TRUYỆN CỰC NGẮN - 46 - TRUYEN CUC NGAN - 46 - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

TRUYỆN CỰC NGẮN - 46

[Không rõ 07/02/2017 14:16 | by kytrung ]

 

Chú dạy con viết truyện cực ngắn nhé! ( Ảnh minh họa)

 

                            THẰNG ĂN CẮP  !

 

 

               Chuyện này cũng xảy ra từ hồi xa lắc, xa lơ… thời còn bao cấp.

          … Lớp sau đại học của chúng tôi có hơn chục người, hắn làm lớp trưởng, kiêm bí thư chi bộ. Khỏi phải nói với chức đó, hắn nghiêm như thế nào?  Từ sinh hoạt, cách ăn mặc đến giờ tự học…hắn yêu cầu chúng tôi phải hết sức nghiêm túc .

          Khốn nỗi mọi việc hắn có thể quản lý, nhưng chuyện bị mất đồ thì hắn chịu.

           Cái thời mọi thứ đều phân phối theo tem phiếu nên đồ đoàn phải giữ hết sức cẩn thận, hở ra là mất. Áo quần có treo trên móc, để trong nhà, chỉ sơ ý một chút là “tí hút con mẹ hàng lươn”.  Tôi có áo đại cán bốn túi mới mua, giặt rồi phơi, sợ bị ăn cắp, ngồi canh, thế mà đi tiểu chỉ có mươi phút, quay lại, áo đại cán đó “không cánh mà bay”. Tiếc đứt ruột. Hắn biết chuyện phê bình:

          - Mỗi người chúng ta chỉ có năm mét vải tiêu chuẩn, người có của phải giữ, không những thế,  phải giữ cho bạn trên tình thần “làm chủ tập thể”…

           Rồi hắn nêu gương trước, một bạn nữ trong lớp, có chiếc áo len màu đỏ rất đẹp giặt, phơi trước cửa. Không cần nhờ,  hắn cầm quyển sách ra vừa ngồi canh chừng hộ bạn, vừa học. …Ấy vậy, khi hắn đứng lên vào phòng có việc, khi quay ra, chiếc áo len mất tiêu. Bạn gái khóc, còn hắn ngán ngẩm:

         - Khó thật! khó thật, mấy thằng ăn cắp tinh ranh còn hơn …ma!

          Hắn bí mật phân công mấy thằng chúng tôi rình để bắt trộm. Thức đêm, thức hôm, mặc muỗi cắn, gián bò… cũng chẳng bắt được thằng trộm nào!

      … Rồi cũng tưởng mọi chuyện yên ắng, đánh đùng một phát, thằng bạn nằm chung giường tầng mất chiếc xe đạp Pa phô rít do Tiệp Khắc (cũ) sản xuất. Hồi đó chiếc xe đạp này là cả một gia tài lớn. Thương bạn, cả lớp tôi nháo nhào bủa đi tìm, hết chợ trời, rồi ra cả mấy chỗ con buôn…Chịu! Như tìm “bóng chim, tăm cá” không biết nơi nao…! Chỉ còn một nước,  động viên bạn: “ Của đi thay người”…

           Còn hắn nói, giọng tức giận:

          - Tôi mà bắt được thằng ăn trộm chiếc xe đạp, không đánh giập tay nó, tôi không làm con người!

        Chiều ấy…!

         Thằng bạn kéo tay tôi ra một chỗ, nói nhỏ, giọng hồi hộp:

          - Tao phát hiện ra kẻ lấy trộm chiếc xe đạp rồi!

         - Ai?

          Nó ra hiệu cho tôi nói nhỏ, rồi nhìn quanh xem có ai để ý không? Giọng thì thào:

         - Vành xe nhôm của tao có vết xước nhỏ, chỉ có tao biết vì hay lau xe. Nay thấy cái vành xe ấy ở trong xe…- Nó nói nhỏ vào tai tôi!

         - Thật không ? – Tôi ngạc nhiên.

