn cũng trả lời những câu hóm hỉnh không kém… Sau này “ Lê Thị Liên Hoan” thành tên một “ thương hiệu” của nhà báo, đạo diễn Lê Hoàng mà nhiều báo đến đặt bài.

               Riêng tôi, tôi cũng chú ý và học được nhiều điều ở những bài phỏng vấn này và  bắt đầu chú ý từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống để hình thành đề tài. Ví như, theo dõi ti vi, nhất là chương trình thời sự hay truyền hình trực tiếp một sự kiện văn hóa, chính trị nào đó, tôi thấy có nhiều vị cứ cầm giấy đọc cứ như “ theo khuôn”. Việc này tưởng đơn giản nhưng người nghe có quyền đánh giá về trình độ, nhận thức, tác phong… của vị đó. Lớn hơn, cầm giấy đọc còn là sự biểu hiện đức tính quan liêu xa rời quần chúng… sự ngăn cách sẽ càng nới rộng giữa cán bộ lãnh đạo và nhân dân. Nghĩ như thế tôi viết bài phỏng vấn:

           VỚI NGƯỜI HAY CẦM GIẤY ĐỌC…

                     Phóng viên Vũ Thị Hân Hoan thực hiện

-  Phóng viên ( PV): Sao tóc anh chải mượt thế?

- Người hay cầm giấy đọc ( NHCGĐ): Anh là lãnh đạo.

- PV: Sao khi nói, mồm anh tròn thế?

- NHCGĐ: Cũng vì anh là lãnh đạo.

-PV: Sao anh có bộ comlê oai thế?

- NHCGĐ: Người lãnh đạo phải thế!

- PV: Tại sao khi phát biểu anh hay cầm giấy đọc?

- NHCGĐ: Vì đấy là tác phong người lãnh đạo. Ở nước ta ai không cầm giấy đọc trước cử toạ, là không phải người lãnh đạo.

- PV: nhưng em nghĩ đã là Tiến sỹ mà lại cầm giấy đọc, chẳng lẽ trình độ của anh “ ghê” như thế mà không thể nói “ vo” một vấn đề mà người nghe đang quan tâm?

- NHCGĐ: ( cười) …

- PV: Anh cười là em hiểu bằng “ Tiến sỹ” của anh như thế nào rồi!!! Thế sao em thấy bên tây mấy ông lãnh đạo khi nói với cử toạ, rất ít khi cầm giấy đọc!

- NHCGĐ: Các ông ấy liều, vô văn hoá, không có nhân cách và rất dốt.

- PV: Anh nói, em không hiểu?

- NHCGĐ: Các bố ấy liều, là nói không có giấy rất dễ đi sai đường lối, sai chỉ đạo chung. Vô văn hoá, nhỡ đâu, không có giấy, lại ăn nói kiểu nông dân, văng tục trước mọi người thì sao? Không có nhân cách, vì đọc không có giấy, nhân tiện trong đầu cứ nghĩ mình nhất, thế là nói văng mạng, tự đề cao mình, chửi đồng đội bạn bè, có khi chửi cả mấy người trí thức chân chính. Nói không có giấy viết sẵn sẽ lòi ngay cái dốt ra. Nói dài, nói dai, nói dại. Nói mà không biết mình đang nói vấn đề gì…

- PV: Nhưng em thấy mấy ông lãnh đạo bên tây, đã có ai dính vào trường hợp ấy đâu?

- NHCGĐ: Họ “ dính vào chuyện ấy …” Lại đi nói cho cô biết, có mà …

- PV: À ! Em hiểu rồi, bên mình có chuyện đó, nên những người như anh mới “ Phải cầm giấy để đọc”?

- NHCGĐ: Đấy là cô nói chứ không phải tôi nói.

- PV: Nói thật với anh ! Anh cứ cầm giấy cắm cúi đọc, chỉ thỉnh thoảng mới ngẩn mặt lên, khua tí tay, uống một hớp nước, giải thích dăm ba câu cho có lệ, rồi lại cúi xuống đọc, trông mất “ uy ” quá, thiếu tự tin.

