MỘT VÀI KỶ NIỆM VỚI NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG THÂN - MOT VAI KY NIEM VOI NHA VAN NGUYEN QUANG THAN - Trần Kỳ Trung - Website Trần Kỳ Trung - Nhà thơ, nhà văn

 

 

MỘT VÀI KỶ NIỆM VỚI NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG THÂN

 

 

 

        … Hồi tôi đọc truyện ngắn “ Vũ điệu cái bô” cứ giật mình, nghĩ, ở Việt Nam vẫn còn nhà văn tài, ao ước được gặp.

          May thay, một lần đi dự trại sáng tác ở Đại Lải, tôi được gặp tác giả truyện ngắn trên, nhà văn Nguyễn Quang Thân. Mừng hơn nữa, nhà văn cũng đọc một số truyện ngắn của tôi đăng đây đó, cho lời góp ý rất chân tình. Là người viết văn,  được bạn đọc nhớ tên, nhớ cả tác phẩm mình viết,  hạnh phúc lắm rồi, ở đây lại được một nhà văn có tên tuổi nhớ cả tên, cả tác phẩm, hạnh phúc phải nhân lên cả ngàn lần. Sau này được diễm phúc gần nhà văn Nguyễn Quang Thân, tôi mới nghiệm ra rằng, đó là tính cách chân thực, tinh khiết vốn có của nhà văn, sống hết lòng với bạn bè, không phân biệt lứa tuổi.

      Mỗi lần tôi vào Sài Gòn, dù có bận việc, hay bạn bè rủ, bao giờ tôi cũng dành thời gian đến thăm vợ chồng nhà văn Nguyễn Quang Thân - Dạ Ngân mà lúc này tôi đã coi như người nhà. Đến với anh chị, tôi sướng, là ngập tràn tiếng cười, có cảm giác mọi phiền muội, những điều trăn trở của đời, của tình và cả của sự nghiệp tự nhiên trôi đi nhẹ nhàng. Cứ nhìn cách đối xử rất tình cảm của anh dành cho chị, tiếng gọi thân thương “em ơi” khi anh muốn  nhờ chị điều gì đó, tự soi vào mình. Một “ông lão” gần tám mươi tuổi vẫn tráng niên, vẫn tha thiết đến tận cùng, vẫn mãi xanh với khát vọng yêu…tự thấy đời còn đẹp lắm, việc gì mà bi quan, chẳng cần học ai để giữ hạnh phúc, cứ học anh chị là được.

      Tôi có gần một số nhà văn có tên tuổi,  nhưng “gần” không phải để “khoe” mà thực sự, gần để hiểu mình hơn.

       Nhà văn Nguyễn Quang Thân rất ít khen truyện ngắn của tôi mà khi tâm sự, anh thường chỉ những hạn chế mà tôi thường mắc phải, góp ý một cách chân tình, nhớ nhất anh dặn: “ Phải viết em ạ! Dễ gì những người như em, như anh được sống trong thời đại này, ngồn ngộn tư liệu để mình viết. Tuyệt đối đừng sống giả dối với trang viết của mình, nghĩ, yêu, ghét như thế nào cứ như vậy, đưa vào trang viết…”. Nhà văn Nguyễn Quang Thân sống đúng như thế, viết đúng như thế. Tôi học cả đời, chắc chỉ được một phần. Khi tôi và nhà văn Nguyễn Quang Thân tham gia vào ban vận động Văn Đoàn Độc Lập, anh khuyên tôi: “ Lúc này em phải viết nhiều hơn trước nhé! Tuyệt đối bỏ hết những điều phù phiếm  như giải thưởng, chức danh…mà coi trọng ngòi bút, trang viết của mình để giữ uy tín cho Ban vận động.”.

        Tôi cố gắng thực hiện lời anh khuyên và tự hào, đến giờ chưa làm sai lời khuyên đó.

      Nhà văn Nguyễn Quang Thân là người sống tình cảm, chu toàn với mọi người, ra Hội An lần nào anh cũng điện và đến thăm tôi. Một lần tôi vào thăm anh, anh nói : “ Khoan lên nhà anh, anh với em đến thăm nhà văn Bùi Ngọc Tấn mới vào trong này để chữa bệnh, để anh ấy vui có nhiều bạn quan tâm, mau lành bệnh.”. Nhớ lần tôi đưa con trai vào Sài Gòn để cháu đi nước ngoài du học. Anh cương quyết không cho cha con tôi ra nghỉ khách sạn mà phải về nhà anh ở: “ Nhà rộng lắm ,chị về Vũng Tàu mấy ngày, có mỗi một mình,  em với cháu ở với anh cho vui, cùng nấu ăn nữa. Tài nấu ăn không bằng chị, nhưng so với ngoài, anh không kém!”. Anh rất quan tâm đến con trai tôi, lo cho cháu chỗ ngủ, máy vi tính, thậm chí cả chỗ tắm ,cũng chỉ bảo ân cần như một người ông với người cháu ruột thịt. Hỏi cháu thích ăn gì, anh sẽ nấu rồi  tự đi chợ ( chợ cũng gần nhà)… Quả thật anh nấu ăn rất ngon. Khi con tôi ra nước ngoài học tập, cháu vẫn nhắc những ngày ở với ông Nguyễn Quang Thân.

       Không riêng với cha con tôi, nhưng ngày ở với anh, trong nhà không lúc nào vắng khách, toàn những bạn văn thân thiết đến thăm anh ,bao chuyện đời vui, buồn…rôm rả, như không dứt…Anh còn hẹn, ra tết, hai anh em bố trí đến thăm nhà văn Phạm Văn Biển ở Nha Trang, một người bạn thân thiết của anh,cũng là một nhà văn tôi kính trọng…

       Sự lạc quan, mạnh mẽ của một người đàn ông đứng tuổi thể hiện ở sự cường tráng thân thể, của bút lực dồi dào luôn lao về phía trước với tốc độ lớn để đến tận cùng sự thật, chân lý…

        Tôi luôn nghĩ về nhà văn Nguyễn Quang Thân là như vậy.

        Tiếc thay, cơn bạo bệnh, không báo trước, đưa anh đi…

         Rất thương và nhớ anh!

         Giữ mãi hình ành và lời chỉ bảo của anh cho đến trọn đời.

Viết Về Bạn | Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(1669)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]