         - Đúng mà! Chắc chắn một trăm phần trăm…

         - Thôi thế này…!

          Hai thằng bí mật về nhà của thằng ăn cắp. Nhà thằng này ở vùng trung du đường khó đi, chủ yếu đường đất, lắm dốc, cả đạp xe lẫn dắt mất hơn một ngày mới tới.

         Về đến nhà thằng này, phát hiện ra ngay.  Bố của thằng ăn cắp  mặc chiếc áo đại cán của tôi, còn em gái nó khoe: “ Anh ấy mua cho em chiếc áo len đỏ rất đẹp!”. Chiếc xe đạp pha phô rít của thằng bạn vẫn dựng ở góc nhà ,thay mất cái vành,  từ vành nhôm sang vành sắt.

         Thằng ăn cắp bị đuổi học.

         Nó là lớp trưởng kiêm bí thư chi bộ lớp tôi.

 

 

 

                                 TÔ PHỞ TRI ÂN

 

 

                …Khắp nơi, gần đến tết,  làm bánh chưng, bánh dầy, bánh tét…để “tri ân” các anh hùng liệt sỹ, các bậc sinh thành lãnh tụ, ngày mất lãnh tụ… cái nào, cái nấy to tú hụ. Là một lãnh đạo đứng đầu tỉnh, không lẽ ông không chỉ đạo làm việc này. Không làm, lãnh đạo cấp trên lại đánh giá ông không biết nhớ ơn tổ tiên, các bậc lão thành…

           Mà làm cái trò này, lấy tiền ngân sách không cẩn thận, dân réo, báo chí chửi…Ông huy động các doanh nghiệp.

        Mấy doanh nghiệp nghe chỉ thị của ông. có “thằng” miễn cưỡng nhận lời, đóng góp cho có lệ,  nhưng cũng có “ thằng” tìm cách từ chối khéo.

        Duy có một doanh nghiệp hồ hởi nhận lời, thậm chí đóng góp to…“ Bao nhiêu tiền chúng tôi cũng đóng góp”. Doanh nghiệp này được lên ti vị, phòng viên báo chí… phỏng vấn. Ông Chủ doanh nghiệp này nói giọng rất cảm động:

        -   Một việc làm hết sức có ý nghĩa  nhằm tri ân với các anh hùng liệt sỹ đã hy sinh vì sự trường tồn của dân tộc, cũng như tri ân những bà mẹ, ông cha sinh thành nên những vị lãnh tụ làm rạng rỡ non sông…Là một doanh nghiệp được hưởng thành quả đó, chúng tôi không tiếc, cần bao nhiêu tiền chúng tôi sẽ ủng hộ…

       Quà “tri ân” các bậc anh hùng liệt sỹ, bà mẹ Việt Nam sinh ra những lãnh tụ thiên tài…là một tô phở. Tô phở ở đây không phải là tô phở bình thường, mà tô phở “ khổng lồ”, chưa đâu có.

      Để có một tô phở như vậy, trước hết củi đun, ông đứng đầu tỉnh cho chặt cả một bãi dương, vốn để dùng chống bão cát ven biển, về phơi khô. Tiếp đến để có phở, ông đứng đầu tỉnh cho dùng cả tấn gạo mà trung ương cấp cứu đói đồng bào nghèo vào việc làm có ý nghĩa này!!! Hành ,ngò…làm gia vị của những gia đình nghèo trồng, ông đứng đầu tỉnh cho nhổ hết rồi huy động mấy trăm thanh niên đi gánh thành mấy hàng dài… Cũng còn may, riêng thịt gà, ông Chủ doanh nghiệp  lo, chứ không, có thể trang trại gà của mấy doanh nghiệp trẻ cũng mất…

      Ngày nấu phở,đúng là ngày hội của cả một vùng.