- NHCGĐ:  Tôi cần gì “ uy” ! Mà giả sử tôi không có “ uy” , tôi vẫn là người lãnh đạo, chẳng ai làm gì tôi. Còn cô nói “ thiếu tự tin!”, tôi cho cô nói câu này đúng.

- PV: Vì sao thế ạ ?

- NHCGĐ: Thiếu tự tin, cụ thể hơn, luôn lo sợ là bản chất người lãnh đạo.

- PV: Lãnh đạo ở đâu ? thưa anh.

- NHCGĐ: Ở tôi, chứ đâu!

- PV: Em cảm ơn anh đã nói ra sự thật. Nhưng trông anh “ oai ” thế kia, lại ở vị trí lãnh đạo, có việc gì mà phải sợ?

- NHCGĐ: Tôi lên được vị trí này cô tưởng dễ à! Chạy qua bao nhiêu cửa, “chơi” không biết bao nhiêu kiểu, để hạ gục những thằng định tiếm quyền chức này. Rồi còn chuyện hy sinh về kinh tế nữa, nói ra cô không tin đâu! Tôi mới ngồi được ở ghế lãnh đạo. Tuy nhiên vẫn chưa yên, nhiều thằng đang muốn hất văng tôi ra khỏi ghế này… làm sao mà không lo sợ?

- PV: Để đối phó việc đó, anh phải làm gì ?

- NHCGĐ: Thì cô thấy đấy, cần phải dấu trình độ của mình, không cho chúng nó biết, bằng cách kiếm bằng “ Tiến sỹ” , “thạc sỹ”, rồi ăn mặc thật đẹp mỗi khi phát biểu. Khi đã phát biểu thì phát biểu thật đúng, thật hay cũng lại bằng cách để cho người khác viết, rồi mình  “ cầm giấy  đọc” bài phát biểu ấy trước cử toạ.

- PV: Anh đọc như thế, em sợ, có khi chính anh cũng không biết mình đang đọc gì?

- NHCGĐ: Điều đó không quan trọng lắm, đối với tôi.

- PV: Anh không tôn trọng người nghe hay sao?

- NHCGĐ: Cô thử hỏi họ, họ có tôn trọng tôi không? Mà tôi đi tôn trọng họ.

- PV: Nhưng họ đang nghe anh nói cơ mà!

- NHCGĐ:  Tôi thừa biết có khi tôi đang đọc “phát biểu”, họ ngồi im lắng nghe. Thực ra là giả vờ hết, tiện cho việc quay ti vi, khỏi bị công an, trật tự viên nhắc nhở. Còn khi ra ngoài hội trường mọi việc đâu lại vào đó, bài phát biểu “đọc” của tôi họ không nhớ đến một câu, chẳng có một tác dụng gì hết.

- PV: Nghe anh nói như vậy, em buồn thật.

- NHCGĐ: Vì sao cô lại buồn?

- PV: Thế thì… anh phát biểu làm gì?

- NHCGĐ: Cô hỏi thật buồn cười, vì tôi là người lãnh đạo. Đã lãnh đạo thì phải  “ phát biểu “ chứ. Vì không “ phát biểu” tôi còn biết làm việc gì nữa. Cô hiểu chưa ?

….

       Tiếp đến tôi chú ý đến những người tặng sách và người được tặng sách. Quan sát kỹ, đó là một  “hài kịch” ở nước ta. Người in sách, nhất là những người tự nhận là “ nhà thơ” thường in sách để “ tặng”. Con người nhận sách, rất ít người đọc cho tử tế, phần đông để “ khoe”. Nhìn rộng ra, tặng sách, nhận sách bệnh khoe, ảo tưởng, cho những cái mình không có, nhận những cái mình không biết, ấy thế mà cứ vênh vang. Thế là tôi viết bài phỏng vấn:

       PHỎNG VẤN NGƯỜI ĐƯỢC TẶNG NHIỀU SÁCH

                    Phóng viên VŨ THỊ HÂN HOAN thực hiện

        Phóng viên ( PV): Theo em được biết,  trong năm vừa qua, anh là người được các nhà văn, nhà thơ tặng nhiều  sách nhất. Nhờ Anh cho em biết,  có “ bí quyết ” gì mà anh được “ân huệ”  đó?