      Tô phở to khủng khiếp, bóng của nó gần như che kín một sân bóng chuyền, trong lòng của tô phở, bên dưới là phở, bên trên thịt gà, hành, ngò…để đầy có ngọn…đứng xung quanh là cả ngàn người, tay người nào ,người nấy cầm sẵn bát, tô… cùng đũa và thìa, nét mặt ai cũng hồ hởi, phấn khích…

       Khi những thùng nước phở được đổ vào tô phở, hương thơm bay ra ngào ngạt, đúng giữa trưa, bụng đói cồn cào, ai cũng chảy nước miếng. Ông Chủ doanh nghiệp vẫn chưa vội, có đôi điều thưa với bà con và ông đứng đầu tỉnh:

     -…Chúng ta nên thưởng thức tô phở này một cách từ tốn, không vội vã, thật thành kính…để các bậc thiên tổ, các anh hùng liệt sỹ, các bà mẹ Việt nam sinh ra các bậc lãnh tụ thiên tài…chứng kiến, vui mừng về tấm lòng thành của con cháu…- Ông còn nói nhiều nữa…

   Có tiếng xì xào:

   - Nói lâu bỏ mẹ, phở rữa ra hết cả rồi!

   - Phở nguội, ăn còn ngon lành gì nữa!

   - Ruồi bay kìa…!

        Hết hai mươi lăm phút, Ông Chủ doanh nghiệp nói xong, tô phở lớn mới được chia ra…cả ngàn người tha hộ chan, húp xì xụp, tiếng cười, nói, râm ran, tiếng hít hà…chỗ nào cũng nghe thấy. Vui đáo để!

         Ông đứng đầu tỉnh nhìn cảnh đó không thể tả hết sự sung sướng!

         …Ba ngày sau, lô thuốc tiêu chảy sắp hết đát của ông Chủ doanh nghiệp chuyên buôn bán thuốc tây, người góp tiền nhiều nhất và trực tiếp trông nấu  phở cho tô phở to kia, tiêu thụ hết.

       Đó là chưa kể ông góp một phần tiêu thụ được mấy trăm kylogam gà già mắc bệnh cho thằng em ruột, trưởng trại nuôi gà…

 

 

 

 

 

 

 

 

                                  NHỮNG GIÒ PHONG LAN

 

         …Ông lên chức, được chuyển ra Hà Nội. Ra Hà Nội có một điều sướng mà không biết khoe cùng ai, ông gần cô bồ. Cũng chính vì thế, ông không thể đưa cả gia đình ra ngoài này. Ông giao toàn bộ vườn phong lan cho thằng con quản lý, trước khi đi ông dặn con:

         - Đây là vườn phong lan không thể tính bằng tiền, con phải thay ba chăm sóc cẩn thận, không cho ai vào, kể cả mẹ con, tính mẹ con rất cẩu thả. Vườn phong lan lớn, đẹp thế này cho thiên hạ biết  gia đình mình là gia đình có văn hóa biết thưởng thức cái đẹp…con nhớ rõ điều đó nhé !

          Thằng Cả gật đầu.

        Ra Hà Nội, sau giờ làm việc, tránh những cuộc đãi đằng, liên hoan, giao lưu…ông bí mật đánh xe đến một căn biệt thự nhỏ, khuất để hú hí với cô bồ, cô bồ kém ông gần ba mươi tuổi. Nằm cạnh cô bồ bao giờ ông cũng giở những tấm ảnh chụp những giò phong lan trong vườn ra khoe:

       - Em thấy anh có giò phong lan đuôi chồn đẹp không? Hoa nở bung, đuôi gần chấm đất… đây nữa… em nhìn này… giò phong lan này cũng đẹp,    màu hồng nhung…còn đây…giò phong lan Huệ trắng, màu rất giống hoa Huệ nhưng ban đêm thơm dịu hơn…dễ làm cho tâm hồn con người thư thái…

        Cô bồ nhìn ông với con mắt thán phục:

       - Em tiếp xúc cũng nhiều, nhưng chưa thấy ai có con mắt nhìn hoa phong lan tinh tế được như anh…anh giỏi thật đó…giá như anh có nhiều giò phong lan lạ, cho em xem…