         - Người được tặng nhiều sách( NĐTNS): Quả thực em hỏi thế làm  anh khó trả lời. Có lẽ các nhà văn, nhà thơ tặng sách cho anh, cứ nghĩ  rằng, ở cương vị này, anh là người ham đọc sách, nên họ tặng.

           - PV:  Em được biết, anh là người rất bận việc, riêng chuyện ngồi đoàn chủ  tịch,huấn thị, cắt băng khánh thành, cầm xẻng xúc đất động thổ ... đã  hết thời gian. Vậy anh đọc sách lúc nào ?

            - NĐTNS: Chà ! Chà ! Em hỏi  thế, anh càng khó trả lời... Đúng là anh không biết đọc sách lúc nào...  Em nói chưa đủ, anh còn dự nhiều hội nghị khác nữa chứ . Ví dụ như Hội  thảo khoa học... mà có nhiều hội thảo nội dung anh mù tịt, vẫn phải  ngồi, ngồi im lặng, ngắm chai nước suối...

             - PV: Nghĩa là anh rất bận về sự vụ, không có thời gian đọc sách?

             - NĐTNS: Gần đúng như thế !

              - PV:Nghĩ cũng lạ, anh bận như vậy mà các nhà văn, nhà thơ vẫn... tặng sách cho anh ?

             -  NĐTNS: Việc tặng sách là như thế này. Anh hay đi dự hội nghị của các  ngành, của các tỉnh... Đất nước mình ở đâu mà không có nhà văn, nhà thơ.  Nhất là bây giờ đâu đâu cũng có nhà thơ, ngành nào cũng có... thấy anh  đến dự, nghe đoàn chủ tịch giới thiệu, bên dưới vỗ tay, anh thấy mấy ông  nhấp nhổm, ánh mắt nhìn anh chan chứa thương yêu. Đến giờ giải lao,  chính mấy ông ấy tặng anh những tập thơ vừa mới sáng tác. Nhà thơ đấy!  Thậm chí có ông nhà thơ, anh nhớ không lầm, cũng tập thơ đó, tặng anh  những ba lần.  Anh vỗ vai nhà thơ đó: “ Này cậu! hình như hai lần trước  cậu cũng tặng mình hai tập thơ cùng một nội dung này rồi...”. Ông nhà  thơ ấy nghe anh nói vậy, nở một nụ cười rất dễ thương: “ Dạ, thưa anh !  Lần đầu em tặng anh tập thơ ấy là dành cho vợ của anh đọc. Lần thứ hai  em cũng tặng tập thơ ấy là cho con anh đọc. Còn lần này em tặng, là cho  đích danh anh đọc!”. Nhà thơ đã nói vậy. làm sao anh không cầm...

          - PV: Nhà thơ tặng sách cho anh nhiều như vậy, điều đó chứng tỏ nền văn nghệ nước ta đang thịnh?

           -  NĐTNS: Có lẽ em nói đúng! Có ông nhà thơ khoe với anh: “ Thưa anh ! Đây  là tập thơ thứ “ băm” trong năm của em. Mỗi tập thơ ra đời là một bước  đi lên, như có nhà phê bình, bạn thân của em đã viết. Tập thơ sau bao  giờ cũng dày hơn tập thơ trước. Chữ tập thơ sau bao giờ cũng to hơn chữ  tập thơ trước. Đặc biệt, bìa tập thơ sau bao giờ cũng in láng, đẹp hơn  tập thơ trước...”.
- PV: Nhưng dù sao em vẫn thắc mắc, tại sao anh là người được nhiều nhà văn, nhà thơ tặng sách?

          -  NĐTNS: Họ tặng cho anh vì... như họ ghi lời đề tặng đầu trang: “ Tặng  anh... người anh tinh thần của em!”. Anh đọc lời đề tặng rồi tự hỏi: “  Quái lạ cho tay nhà thơ này! Cứ làm như không có mình thì nhà thơ không  có tinh thần chắc ?”. Rồi có người còn viết: “ Tặng anh, một con người  có trái tim quả cảm, dám chấp nhận phong ba...”. Nói thế là quá với anh,  anh đang mắc bệnh đau tim vào nằm thường trực ở bệnh viện Hữu Nghị  suốt. Được “ trái tim quả cảm” không thuốc men có mà sướng cả đời! Anh  lại sợ gió bão, cứ nghe có sóng thần là thôi không dám mua căn hộ cao  cấp ven biển. Viết thế là không đúng với anh!

         - PV: Dẫu sao anh cũng  hơn em là có người hâm mộ, tặng sách. Có điều gì không phải của người  tặng sách, theo em , anh nên bỏ qua... Anh cho em hỏi lại, anh có đọc  sách của người tặng sách không ? Anh trả lời thực tình nhé !

         - NĐTNS: Anh nói với em rồi... đừng bắt anh trả lời câu hỏi này nữa.

          - PV:Anh nói như vậy không sợ những người tặng sách tự ái sao?
-  NĐTNS: Nói nhỏ với em, có nhà thơ, nhà văn biết thừa là họ tặng sách  cho anh, anh cũng không đọc nhưng họ thích anh khen, nhất là khen họ  trước đám đông. Nên thế dù không đọc sách của họ, anh vẫn khen : “ Sách  của cậu viết hay lắm, rất hấp dẫn, đúng vấn đề... tuyệt vời...”. Nghe  anh khen, quá sướng, lỗ mũi của mấy người này phập phồng như mang con cá  đang bơi ở dưới nước ấy. Nhà văn, nhà thơ ai chẳng thích những người  như anh khen.
- PV: Nhưng... nhỡ đâu những điều anh khen  không có trong cuốn sách họ tặng cho anh thì sao?

           -  NĐTNS: Em nói đúng... nhưng anh biết có rất nhiều người giống anh, cũng  không bao giờ đọc sách văn học, Nên anh khen hoặc chê, họ không biết.  Tuy nhiên điều đó cũng không quan trọng, quan trọng là khi anh khen...  không ai dám phản bác được...
- PV: Thưa anh! Vì sao?

          - NĐTNS: Vì các nhà thơ, nhà văn thích tặng sách cho anh để lấy cái “ Oai”: “ Tôi là bạn của ông...”.  Em hiểu không ?

           - PV: Anh nói thế em hiểu! Cảm ơn anh.

                 ...

              Những bài “ phỏng vấn” như thế này, đều được đăng trong mục “ TRONG ĐÁM ĐÔNG, HỎI LẤY MỘT…!” của báo Văn Nghệ Trẻ. Tôi vui, vì có lần mình chứng kiến, nhiều người đọc mục này cứ tranh cãi người viết “nam” hay là “ nữ” , rồi đoán già, đoán non tác giả!

              Với mục “TRONG ĐÁM ĐÔNG, HỎI LẤY MỘT…!” BBT báo Văn Nghệ Trẻ đã thực hiện đúng chức năng của báo chí, cho phép người viết chọn đúng đối tượng phê phán. Phải nói đây là bản lĩnh của những người làm báo. Tôi lại thử hỏi, với những bài phỏng vấn như hai bài báo tôi viết ở trên, hiện tại, liệu có báo giấy nào dám đăng!!!

              Điều đó cũng giải thích vì sao, một thời báo Văn Nghệ cũng như báo Văn nghệ Trẻ được đông đảo bạn đọc đón nhận. Cũng phải nói thêm, có một thời, như những năm chín mươi thế kỷ trước, chúng ta, nhất là báo chí được phép “ mở miệng”, rất ít vùng bị “cấm”, viết được nhiều đề tài mà bây giờ gọi là “ nhạy cảm”, nhưng không hề sợ bị gọi là “ các thế lực phản động lợi dụng”!!!

            Hiện tại, nếu như, các cấp lãnh đạo, cụ thể ở đây là ban Tuyên giáo TW tin tưởng vào đội ngũ Tổng biên tập các báo, cho phép các báo đề cập nhiều vấn đề, không có vùng “ cấm” mà nhân dân, dư luận đang cần một lời giải thích rõ ràng, tôi tin rằng, báo chí lại trở về một thời hưng thịnh, như thời tôi được vinh hạnh làm cộng tác viên của tờ Văn Nghệ Trẻ.

        

 

Phóng Sự, Tản Văn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(4457)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]