        …Ông điện về cho thằng Cả, nói với nó cố gắng tìm thật nhiều giò phong lan, càng lạ càng tốt. Thằng cả cho biêt, nó đã tìm thấy một chỗ có rất nhiều phong lan lạ, đẹp nhưng hơi…mắc tiền. Ông nói ngay trong điện thoại:

      - Nếu con thấy đó là những giò phong lan lạ, đẹp trong vườn nhà mình chưa có, cứ mua, bao nhiêu tiền cũng mua, ba sẽ gửi tiền  vào cho con…

       Thằng Cả thực hiện lời dặn của ông, nó đưa về vườn phong lan, toàn những giò phong lan đẹp, đẹp một cách đặc biệt với những tên gọi, mà ông cũng chưa nghe thấy bao giờ như phong lan Băng Tuyết, phong lan Hải Như Vương, phong lan Đỏ Lệ Sa…những giò phong lan có giá “trên trời”, ông không tiếc, gửi về ngay cho nó. Còn cô bồ của ông xem  ảnh chụp những giò phong lan đó, vừa hôn ông, vừa nức nở khen:

     - Trời ơi! Những giò phong lan đẹp mê hồn như thế này mà treo trong biệt thự để hàng đêm, khi em đợi anh về, nhìn  nó cũng đỡ nhớ anh…

      Nghe vậy, nói thật lúc đó, cả người ông cứ như lơ lửng trên mây. Hôm sau, ông lại giục con:

      - Con cố tìm mua thêm cho ba những giò phong lan đẹp,lạ như thế nhé!

        …Ông nhận được điện của vợ:

             - Thằng cả nghiện ma túy, bị công an bắt, tôi phải bảo lãnh. Mà sao dạo này không biết nó kiếm đâu ra lắm tiền thế, toàn chơi những loại ma túy “lạ” đắt khủng khiếp, ông phải về ngay mà giải quyết…

        Sao lại có chuyện như vậy? Ông tức tốc lên máy bay, về gấp.

        Ông nhìn thằng Cả. Nó đổ đón, ngồi đấy, dớt dãi chảy lòng thòng, mắt ngây dại, môi tím tái cú như chết rồi. Ông hỏi nó:

        - Tiền đâu mà con đi mua ma túy!

         Nó trả lời nhát gừng:

        - Tiền của ba chứ ỏ đâu?

        - Sao lại của ba, ba cho con khi nào?

        - Ba không cho con, nhưng đó là tiền mua những giò phong lan…?

        - Những giò phong lan đó,ba biết đắt lắm, nhiều người nhìn ảnh con chụp cũng nói với ba như thế!

           Nó nhếch mép cười:

        - Không đắt đâu! Ba ra vườn mà xem…

           Ông chạy ra vườn xem, hóa ra những giò phong lan mà thằng Cả mua khoe với ông là “lạ, đẹp” toàn là giò phong lan …giả!

       

 

     

 

 

      

 

 

 

 

 

 

 

          

          

          

       

 

 

        

     

      

 

 

 

      

 

 

      

        

 

 

 

      

     

 

 

              

 

 

 

 

 

 

 

                                                                                                                                                                                                                                                                                

    


 

Bài viết cùng chuyên mục
[524] TRUYỆN NGẮN -7717/9/2017
[724] TRUYỆN NGẮN - 7614/9/2017
[3054] TRUYỆN NGẮN - 7511/9/2017
[1737] TRUYỆN NGẮN - 749/9/2017
[938] TRUYỆN NGẮN - 734/9/2017
[324] TRUYỆN NGẮN - 722/9/2017
[2270] TRUYỆN NGẮN - 7126/8/2017
[4980] TRUYỆN NGẮN - 7024/8/2017
[4230] TRUYỆN NGẮN - 6919/8/2017
[316] TRUYỆN NGẮN - 6817/8/2017
Truyện ngắn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(1317)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]